Phát thanh xúc cảm của bạn !

Con gái thật lạ thích tìm lại những điều đã cũ để rồi tự làm đau chính mình

2019-07-09 02:15

Tác giả: Vũ Phương Duyên Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Con gái chúng ta thật lạ, thường hay thích tìm lại những điều đã cũ để rồi tự làm đau chính mình. Chúng ta chia tay, dặn lòng xóa hết số điện thoại, chặn luôn Facebook, nhưng rồi lại chẳng thể xóa một dãy số đã quá quen trong tiềm thức, cũng chẳng thể ngăn mình thỉnh thoảng lại vào trang cá nhân của một người. Để làm gì?

***

Hôm ấy, tôi lần mò gõ vào thanh tìm kiếm trên Facebook một cái tên đã từng rất quen. Tài khoản ấy đã lâu lắm tôi chẳng còn tìm kiếm nữa, cũng chẳng nghĩ sẽ có ngày mình tìm lại như thế này. Để làm gì? Tôi chẳng biết. Chỉ là tự dưng muốn biết anh dạo này thế nào.

Hình đại diện của anh đã thay đổi rồi, không còn là hình hai đứa nữa. Cũng phải thôi, chúng ta đã không còn là của nhau lâu rồi. Anh vẫn thế, vẫn không hay đăng trạng thái, cũng chẳng đăng hình. Chỉ duy một điều đã khác trước kia… anh đã có người yêu mới. Bất chợt, tôi muốn xem cô ấy là người như thế nào, công việc ra sao. Tôi liền click vào tài khoản Facebook mà anh tag, lướt qua thông tin của cô ấy, lật xem từng tấm hình. Để rồi bất chợt, tôi tự thấy mình ngây ngô đến mức đi xem Facebook người yêu mới của người yêu cũ.

Con gái chúng ta thật lạ, thường hay thích tìm lại những điều đã cũ để rồi tự làm đau chính mình. Chúng ta chia tay, dặn lòng xóa hết số điện thoại, chặn luôn Facebook, nhưng rồi lại chẳng thể xóa một dãy số đã quá quen trong tiềm thức, cũng chẳng thể ngăn mình thỉnh thoảng lại vào trang cá nhân của một người. Để làm gì? Để đọc từng dòng trạng thái đã chẳng còn viết cho mình nữa; để thấy những lời bình luận vui vẻ đến bình thản của một người đã từng nói chẳng thể sống thiếu mình; để xem những tấm hình của người ta và ai đó khác. Xong rồi, tự mình đau…

Có những người cứng cỏi đến mức bảo rằng sẽ quên nhau và chẳng bận lòng để mà tổn thương thêm nữa. Biết thế, nhưng hình như chúng ta lại thích ngược đãi chính mình, lại tìm đau trong những ngày đã trở thành quá khứ, lại hi vọng tìm khoảng an lòng trong những mối quan hệ lửng lơ. Có đôi khi, việc tìm kiếm chút thông tin ít ỏi về ai đó đã chẳng còn là của mình trở thành một thói quen khó bỏ. Để rồi xót lòng mà nhận ra…

Thì ra cuối cùng chúng ta cũng đều trở nên cũ kĩ đối với một ai đó. Cũ rồi, thì đem cất. Cất rồi, thì lãng quên.

Thì ra, chúng ta có duyên là để gặp gỡ, gặp gỡ là để chia ly.

Thì ra, mới phút trước là quan trọng nhất, phút sau đã bỏ mặc nhau chẳng bận lòng.

Thì ra, chẳng ai quan trọng bằng chính bản thân một người.

Thì ra…

Chúng ta lướt qua đời nhau rất vội nhưng để lại vô vàn những thương đau.

Đôi khi, người từng hứa sẽ không buông tay lại là người buông ra trước, người hứa sẽ không quên lại là người chưa từng nhớ bao giờ. Vốn dĩ, chẳng ai thiếu ai mà chết được, chỉ là ở một góc nào đó sâu trong lòng đã không còn vẹn nguyên.

Con gái ấy mà, thường những ai đã nặng lòng rồi thì rất khó mà buông bỏ được những gì mà mình đã từng xem là tất cả, cứ dày vò bản thân bằng cách để tâm trí mình trôi tuột về những ngày đã xa. Đi qua một con đường quen cũng nhớ, về lại một góc quán xưa cũng nhớ, nghe lại một bản nhạc đã trót thân thuộc đến từng giai điệu lại nhớ; hay chỉ cần một ngày mưa bay gió thổi là lại nao lòng. Xong đâu đấy lại tự hỏi bản thân rằng “Mình đã quên chưa?”, lại muốn hỏi người đó rằng “Người đã quên chưa?”. Rốt cuộc, chẳng ai có thể trọn vẹn mà quên những ngày đã cũ, chỉ là tạm cất nó đi vào một ngăn nào đó trong tim mình mà thôi. Cho nên có người từng nói “Trong tình cảm ai nặng lòng hơn thì người đó sẽ là người chịu tổn thương nhiều hơn”, ấy thế mà con gái vốn sinh ra đã lại luôn nặng lòng hơn mất rồi…

Có người hỏi em rằng “Đã quên chưa?”

