Phát thanh xúc cảm của bạn !

Replay Blog Radio: Tin tôi đi, cuộc sống là những món quà!

2021-03-07 00:05

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh

Cuộc sống là vô vàn những điều biến động. Vì vậy, cho dù trong khó khăn hay trong hạnh phúc, cũng mong bạn luôn nhớ cuộc hành trình của hòn sỏi để sống tự tin hơn, để mang những yêu thương xoa dịu và làm lành những vết thương. Sự va đập của cuộc sống chẳng có gì đáng sợ đâu bạn ạ!

***

Ở cái tuổi hai mươi mấy (Mr.Hoàng Bảo)

Ở cái tuổi hai mươi mấy con người ta có rất nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau.

Ở cái tuổi hai mươi mấy con người ta cô đơn lắm, cô đơn đến nỗi trở thành một con người khác, lạnh lùng, ít nói, ít cười, dường như chẳng còn là mình nữa. Bởi vì ngoài hai mươi, con người ta trưởng thành, phải gánh vác những trọng trách, phải mưu sinh để tồn tại.

Ở cái tuổi hai mươi mấy, con người ta ít khi được bên gia đình, họ thèm được ăn một bữa cơm gia đình ấm cúng nhưng điều đó thật khó.

Ở cái tuồi hai mươi mấy sống xa nhà, con người ta sống đơn giản lắm, một tách café đen hay một bát mì nấu vội cũng đủ làm con người ta ấm lòng

Ở cái tuổi hai mươi mấy con người ta thường nay đây mai đó, biết đâu là bến đỗ. Đôi lúc như một con thuyền cứ trôi, trôi mãi trên sông và lượn lờ theo từng cơn sóng.

tuoi20-1

Đôi lúc, ở cái tuổi hai mươi mấy người ta thèm một cái nắm tay, một cái ôm hay một cái hôn. Chỉ như thế cũng đủ hạnh phúc rồi, bởi tuổi hai mươi, người ta dễ đổ vỡ, dễ chia ly.

Cũng có đôi lúc ở cái tuổi hai mươi mấy con người ta muốn được phiêu diêu tự tại, thích làm gì thì làm, thích đi đâu thì đi, chẳng có điều gì ràng buộc, chẳng ai cản bước bởi họ đã quá mỏi mệt.

Cũng giống như một hòn sỏi phủ đầy rong rêu, một hôm nó rơi xuống một con suối. Nó cứ ngỡ mình sẽ đắm chìm dưới dòng nước chảy siết ấy đến cuối đời, nhưng nó luôn hy vọng rằng một ngày nào đó nó có thể phơi mình dưới ánh nắng huyền ảo. Và rồi dòng nước ấy đã kéo nó đi, nó trôi dài, va chạm với rất nhiều thứ cho đến khi nó dừng lại bàng hoàng. Nó cố mở cặp mắt thật to để nhìn xem nó đã trôi về đâu. Dòng nước kia đã đưa nó đến bờ bến mới. Nó nhìn lại bản thân mình, láng mịn, đến một vết gồ ghề cũng không thấy. Nó hiểu ra rằng trong cuộc sống khó tránh khỏi sự va chạm, có va chạm con người ta mới trưởng thành hơn.

Ở cái tuổi hai mươi mấy, con người ta cần rất nhiều va chạm.

Đừng bao giờ buông lơi cuộc đời này (Đinh Thị Thu Hà)

Em mệt rồi, nhiều khi muốn buông đi tất cả mọi thứ để trái tim này nhẹ dịu đi một chút ít.

Những lo toan của cuộc sống này làm em mệt rồi. Những lúc như thế em lại uớc gì được trở lại những ngày thơ bé. Cái thời vui chơi, hồn nhiên, không lo âu, không vướng bận điều gì.

Chẳng phải ngày xưa khi còn bé, cũng ao ước được làm người lớn. Bởi vì người lớn thì không phải học bài, không phải ngủ trưa, và được đi chơi rất tự do.

Và giờ đây, khi đã đủ tuổi để có thể là người lớn, lại muốn được trở về tuổi thơ. Người lớn giờ đây là những mưu toan, những lo lắng. Rồi đôi khi những mỏi mệt khiến ai cũng như muốn buông lơi đi mọi thứ.

Không còn những thích thú của một người lớn tự do, lại mơ về tuổi thơ, mơ về những ngày vô lo vô nghĩ như hồi xưa ấy. Nhưng làm sao được, mỗi người chỉ được thực hiện điều ước một lần. Ngày xưa ước từ trẻ con thành người lớn, giờ chẳng còn điều ước để quay trở lại thành trẻ con nữa rồi!

