Phát thanh xúc cảm của bạn !

Từ bây giờ em sẽ sống vì em

2021-10-21 14:14

Tác giả: Út Meii Giọng đọc: Hà Diễm

Có những người vì quá yêu ai đó mà quên mất bản thân mình. Tình yêu phải lớn đến mức nào mới có thể bên một người không yêu mình suốt 7 năm trời mà không đòi hỏi gì. Cho đến khi kết thúc, cả thế giới dường như sụp đổ.

Trong chương trình của tuần này, mời bạn lắng nghe lá thư tâm sự của Hương Nguyễn, Nếu em đến trước liệu anh có yêu em.

Em không rõ chuyện xảy ra từ khi nào?

Em luôn nghĩ mình cần phải cố gắng hơn, bao dung hơn, bớt ích kỷ đi, vun đắp thêm cho mối quan hệ này

Nhưng nhìn lại thì hình như chỉ mình em tự đa tình, tự cố gắng, tự động viên bản thân còn anh thì như một chuyến tàu vội vã chẳng bao giờ chờ đợi ai cả.

Ngay từ đầu em là đứa thích cái tính cách lạnh lùng của anh, em chúa ghét con trai ba hoa nói nhiều hơn làm, không ưa những người vồ vập xốc nổi, thế nên khi anh xuất hiện, cả thế giới trong mắt em dường như chỉ còn mỗi anh.

Em của ngày ấy tràn ngập tự ti, mặc cảm, một cô bé chỉ biết lén lút nhìn anh, ngượng ngùng trốn tránh che giấu cảm xúc của mình, nhưng một đứa khờ như em thì đâu che giấu được cái gì đúng không? Nhất là đôi mắt lúc nào cũng sáng rực ánh lên đầy sự ngưỡng mộ khi anh xuất hiện. Thế nên khỏi phải nói lúc anh ngỏ lời muốn em làm bạn gái, em vui đến thế nào, não em như bùng nổ vậy, không cảm giác được gì nữa, rồi sau đó là những cảm xúc vui mừng, nghi ngờ, tự ti lần lượt kéo đến.

Anh làm đảo lộn thế giới của em, nhưng từ từ em cũng thích nghi được, cô gái 20 tuổi ngọt ngào chìm đắm trong cái thứ gọi là tình đầu. Em thật sự muốn nói cho cả thế giới biết anh là bạn trai của em, muốn đăng trạng thái lên mạng xã hội để thông báo cho mọi người về hạnh phúc của hai đứa mình. Nhưng anh nói rằng anh thích một tình yêu thầm lặng vì nó bền chặt hơn, thứ gì càng lộ liễu lại càng dễ mất, cảm giác ngọt ngào len lỏi vào trái tim em rồi lan tỏa ra khắp cơ thể, tin rằng mình đã yêu đúng người rồi.

blogradio_tubaygioemsesongviem

Tự nhận xét thì thấy anh là người bạn trai tốt, dù lạnh lùng ít nói nhưng rất biết quan tâm, đối tốt với em. Anh ít khi thể hiện tình cảm, 7 năm yêu nhau số lần anh nói yêu em ít đến thảm thương, vậy mà em lại tự biện minh rằng do anh không quen nói những lời sến súa, chỉ cần mình hiểu tình cảm anh dành cho mình là được rồi. Kể cả việc nhắn tin cũng vậy, người chủ động nhắn tin, kết thúc cuộc hội thoại luôn luôn là em, hiếm khi anh chủ động hỏi han nhưng em vẫn luôn tự lừa mình dối người rằng tính cách anh không thích nhắn tin phiền phức, nói chuyện trực tiếp vẫn hơn

Còn nhớ một lần, lúc đó em bị ốm nặng, trong căn phòng trọ tồi tàn, anh thức cả đêm để chăm sóc, liên tục thay khăn cho đến khi em dần dần hạ sốt. Sáng hôm sau em mới biết rằng bởi vì em mà anh đã bỏ lỡ một cuộc họp quan trọng. Lúc đó, suy nghĩ duy nhất hiện lên trong đầu lại là mình nhất định phải lấy người đàn ông này, tuyệt đối không được bỏ lỡ.

