Phát thanh xúc cảm của bạn !

Replay Blog Radio: Tình đầu để nhớ

2021-02-28 00:05

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh

blogradio.vn - Nàng cười. Nụ cười rạng rỡ nhất hắn từng thấy. Nó có thể khiến hắn rớt vào lưới tình của cô thêm một lần nữa không chừng. Ý nghĩ đó khiến hắn bật cười. Hắn liếc nhanh ra bờ hồ phẳng lặng. Bình yên sẽ trở về trong lòng hắn, như những ngày nắng ấm sẽ lại xuất hiện sau bão. Tình đầu, chỉ để nhớ trong lòng chứ không được phép yêu. Hắn bước nhanh về phía mặt trời mọc – nơi người phụ nữ vẫn đang chờ hắn cùng ăn bữa tối. Đó mới là người mà hắn phải yêu thương suốt đời này.

***

Hắn đã yêu Đan sau hai năm ra trường gặp lại. Đó là mối tình đầu của hắn. Nhưng lúc đó, cô đã có người yêu – một người thật tốt theo ý nghĩ của hắn. Hắn lặng lẽ đi bên cô và chờ đợi một ngày nào đó, nếu cô có “lỡ chia tay”, hắn sẽ là người bước vào cuộc đời cô một cách đường hoàng. Thế nhưng, đời không là mơ, cho nên điều đó đã không bao giờ xảy ra, vì Đan đã kết hôn với “người tốt” ấy và bỏ hắn đi thật xa. Hắn đau. Nhưng rồi, vết thương lành, hắn cũng kết hôn. Hắn chôn vùi hình ảnh của Đan ở một góc trái tim mình, để mối tình đầu được ngủ yên.

Năm năm sau, Đan lại xuất hiện trước mặt hắn. Làm gần công ty hắn. Ở cùng trong cái thành phố bé tẹo với hắn. Như một sự trêu đùa của số phận, hắn lại yêu cô như lần đầu được yêu. Hắn quằn quại trong mớ ký ức lẫn lộn và tình yêu kia, một lần nữa lại xé toang trái tim hắn. Đan không hạnh phúc như hắn vẫn tưởng vì cuộc sống hôn nhân của cô không viên mãn bên người chồng vô tâm. Đan cô đơn. Cô tìm đến hắn như một người bạn tri kỷ. Hắn thấy lương tâm mình bị dằn vặt bởi không thể mang đến hạnh phúc cho cô. Giá như ngày đó, hắn cương quyết hơn, có thể hắn đã giành được Đan. Giá như, thời gian có thể quay trở lại, hắn nhất định sẽ không để mất Đan. Giá như… Bao nhiêu cái giá như cứ nhảy nhót trong đầu hắn, ám ảnh hắn từng đêm.

blogradio_tinhdaudenho

Hình ảnh Đan với đôi mắt u buồn cứ bóp nghẹt lấy trái tim hắn, khiến hắn khổ sở. Khổ sở hơn, hắn là một người đàn ông đã có gia đình với một cô con gái dễ thương. Vợ hắn, tuy không phải người hắn yêu nhất, nhưng cũng đã mang đến cho hắn một gia đình. Hắn không thể vì một một người cũ mà ruồng bỏ tất cả. Người cũ của hắn, chỉ là một mối tình đơn phương mà hắn chưa một lần tỏ tình, chưa một lần nắm tay. Người cũ của hắn, đã từng làm hắn đau đớn, thất vọng. Thế mà, người cũ ấy một lần nữa lại khiến tim hắn lạc nhịp. Lý trí bảo hắn đó chỉ là một cơn cảm nắng bình thường, rồi sẽ biến mất nhanh thôi. Nhưng, trái tim hắn lại bảo rằng đó là tình yêu đích thực, cảm xúc của hắn cũng không hề nhầm lẫn. Giằng xé.

Đan bây giờ đã là một phụ nữ tinh tế nên không khó để phát hiện ra cảm xúc của hắn. Cô bảo hắn phải yêu thương vợ của mình, thay vì cứ mải miết quan tâm đến cô. Cô không sao. Nhưng trái tim hắn vốn ngoan cố sau một lần bị tổn thương. Nó sợ lại đánh mất cô thêm một lần nữa, rất sợ. Hắn xin Đan cho hắn được chăm sóc cô, chỉ cần được nhìn thấy cô thôi là hắn mãn nguyện lắm rồi. Hằng ngày, hắn đi ngang chỗ Đan làm, chỉ để thấy được gương mặt cô. Mỗi sáng, hắn muốn được nhắn một tin chúc một ngày tốt lành, thỉnh thoảng hắn mời cô cà phê. Thế là đủ. Hắn hạnh phúc với những điều nhỏ nhặt như thế.