Em chẳng thể vứt bỏ đi hiện tại và cuộc đời này không có điều ước cho bất cứ ai có thể quay ngược lại thời gian để trở về quá khứ.

Trẻ con, hạnh phúc giản đơn là được xúng xính bộ quần áo mới bố vừa mua cho, là nắm chặt cây kẹo mút mẹ mới cho. Ngây thơ tưởng rằng tất cả đó là niềm vui thơ ấu.

cuoc-song-2

Lớn lên rồi, mãi không hiểu nỗi hai từ “hạnh phúc”. Tìm kiếm, đợi chờ, hy vọng một chút niềm vui, một chút hạnh phúc dù chỉ là nhỏ nhoi.

Lúc bé chỉ cần xin được mẹ mua cho mình món đồ mà mình thích là đã vui vẻ suốt cả tuần. Giờ đây, tự mình phải lo lắng những mối bận tâm khác mà quên đi những niềm vui nhỏ nhoi ấy.

Lớn rồi nên chẳng còn sống và suy nghĩ được như trẻ con dù muốn rất muốn. Bởi vì lớn rồi nên nhận ra cuộc đời này nhiều thứ phải mang nặng quá, những sức nặng vô hình đè lên đôi vai gây nhỏ bé, dù muốn buông cũng chẳng được.

Cuộc đời này nặng lắm! Không phải mọi thứ cứ muốn là được, cứ cố gắng là sẽ thành công. Cuộc đời nhiều này cũng nhiều ràng buộc lắm, không thể chỉ sống cho mình mà còn sống vì những người thân yêu. Cuộc đời này có những lúc mệt mỏi và muốn buông xuôi lắm nhưng làm sao buông khi thời gian chẳng ngừng trôi và dòng đời chẳng ngừng lại.

Đôi khi mệt mỏi, muốn buông bỏ đi những gánh nặng vô hình trên đôi vai này, nhưng rồi cũng chẳng thể buông lơi cuộc đời này.

Ngày hôm nay dù có mệt mỏi thì chúng ta cũng đã dành ra những tháng ngày ấy để tự mình bước đi trên con đường dài đã chọn. Còn dài lắm, còn nhiều chông gai lắm, nhưng vẫn kiên trì để đi đến đích của con đường này.

Nhớ nhé bạn, cuộc đời này không chỉ sống cho mình mà còn sống vì những người mình yêu thương, hãy cứ mỉm cười mà bước đi, đừng vì quá mỏi mệt mà buông đi những điều quý giá ấy.

Đừng buông lơi cuộc đời này nhé! Đừng bao giờ!

cuoc-song-3

Tin tôi đi, cuộc sống là những món quà (Ruby Vân Anh)

Rất nhiều người hỏi rằng, vì sao khi sinh ra, bé không mỉm cười mà lại khóc òa. Bạn cũng có thể nghĩ đó là cảm xúc đầu tiên mà cuộc đời dành tặng cho bạn, cảm xúc của niềm vui khi được hòa vào với không gian, đất trời sau 9 tháng 10 ngày an yên trong bụng mẹ. Nước mắt không chỉ dành cho những nỗi buồn như bạn đã từng khóc mà đó còn là niềm hạnh phúc vỡ òa. Cảm xúc nhiều cung bậc. Đó là món quà ý nghĩa và lớn lao vô cùng mà tôi đã góp nhặt từng khoảnh khắc để dành tặng cho bạn.

Niềm vui

Trong hộp quà cảm xúc mà tôi dành cho bạn, niềm vui cũng rất nhiều. Từng ấy năm trôi qua với bao niềm vui, có thể không đủ để bạn rải nó đi khắp thế gian, nhưng cũng sẽ không ít đến mức bạn chỉ khư khư ôm nó một mình. Bởi niềm vui ấy tôi không thể nhào nặn, đó là bởi rất, rất nhiều người tạo ra nó cùng tôi. Đó là niềm vui cùng bố tát nước giúp mẹ, cười khanh khách khi từng khau nước được đổ vào ruộng mạ, ánh mắt nheo lại vì cười tít khi ruộng lúa đã lang láng nước. Đó là niềm vui khi cùng mẹ nhổ cỏ ruộng hành, mẹ khen con gái mẹ làm giỏi dù chỗ cỏ con nhổ được chẳng thể so bì với chỗ cỏ mà mấy đứa trẻ ở những ruộng bên cạnh. Đó là niềm vui khi đón em gái mỗi khi tan lớp mẫu giáo, dắt tay em đi rón những con chuồn chuồn kim.