Có lần em hỏi anh, “Tại sao anh lại thích em? Anh thích em ở điểm điểm nào?” bởi vì cô bé trong em vẫn luôn tự ti rằng mình không xứng với anh. Giữa một rừng hoa đỏ sao lại chọn một phiến lá xanh là em cơ chứ, anh chỉ trả lời rằng anh thích tính cách ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết nghĩ cho người khác của em, chúng ta phù hợp với nhau. Đây là câu trả lời hoàn toàn bình thường, nhưng em lại thấy sống mũi cay cay, cảm giác tủi thân chạnh lòng vô cùng, em vốn không muốn sống là một người như vậy, chẳng qua em quá nhạy cảm lại hay biết nghĩ cho cảm xúc người khác nhiều hơn nên mới hay chịu thiệt về mình. Em không yêu thích bản thân mình, vì vậy khi biết anh thích em, em hạnh phúc biết bao nhiêu, nhưng rốt cuộc anh chỉ thích em hơn bản thân em một chút mà thôi. Một người vừa hiểu chuyện lại biết điều, không đòi hỏi như em, là phù hợp với anh nhất phải không?

Chúng ta trải qua ba năm đầu trong bình yên và hạnh phúc, em cho là vậy, chúng ta như con thuyền trôi giữa dòng sông yên ả, quanh năm suốt tháng chẳng có cơn sóng nào, em cứ nghĩ đó là do thuyền chúng ta đủ chắc, nào ngờ một cơn sóng ngầm đang dần hình thành mà chẳng hề hay biết. Sự xuất hiện của cô ấy như một chướng ngại vật phá hủy thành lũy em xây dựng bấy lâu nay.

Em phát hiện ra cô ấy qua chị bạn thân của anh. Nhớ lần đầu anh dẫn em đi gặp bạn bè anh chứ? Khi nhìn thấy em chị ấy đã vô cùng ngạc nhiên, em cứ thấy có điều gì kỳ lạ, hóa ra là do em giống người yêu cũ của anh quá, chị kéo em vào một góc và cho em xem ảnh cô ấy, giống thật, chính em còn thấy giống nữa. Anh vốn không kể gì nhiều về quá khứ, em có tò mò nhưng cũng chẳng hỏi vì nghĩ rằng quá khứ của anh có thế nào cũng không quan trọng, quan trọng là hiện tại thôi. Nhưng anh có hiểu được cảm giác khi biết mình giống gần như y hệt người yêu cũ của bạn trai là trải nghiệm gì không. Em chắc hẳn đó là một trải nghiệm đau đớn mà không ai muốn trải qua cả, cảm giác của em lúc đó - hoàn toàn chết lặng, sự nghi ngờ ùa lấy em, nó như ăn mòn và nuốt chửng toàn bộ con người em, không còn lối thoát, niềm tin ít ỏi mà em cố bấu víu vào cũng biến mất chẳng còn gì. Anh biết mà, với tính cách của em thì sẽ không để cảm xúc của mình ảnh hưởng không khí của mọi người đâu, em giữ chuyện này trong lòng, để cả buổi hôm đó em không dám nói gì nhiều, chỉ sợ không giấu được cơn uất nghẹn đang dâng trào trong cơ thể.

ben_-_nhau_452

Nghĩ lại thì đáng lẽ ra em và anh nên dừng lại từ khi đó, để không phải chịu những tổn thương lớn hơn nữa. Nhưng tình đầu mà, cũng là lần đầu em biết cảm giác yêu thương một người là như thế nào, thế nên khi anh ngập ngừng giải thích rằng cô ấy không liên quan gì cả, anh thích em không phải vì em giống cô ấy, em cũng tin. Em khờ quá đúng không? Ai mà tin được cơ chứ, nhưng em vẫn lựa chọn tin tưởng anh, bởi vì lựa chọn đó ít đau đớn nhất, em cho là vậy.