Một ngày, Đan nhắn tin bảo cô nhớ hắn. Hắn đã phải kìm hãm lắm mới không hét lên trong sung sướng. Cuối cùng thì, tình yêu của hắn cũng được đáp trả. Hắn quên mất mình là ai. Quên luôn việc Đan đã có chồng. Hắn đắm chìm trong những mộng tưởng về một tình yêu ngọt ngào với Đan. Những tin nhắn Đan gửi cho hắn thường xuyên hơn, nồng nàn hơn. Hắn muốn gặp Đan ghê gớm. Nhưng Đan biết cách làm cho hắn phải chờ đợi. Cô giống như một chú mèo tinh khôn đang vờn con chuột ngu ngơ là hắn. Mệt lả. Hắn tìm cô khắp nơi, nhưng cô đã biến mất một cách khó hiểu. Ngày trước, Đan ngây ngô không nhận ra tình cảm của hắn nên đã bỏ hắn theo chồng, hôm nay cô lại bỏ hắn với trái tim loang lổ những vết thương lòng. Chính lúc vết thương đang liền da, Đan lại xuất hiện một cách đột ngột. Ánh mắt ấy, đôi môi ấy như mời gọi hắn. Nhưng, lại rất nghiêm túc, Đan nói với hắn:

- Em cần phải nói với anh điều này.

Trong một phút, bỗng chốc hắn trở nên tinh khôn đến kỳ lạ. Hắn nuốt nước bọt, giọng khẳng khái:

- Hình như anh biết điều ấy…

se-co-nguoi-yeu-em

Con người ta trải qua nhiều nỗi đau tự dưng sẽ trở nên mạnh mẽ hơn. Đó là quy luật. Đan ngước nhìn hắn, nửa say đắm, nửa xa lạ. Hắn có thể đọc được những gì cô muốn nói trong đôi mắt ấy. Chao ôi, hắn muốn siết cô trong vòng tay, giữ đôi vai gầy của cô khỏi run lên biết bao! Nhưng hắn không thể! Vì hắn và cô – không là gì và sẽ chẳng là gì của nhau. Sẽ đi tới đâu, nếu tình yêu ấy tồn tại? Hắn bỏ vợ con, Đan bỏ chồng à? Hắn đã nghĩ đến điều đó, thật hèn hạ. Hay cứ như thế thôi, tức là: ai có gia đình của người đó, nhưng vẫn yêu người kia. Thế cũng là tội ngoại tình nốt. Hắn đã suy nghĩ hết nước hết cái vẫn không tìm được cho mình một lối thoát, vì vốn dĩ, chuyện này không có lối thoát mà.

- Em xin lỗi. – Ánh mắt Đan long lanh, ậc nước. Vì đã để cảm xúc của mình đi quá xa. Đã đến lúc phải dừng lại rồi, Vũ à. Vì hai chúng ta, không thể cùng nhau đạp đổ hạnh phúc của hai gia đình…

- Anh biết .. – Hắn lơ đễnh nhìn mặt hồ phẳng lặng trước mặt. Lòng hắn thì không như thế. Nó đang nổi sóng, hắn nghe ngực trái đau đau. Hắn đang phải đối diện với nỗi đau cũ, một lần nữa. Nhưng chắc là sẽ bớt đau hơn, vì đó là một quyết định đúng đắn và hợp lý nhất. Thu hết can đảm, hắn chìa bàn tay ra:

- Cho anh nắm tay em một lần nhé!

Hắn nắm chặt tay Đan, nhìn sâu vào đôi mắt cô. Đôi mắt u buồn và mệt mỏi. Có lẽ cô cũng đã phải suy nghĩ rất nhiều mới đưa ra quyết định cuối cùng.

- Có câu này, anh nhất định phải nói… Anh yêu em, rất yêu em… Nói được những câu này, là anh mãn nguyện rồi. Giờ, chúng ta là tình cũ của nhau rồi nhé?

- Mở đầu cũng là kết thúc sao? – Đan đá mắt tinh nghịch.

- Ừ, vì chúng ta chưa từng mở đầu, nên sẽ không bao giờ có kết thúc! Anh làm điều này, để có thể kết thúc trong hạnh phúc!

chua-bao-gio-het-yeu-em-9

Đan cười. Nụ cười rạng rỡ nhất hắn từng thấy. Nó có thể khiến hắn rớt vào lưới tình của cô thêm một lần nữa không chừng. Ý nghĩ đó khiến hắn bật cười. Hắn liếc nhanh ra bờ hồ phẳng lặng. Bình yên sẽ trở về trong lòng hắn, như những ngày nắng ấm sẽ lại xuất hiện sau bão. Đan sẽ đi công tác nước ngoài một vài năm với hy vọng xa cách sẽ giúp cô và chồng cùng nhìn lại và kiểm chứng xem tình yêu của họ có đủ lớn để quay lại với nhau không. Dù có dù không, thì đó cũng là cuộc sống của Đan, hắn sẽ không can thiệp hay làm bất cứ điều gì ngu ngốc khác. Hắn chỉ có thể cầu mong cho Đan được hạnh phúc.

Tình đầu, chỉ để nhớ trong lòng chứ không được phép yêu. Hắn bước nhanh về phía mặt trời mọc – nơi người phụ nữ vẫn đang chờ hắn cùng ăn bữa tối. Đó mới là người mà hắn phải yêu thương suốt đời này.

Tác giả: Minh Tính Chu

Giọng đọc: Chit Xinh

Thực hiện: Hằng Nga

Minh họa: Hương Giang

Xem thêm:

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 794: Em thay đổi rồi chỉ có anh là không

Blog Radio 794: Em thay đổi rồi chỉ có anh là không

“Em thay đổi rồi.” Cô không nhìn anh, chỉ hơi ngừng lại một chút, rồi đi ra cửa. “Đúng, em đã thay đổi rồi, là vì anh không thay đổi.”

Ngày đẹp trời để cô đơn

Ngày đẹp trời để cô đơn

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình.

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

back to top