Niềm vui cũng đến từ những người bạn học cùng lớp, cười ầm ầm với những trò ô ăn quan, nhảy lò cò, ngã dấp dúi vẫn đứng dậy cười và lao vào "đối phương" khi chơi trò đánh trận giả.

Niềm vui đến từ những người thầy, người cô đáng kính luôn lắc đầu nhưng vẫn mỉm cười đầy yêu thương với lũ học trò "nhất quỷ nhì ma".

 mot-loi-hua-1

Niềm vui đến từ những chuyến đi rong ruổi, khắp những miền đất ngoài nơi chôn nhau cắt rốn, nơi có tiếng sáo diều vi vu mỗi buổi chiều hay tiếng gà gáy vang buổi sớm.

Niềm vui đến từ nụ cười của cô bán hàng nước ngoài đầu ngõ, từ bà cụ bán xôi với đôi bàn tay nổi gân xanh lè, da nhăn nheo nhưng khuôn mặt vẫn rạng lên vì nụ cười với những cô, cậu sinh viên xa nhà.

Niềm vui ấy là khi cô bạn dễ mến mỉm cười làm quen, cuộc sống này, đã cho bạn nhiều niềm vui từ những người bạn dễ mến ấy.

Niềm vui từ những khoảnh khắc đứng trên sân khấu, mặc áo dài cũng duyên dáng để làm MC. Và nhiều, nhiều lắm!

Bạn rồi sẽ có thật nhiều niềm vui khác, nhưng có lẽ sẽ chẳng bao giờ quên những niềm vui đã có, hãy luôn cất giữ niềm vui trong hộp quà cảm xúc ấy, hãy luôn nâng niu nó, trân trọng nó bạn nhé!

Nỗi buồn

Tôi đã định không cho nỗi buồn vào hộp quà cảm xúc, nhưng thấy thật vô lý nếu cố tình đẩy nó ra xa. Nó thật sự có ý nghĩa đấy bạn ạ, bởi suốt bao năm qua, nó không hề đến một cách vô ý, nó đến để bạn biết trân trọng niềm vui, trân trọng những gì bạn đang có, nó đến để dạy bạn cách cười thật nhiều và tìm thấy thật nhiều niềm vui hơn, nỗi buồn đến khi tôi vô tình(và cả cố tình) mở cửa. Tôi xin lỗi bạn, vì cũng giống như tất cả mọi người, tôi đã gặp nỗi buồn. Nhưng tôi không muốn đẩy nó đi, xóa lấp nó đi một cách tàn nhẫn. Tôi cũng vẫn gom nhặt nó, để dành tặng cho bạn. Hãy cứ nhìn lại nó, để biết rằng bao năm qua, cuộc sống đã trôi qua thế nào.

cuoc-song-4

Nỗi buồn chỉ thoáng qua như cơn gió khẽ vi vu lướt qua ô cửa sổ khi cô bé lớp 2 bị điểm kém, bị cô giáo la rầy và nhìn thấy mẹ khóc. Nỗi buồn cũng như hạt bụi vương trên áo khi cô bạn thân hiểu lầm và hờn giận nhưng cũng sẽ trôi sạch khi cả hai đứa nắm tay làm huề. Nỗi buồn ấy là những giọt nước mắt cứ thế lăn dài khi thi rớt trường Y, không thể khoác áo blouse như ước mơ từ ngày thơ bé. Nỗi buồn khi chẳng thể nắm tay một người bạn thật lâu rồi lại phải chia tay khi bạn lên đường đi du học; nỗi buồn khi chẳng thể làm gì để người yêu thương luôn mỉm cười khi ở  bên cạnh mình.Tôi chỉ muốn gọi nó là "nỗi buồn", tôi không muốn tách ra thành những cung bậc cảm xúc nhỏ lẻ khác, không muốn gọi là "đau đớn", "tủi hờn' hay nhấn mạnh nó thêm. Chỉ muốn gọi đơn giản là "nỗi buồn".

Bạn biết không, nỗi buồn mà tôi đem tặng bạn, nó giống như một tờ giấy vậy, bạn có thể gấp nó thành hình ngôi sao, cắt dán, thêm thắt thành những bức tranh, hay vo viên nó, hay chỉ để nó là tờ giấy đơn thuần là tùy ở bạn! Vì thế, nỗi buồn ấy có thể thành những đớn đau không thể nào nguôi ngoai, thành những ám ảnh không bao giờ hết là quyền ở bạn. Tôi hi vọng, bạn đừng lạm dụng cái quyền ấy.