Chưa anh ạ, hình như còn rất nhớ

Đã hơn một lần bảo mình đừng chờ mong chi nữa

Vậy mà vẫn cứ đau…

 

Có người hỏi em rằng “Cứ như vậy bao lâu?”

Em chẳng biết vì ngày xưa vẫn đấy

Vẫn khiến em nhiều đêm giật mình trở dậy

Rồi lại vỡ òa…

 

Có người hỏi rằng “Em vẫn cứ thương à?”

Em lại nghĩ mình chẳng còn thương nữa

Chỉ là bây giờ trái tim như khép cửa

Chẳng đủ lành, mà đau nữa đâu anh.

 

Có người nói em rằng “Tuổi trẻ chẳng mãi xanh”.

Em biết thế, nhưng bản thân cố chấp

Chẳng thể buông một bóng hình từng kề vai tay ấp

Chẳng thể tin rằng mình đã hóa người dưng.

Bởi có những điều quên lãng… chẳng đặng đừng.

© Vũ Phương Duyên – blogradio.vn

Giọng đọc: Hà Diễm

Thiết kế: Hương Giang

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình:

Tuổi nào ta cũng thấy chênh vênh

Vũ Phương Duyên

Chẳng buộc được gió, chẳng buộc được mây, chẳng buộc được tháng ngày ở bên đầy hứa hẹn. Chẳng thể bảo quên, chẳng thể thôi nhớ, chẳng thể kéo mình trở lại như xưa...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Hãy yêu anh khi còn có thể, được không em?

Replay Blog Radio: Hãy yêu anh khi còn có thể, được không em?

Người ta vẫn có thể cô đơn ngay cả khi được tình yêu bao bọc, vẫn sợ mất mát dù chiếc chìa khóa mở cửa trái tim của một người đã giữ chặt trong tay và vẫn sợ thay đổi ngay cả khi la bàn trái tim họ luôn chỉ một hướng duy nhất về phía mình

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa?

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa?

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao

Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

Replay Blog Radio: Người dưng mang duyên thầm

Replay Blog Radio: Người dưng mang duyên thầm

Ngày ấy, tôi thích em bởi nụ cười duyên dáng tôi bắt gặp trên phố thị ồn ào. Tôi như kẻ không kiểm soát được lí trí theo em chỉ để ngắm mãi “kẻ dưng mang duyên thầm” làm trái tim ngây dại này say nắng.

Blog Radio 700: Em không đợi tôi trưởng thành

Blog Radio 700: Em không đợi tôi trưởng thành

Thật buồn khi ta đem lòng yêu một ai đó khi chưa có gì trong tay, thậm chí khi ta mới là một cậu trai mới lớn chưa trưởng thành, chưa thể bảo vệ, chở che cho họ. Ta cứ ôm mối tình si ấy mà lớn lên nhưng liệu người có chờ đợi ta không?

Replay Blog Radio: Đánh cược với cô đơn

Replay Blog Radio: Đánh cược với cô đơn

Để yêu và được yêu một lần nữa, đôi khi người ta phải đánh cược. Đánh cược với cô đơn, đánh cược với thời gian và nỗi nhớ cồn cào. Đó là lúc chợt nhận ra rằng mình đã yêu nhau từ bao giờ.

Tuổi trẻ chính là đúng người sai thời điểm

Tuổi trẻ chính là đúng người sai thời điểm

Trong một bộ phim thanh xuân vườn trường của Trung Quốc nổi đình nổi đám năm nào có một câu nói làm người ta nhớ mãi: “Cậu ấy của năm đó chính là cậu ấy tuyệt vời nhất. Nhưng tôi của mãi sau này mới là tôi tuyệt vời nhất. Giữa những con người tuyệt vời nhất của chúng tôi cách nhau một tuổi trẻ. Dù chạy thế nào cũng không thể thắng được thanh xuân.” Đúng người sai thời điểm chính là như vậy, biết rõ đó là người mình yêu, nhưng không thể thắng nổi thời gian, không thể thắng nổi khoảng cách, cũng chưa đủ trưởng thành để thắng nổi những rào cản của cuộc đời.

Đừng trên tình bạn dưới tình yêu nữa

Đừng trên tình bạn dưới tình yêu nữa

Thành càng lớn càng mang nét đẹp trưởng thành, chững chạc. Cậu ấy vẫn luôn điềm tĩnh như nước nhưng chính sự điềm tĩnh ấy lại thu hút người khác giới. Dạo gần đây, hình bóng cậu ấy cứ xuất hiện trong tâm trí khiến tôi ngại ngùng quá thể. Tôi bắt đầu không còn vô tư như trước khi tiếp xúc với Thành.

Hạnh phúc bắt nguồn từ những điều nhỏ nhất

Hạnh phúc bắt nguồn từ những điều nhỏ nhất

Tuổi trẻ này thật đáng sống và tuổi trẻ này cũng thật đẹp hãy biết giữ gìn. Hãy trân trọng niềm hạnh phúc vì hạnh phúc không ở đâu xa mà luôn rất gần ngay bên cạnh chúng ta.

Replay Blog Radio: Anh sẽ đến và lấp đầy khoảng trống tim em

Replay Blog Radio: Anh sẽ đến và lấp đầy khoảng trống tim em

Biết đâu trà là nhân duyên để anh gặp lại cô. Ở nơi nào đó. Anh vẫn tin như vậy

back to top