Con người ta khi mất đi thứ gì mà trong lòng còn vương vấn, cả đời có lẽ cũng chẳng thể nào quên được. Mối tình khắc cốt ghi tâm này có lẽ nếu người khác không nói, cả đời em cũng chẳng bao giờ biết rằng anh cũng từng yêu mãnh liệt đến thế, hy sinh cho một người nhiều đến vậy. Anh luôn ở bên cô ấy cho đến thời khắc cuối cùng.

Bọ cạp cả đời chỉ lụy duy nhất một người, trước kia em còn tự ảo tưởng rằng đó là em, nhưng giờ em hiểu rồi. Em hiểu vì sao khi em ốm anh lại săn sóc quan tâm em đến vậy, anh sợ cảm giác mất đi một người quan trọng, vậy khi nhìn khuôn mặt giống hệt cô ấy đang yếu ớt và run rẩy trong đau đớn, anh làm sao chịu nổi.

Em biết mình chỉ là một người thay thế, em không thể so bì được với vị trí cô ấy trong tim anh, cả đời cũng không thể. Nhưng người đã đi rồi cũng chẳng thể quay lại được nữa, em chỉ muốn cùng cùng anh sống những ngày tháng bình yên trước mắt. Hình như anh cũng thấy vậy, đời này anh sống với hình bóng cô ấy trong tim vì vậy ai ở bên cạnh cũng không còn quá quan trọng, chỉ cần ngoan ngoãn, hiểu chuyện, không làm ầm ĩ là được, có khuôn mặt giống cô ấy càng tốt, đúng không?

Sau bao năm tháng gom góp thất vọng và nỗi buồn, em giàu to. Cảm ơn anh, sau 7 năm cuối cùng cũng nói ra điều đó, điều mà em luôn trốn tránh và không dám đối diện, bằng cách đau đớn và tàn nhẫn nhất: “Anh không hề yêu em, em chỉ là người anh chọn để tưởng tượng thành cô ấy, anh vĩnh viễn không thể nào quên được cô ấy, cũng vĩnh viễn không thể nào yêu em. Anh xin lỗi”.

Chắc anh cảm thấy có lỗi với em và không đủ can đảm để nói khi tỉnh táo, nên anh uống rất nhiều rượu. Vậy đấy, chỉ một câu đó thôi, đã khiến bảy năm cố gắng của em tan thành mây khói, anh chán giả vờ giả vịt rằng anh yêu em rồi đúng không? Anh cảm thấy thảm thương thay cuộc đời em đúng không? Rõ ràng người tỏ tình với em trước là anh, theo đuổi em trước cũng là anh và đến cuối cùng bỏ em cũng là anh. Anh là ai mà có quyền quyết định cuộc đời em như vậy?

Sau khi anh đi, em không ăn không ngủ, chỉ khóc và thất thần cả ngày trời. Em hiểu anh, khi anh đã quyết định chuyện gì thì tuyệt đối sẽ không thay đổi. Nhưng kể cả có đau đớn và đen tối đến mức nào, em cũng sẽ dần vượt qua. Có lẽ ngụy trang bằng bộ mặt yếu đuối và nhút nhát, ẩn sâu trong bên em rất mạnh mẽ, có mạnh mẽ thì mới có thể bên cạnh một người không yêu mình tới 7 năm mà không đòi hỏi gì. Em chẫm rãi đứng dậy, phủi đi bụi bặm quanh mình, có lẽ em cần thời gian để chữa lành và quay vào bên trong con người mình. Phần lớn thời gian qua em chỉ hướng về anh mà quên mất rằng bên trong mình cũng cần được chăm sóc, yêu thương và vỗ về.

Một đời người có được mấy lần 7 năm cơ chứ, em lúc đó lại còn rất trẻ, bây giờ cũng sắp chạm ngưỡng 30 rồi, thật sự không ít lần cảm thán về thời gian sao lại trôi nhanh thế, chớp mắt đã từng ấy năm rồi. Anh xuất hiện trong thanh xuân của em như một giấc mộng đẹp, nhưng lại dần biến mất chầm chậm đến mức không nhận ra.