Yêu thương

Nhiều lắm những mỹ từ, những hân hoan khi nói về món quà này mà tôi dành tặng cho bạn.  Bao năm qua, lời cha mẹ dạy, lời thầy cô dạy, những cảm nhận từ cuộc sống, những bài học, định hướng từ mọi người; không ở đâu, yêu thương ấy thật lòng và có ý nghĩa nếu nó không xuất phát từ chính trái tim. Và yêu thương, có lẽ không thể giống như cha mẹ dạy bạn quét nhà, rửa bát, chăm em; hay như thầy cô dạy bạn làm toán, bạn bè dạy bạn chơi cờ...

cuoc-song-5

Yêu thương cũng không thể bắt ép, nhồi nhét nó. Giống như khi đi học tiểu học có bài đọc về lòng yêu nước nồng nàn. Thấy không, với trẻ nhỏ, chưa đủ để hiểu về khái niệm đất nước, chưa thể biết yêu nước là thể hiện như thế nào. Dẫu có đọc bài thật hay, dẫu có học thuộc với điểm 10 đỏ chót, bé vẫn không thể hiểu về "lòng yêu nước nồng nàn" ấy. Nhưng ánh mắt bé vẫn ánh lên để kể về ngôi nhà, về rặng tre, về con đường mà bé đang sống và đi qua. Đó là yêu thương từ trái tim non nớt của bé, yêu thương không thể gọi tên. Và bạn à, yêu thương mà tôi tặng cho bạn, là tất cả những gì tôi muốn bạn hướng tới. Yêu thương từ trái tim, sẽ là món quà ý nghĩa nhất mà tôi gửi đến bạn. Với những yêu thương ấy, cuộc sống sẽ trôi qua nhẹ nhàng, dịu ngọt và bình yên.

Là yêu thương của mẹ cha, của ông bà và những người xung quanh; là yêu thương của những người tình cờ gặp được trong cuộc sống này, gắn kết với nhau bằng những trái tim biết nói.

Là yêu thương dành tặng cho đấng sinh thành, cho cô em gái đáng yêu.

Là trái tim rung động dành cho người ấy. Là những cái bắt tay, xoa đầu các em nhỏ trong trại trẻ mồ côi; là những phút nắm chặt tay các cụ già trong viện dưỡng lão. Là kề cận, là sát cánh, là bên nhau của những người bạn ta gặp được trong đời.

Yêu thương, giúp con người sống thêm nhiều cuộc đời. Tôi tặng nó cho bạn, và mong bạn trân trọng.

Hạnh phúc không quá xa xôi!

Hạnh phúc thật ra rất giản đơn.

Đó là nụ cười của mẹ khi nhìn con với cái miệng xinh bi bô tập nói. Đó là ánh mắt của cha ánh lên niềm hi vọng khi đưa con đi thi Đại học và dõi mắt trông chờ. Đó tiếng cười của cô em gái nhỏ khi được chị dắt tay chơi trò xích đu dưới cây bàng xanh rợp lá.

Hạnh phúc không quá xa xôi. Bạn hãy đi chậm lại và lắng nghe mọi thứ xung quanh. Hạnh phúc đang ở gần lắm đấy!

Hạnh phúc mang dáng hình người mẹ gồng mình kéo xe hàng lên dốc, để bạn có thêm bữa cơm no, có thêm manh áo ấm. Hạnh phúc mang dáng hình người cha nhễ nhại mồ hôi nặn từng viên gạch xây cho bạn ngôi  nhà nhỏ xinh, có giàn hoa giấy màu hồng. Hạnh phúc mang dáng hình đôi bàn tay nắm chặt đan xen. Đôi bàn tay của mẹ cha dắt bạn đi từ buổi đầu chập chững. Đôi bàn tay của bạn bè nắm lấy tay bạn trên những con đường. Đôi bàn tay của người bạn yêu thương nắm tay bạn xếp hình trái tim hạnh phúc.

Bạn ạ, hạnh phúc chẳng ở quá xa xôi, hạnh phúc ở rất gần khi bạn biết yêu cuộc sống này trong từng giây phút.

Hãy luôn mỉm cười bạn nhé, bởi đó là cách giúp bạn nhìn thấy hạnh phúc quanh mình!

Và còn nhiều lắm, cả những giận dỗi, những khúc mắc, những lo âu, tôi cũng gom lại dành cả cho bạn. Mong bạn hiểu ý nghĩa của những cung bậc ấy trong hộp quà cảm xúc, để tiếp tục cuộc sống xinh tươi bạn nhé!

cuoc-song-6

Và sẽ còn có thật nhiều những người bạn, những người anh em, những người tình cờ sẽ gặp trong bước đường bạn đi. Hãy mỉm cười chào đón họ đến cuộc sống này của bạn. Hãy nhớ nhé, Đừng so bì giữa được và mất trong cuộc đời này. Chẳng phải bạn đã luôn được an ủi mà không biết bạn có giúp cô bạn thân được vui hay không? Chẳng phải bạn luôn được mẹ cha lắng nghe mà không biết rằng mình có bao giờ lắng nghe mẹ cha hay không? Chẳng phải bạn nghĩ rằng  sao mình mất nhiều thời gian, công sức để giúp đỡ một người bạn, một người khốn khó nào đó mà không nhận ra rằng lòng bạn cũng hân hoan khi họ cười với bạn; bạn đang nhận bình yên và ấm áp cho trái tim bạn đấy thôi. Và bởi, chẳng ai phân biệt được đó là được hay mất đâu bạn nhé!. Vì thế, đừng so bì, tính toán.

Tôi – mang tên cuộc sống, dành tặng cho bạn, tất cả những dư âm ngọt ngào, những ký ức tươi đẹp và ý nghĩa. Dành tặng cho bạn mẹ cha, những người yêu thương, chở che bạn vô điều kiện. Dành tặng cho bạn những người bạn vẫn luôn ở bên và những người bạn mới. Và hơn thế nữa, dành tặng cho bạn những hi vọng, những đam mê, những ước mơ, khao khát; dành tặng bạn những bí mật, những sự ngạc nhiên, những thú vị của cả một tương lai bạn nhé.

 Chào đón bạn đến với tôi, đến với cuộc sống đầy những món quà.

Cuộc sống rất tươi đẹp, tươi đẹp ngay cả khi đau khổ nhất bởi cuộc sống kỳ diệu. Thời gian giống như dòng song không trở lại và món quà quý nhất của cuộc sống đôi khi là quá khứ và kỷ niệm

cafe-1

Cuộc sống là những va đập

Hãy nghe một viên sỏi kể về nguồn gốc của mình: “Tôi vốn là một tảng đá khổng lồ trên núi cao, trải qua bao năm tháng dài đăng đẳng bị mặt trời nung đốt, người tôi đầy vết nứt. Tôi vỡ ra và lăn xuống núi, mưa bão và nước lũ cuốn tôi vào sông suối.

Do liên tục bị va đập, lăn lộn, tôi bị thương đầy mình. Nhưng rồi chính những dòng nước lại làm lành những vết thương của tôi. Và tôi trở thành một hòn sỏi láng mịn như bây giờ”.

Bạn nghĩ gì khi nghe câu chuyện trên? Cảm thấy lý thú với chuyến đi của hòn sỏi hay xúc động trước ánh mắt lạc quan của nó đối với cuộc đời đầy biến động? Đã bao giờ bạn thấy được rằng chính những chông gai mới tạo nên những hình hài đẹp và ấn tượng, dù là hình hài được tạo bởi chính những vết thương và sự đớn đau?

Có thể là bạn, có thể là tôi, cuộc sống chẳng bao giờ chỉ mang đến nỗi đau, cũng chẳng bao giờ chỉ mang đến niềm hạnh phúc. Vượt qua được gian khổ, vượt qua những cuộc thử thách, vượt qua được những nỗi đau là bạn đã tự làm hoàn thiện chân dung mình.

Cuộc sống là vô vàn những điều biến động. Vì vậy, cho dù trong khó khăn hay trong hạnh phúc, cũng mong bạn luôn nhớ cuộc hành trình của hòn sỏi để sống tự tin hơn, để mang những yêu thương xoa dịu và làm lành những vết thương. Sự va đập của cuộc sống chẳng có gì đáng sợ đâu bạn ạ!

Nhóm tác giả: Blog Radio

Giọng đọc: Chit Xinh

Thực hiện: Hằng Nga

Thiết kế: Hương Giang

Xem thêm:

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 710: Thử mở lòng và yêu thêm lần nữa đi em!

Blog Radio 710: Thử mở lòng và yêu thêm lần nữa đi em!