Nghe nói mỗi người được sinh ra đều có những bài học cần phải học. Đối với em, có lẽ đó là bài học về tình yêu, việc anh xuất hiện trong cuộc đời em như một sứ mệnh, giúp em trưởng thành và yêu thương bản thân mình nhiều hơn. Tạm biệt mối tình đầu của em, đã đến lúc em phải sống vì bản thân mình, em sẽ tới vùng đất em thầm mơ, sẽ kết giao bạn bè, sẽ sống vì bản thân mình, sẽ yêu người thương em thật lòng. Em của năm hai mươi bảy tuổi sẽ xuất phát một hành trình mới, hành trình này chỉ có mình em thôi, nhưng vậy là quá đủ rồi, và chẳng có gì gọi là muộn khi ta chịu bắt đầu.

Cuối cùng, em chỉ muốn hỏi anh, rằng: “Nếu em xuất hiện trong cuộc đời anh trước, có khi nào anh sẽ yêu em như cách anh yêu cô ấy bây giờ không?”

Bài viết: Nếu em đến trước liệu anh có yêu em

Tác giả: Hương Nguyễn

Giọng đọc: Hà Diễm

Thực hiện: Hằng Nga

Thiết kế: Hương Giang

Xem thêm:

Út Meii

"Ai trồng tâm hồn mình trong phòng, để nó không mọc ra khỏi bốn bức tường"

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Ừ thì trong mắt nàng chẳng có ai, ừ thì nàng ế, ừ thì nàng độc thân, vậy thì cứ để nàng hẹn hò với chính bản thân nàng đi. Vì thế, nàng chẳng hề cô đơn!

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Chỉ biết rằng sau tất cả em vẫn mong một lần được hạnh phúc. Chúng ta liệu có hạnh phúc bên nhau dù thiếu đi tiếng khóc cười của trẻ thơ, tình yêu có bù đắp cho tất cả, hạnh phúc có mỉm cười một lần nữa không anh?

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Tình yêu giá như nó chỉ đơn giản là chuyện của hai người, của chỉ hai người thôi mà không chịu ảnh hưởng của một người nào khác. Giá như là như thế thì giờ đây anh và em đã không phải cần cho nhau thêm một chút thời gian.

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Anh thích cà phê không đường nhưng anh lại uống chocolate nóng vì đó là thứ em thích nhất. Anh yêu chiều tối nhưng anh cũng nguyện ngồi chờ em mỗi sáng mai.

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Một sợi dây buộc quá căng sẽ dễ đứt, sợi nhân duyên cũng vậy. Có những người, tưởng như duyên phận buộc chặt lấy nhanh, nhưng rồi họ vẫn đánh mất nhau trên con đường trưởng thành. Sợi tơ duyên đứt rồi, liệu có cách nào nối lại được chăng?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Yêu một ai đó, có nghĩa rằng bạn nên chờ đợi. Có thể trái tim của người đó đang bị tổn thương nên nó cần thời gian để lành lại. Đừng nhầm tình yêu với những cơn say nắng, nhưng cùng đừng vì chút rung động đầu đời mà bỏ lỡ mảnh ghép của cuộc đời mình.

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Vì tình đơn phương không thể nào trải qua những cuộc cãi vã, càng không thể nào nói ra được lời chia tay. Thứ đáng sợ chính là nó giết chết xúc cảm của chúng ta một cách từ từ và dai dẳng theo thời gian.

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đúng với câu người ta hay nói “Có một người tôi không muốn gặp lại, bởi gặp lại tôi sợ mình sẽ rung động”. Và tôi đã như thế, không ngờ lại rung động với một người tưởng chừng rất lạ lại hóa ra quen. Có lẽ dù anh có thay đổi như thế nào thì đứng trước anh tôi vẫn rung động.

Replay Blog Radio: Tình yêu như một hình xăm

Replay Blog Radio: Tình yêu như một hình xăm

Tình yêu giống một hình xăm. Không một ai xóa đi được ký ức, không một ai xóa đi được những yêu thương đã khắc dấu ở trong tim. Xóa nó hoàn toàn, chỉ có thể chấp nhận nỗi đau bung tràn đến không thể thở.

back to top