Thời gian sẽ xóa nhòa ký ức, chỉ có cảm giác nhói đau và những vết sẹo là khó có thể lành. Để thích một người, ta không cần nỗ lực. Nhưng để mở lòng và yêu một người, ta cần rất nhiều cố gắng.

Lời tỏ tình mùa hạ

Lời tỏ tình mùa hạ

Mùa chia tay cận kề, có một ai đó đã kịp nhận ra mình không nên do dự, và có một ai đó cũng nhận ra chẳng cần quá nhiều can đảm cho một lời tỏ tình. Vì chỉ cần thật chân thành là đủ.

Replay Blog Radio: Lời hồi âm của trời xanh

Replay Blog Radio: Lời hồi âm của trời xanh

Chúng tôi tuy đã là người lớn, nhưng vẫn ngồi uống coca trong công viên như trẻ con. Chúng tôi vừa uống, vừa ngắm nhìn bầu trời xanh. Chỉ đơn thuần là ngắm nhìn mà chẳng hề mong nhận được một lời hồi âm.

Blog Radio 709: Yêu là sợ em tổn thương

Blog Radio 709: Yêu là sợ em tổn thương

Yêu chính là cố gắng và nỗ lực. Yêu chính là sự cam kết, yêu chính là sợ người ấy vì mình mà tổn thương, yêu chính là sợ mất đi. Và những ngày xa cô ấy tôi hiểu, yêu còn là vì người ấy mà không ngừng hoàn thiện.

Replay Blog Radio: Em giữ mùa hè của tôi đi nhé! Còn tôi sẽ giữ em trong trái tim mình

Replay Blog Radio: Em giữ mùa hè của tôi đi nhé! Còn tôi sẽ giữ em trong trái tim mình

Thời gian có thể trôi đi nhưng nhớ thương vẫn đứng đấy. Dường như, mùa hè của tôi, em đã giữ lại mất rồi. Ngày em đi cũng đã mang theo nó ra đi. Nhưng không sao đâu, em giữ lấy mùa hè của tôi đi nhé. Còn tôi, tôi sẽ giữ lấy em… mãi mãi trong tim mình.

Replay Blog Radio: Mong manh nhất là tình yêu

Replay Blog Radio: Mong manh nhất là tình yêu

Trong cuộc đời, có thể nói thứ mạnh mẽ nhất là tình yêu nhưng dường như thứ mong manh nhất cũng là tình yêu. Trong tình yêu không thể nói trước điều gì. Hãy cứ hết mình với hạnh phúc ta đang nắm giữ, nhưng nếu một mai tình yêu thay đổi, ta sẽ phải làm gì để đối mặt và vượt qua nó?

Blog Radio 708: Gái lỡ thì

Blog Radio 708: Gái lỡ thì

Bạn thân mến! Mặc dù ngày nay quan niệm về hôn nhân của phụ nữ không còn quá khắt khe như trước nhưng những cô gái muộn chồng vẫn bị xem là gái lỡ thì. Bản thân họ vẫn độc lập, tự chủ về kinh tế, cũng khao khát một mái ấm gia đình nhưng hôn nhân rõ ràng là trò chơi may rủi.

Replay Blog Radio: Mở lòng và yêu người đến sau

Replay Blog Radio: Mở lòng và yêu người đến sau

Tôi vẫn giữ thói quen pha cafe cho mình. Nhưng rồi tôi luôn nghĩ về Nhi, về cuộc sống bình yên chỉ có em, về khoảng thời gian cùng em đi qua, giờ chỉ còn gọi tên bằng nỗi nhớ. Mở điện thoại, tôi gửi đến Nhi một tin nhắn trống không, tôi tin em sẽ hiểu. Vì mùa gió đã thôi lưng chừng.

Replay Blog Radio: Ngày mai nắng lên anh sẽ về

Replay Blog Radio: Ngày mai nắng lên anh sẽ về

Trái tim con người ta thường yêu trước khi lí trí kịp nhận thấy. Để rồi, một sớm mai thức giấc, khi lí trí kịp nhận ra, thì con tim đã yêu quá nhiều.

Blog Radio 707: Nghe nói người cũ kết hôn rồi

Blog Radio 707: Nghe nói người cũ kết hôn rồi

Có bao giờ bạn tưởng tượng nếu vô tình gặp lại người cũ, khoảnh khắc ấy sẽ như thế nào? Liệu có thể nói với nhau một lời chào hay lướt qua nhau như chưa hề quen biết?

back to top