Phát thanh xúc cảm của bạn !

Con gái thật lạ thích tìm lại những điều đã cũ để rồi tự làm đau chính mình

2019-07-09 02:15

Tác giả: Vũ Phương Duyên Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Con gái chúng ta thật lạ, thường hay thích tìm lại những điều đã cũ để rồi tự làm đau chính mình. Chúng ta chia tay, dặn lòng xóa hết số điện thoại, chặn luôn Facebook, nhưng rồi lại chẳng thể xóa một dãy số đã quá quen trong tiềm thức, cũng chẳng thể ngăn mình thỉnh thoảng lại vào trang cá nhân của một người. Để làm gì?

***

Hôm ấy, tôi lần mò gõ vào thanh tìm kiếm trên Facebook một cái tên đã từng rất quen. Tài khoản ấy đã lâu lắm tôi chẳng còn tìm kiếm nữa, cũng chẳng nghĩ sẽ có ngày mình tìm lại như thế này. Để làm gì? Tôi chẳng biết. Chỉ là tự dưng muốn biết anh dạo này thế nào.

Hình đại diện của anh đã thay đổi rồi, không còn là hình hai đứa nữa. Cũng phải thôi, chúng ta đã không còn là của nhau lâu rồi. Anh vẫn thế, vẫn không hay đăng trạng thái, cũng chẳng đăng hình. Chỉ duy một điều đã khác trước kia… anh đã có người yêu mới. Bất chợt, tôi muốn xem cô ấy là người như thế nào, công việc ra sao. Tôi liền click vào tài khoản Facebook mà anh tag, lướt qua thông tin của cô ấy, lật xem từng tấm hình. Để rồi bất chợt, tôi tự thấy mình ngây ngô đến mức đi xem Facebook người yêu mới của người yêu cũ.

Con gái chúng ta thật lạ, thường hay thích tìm lại những điều đã cũ để rồi tự làm đau chính mình. Chúng ta chia tay, dặn lòng xóa hết số điện thoại, chặn luôn Facebook, nhưng rồi lại chẳng thể xóa một dãy số đã quá quen trong tiềm thức, cũng chẳng thể ngăn mình thỉnh thoảng lại vào trang cá nhân của một người. Để làm gì? Để đọc từng dòng trạng thái đã chẳng còn viết cho mình nữa; để thấy những lời bình luận vui vẻ đến bình thản của một người đã từng nói chẳng thể sống thiếu mình; để xem những tấm hình của người ta và ai đó khác. Xong rồi, tự mình đau…

Có những người cứng cỏi đến mức bảo rằng sẽ quên nhau và chẳng bận lòng để mà tổn thương thêm nữa. Biết thế, nhưng hình như chúng ta lại thích ngược đãi chính mình, lại tìm đau trong những ngày đã trở thành quá khứ, lại hi vọng tìm khoảng an lòng trong những mối quan hệ lửng lơ. Có đôi khi, việc tìm kiếm chút thông tin ít ỏi về ai đó đã chẳng còn là của mình trở thành một thói quen khó bỏ. Để rồi xót lòng mà nhận ra…

Thì ra cuối cùng chúng ta cũng đều trở nên cũ kĩ đối với một ai đó. Cũ rồi, thì đem cất. Cất rồi, thì lãng quên.

Thì ra, chúng ta có duyên là để gặp gỡ, gặp gỡ là để chia ly.

Thì ra, mới phút trước là quan trọng nhất, phút sau đã bỏ mặc nhau chẳng bận lòng.

Thì ra, chẳng ai quan trọng bằng chính bản thân một người.

Thì ra…

Chúng ta lướt qua đời nhau rất vội nhưng để lại vô vàn những thương đau.

Đôi khi, người từng hứa sẽ không buông tay lại là người buông ra trước, người hứa sẽ không quên lại là người chưa từng nhớ bao giờ. Vốn dĩ, chẳng ai thiếu ai mà chết được, chỉ là ở một góc nào đó sâu trong lòng đã không còn vẹn nguyên.

Con gái ấy mà, thường những ai đã nặng lòng rồi thì rất khó mà buông bỏ được những gì mà mình đã từng xem là tất cả, cứ dày vò bản thân bằng cách để tâm trí mình trôi tuột về những ngày đã xa. Đi qua một con đường quen cũng nhớ, về lại một góc quán xưa cũng nhớ, nghe lại một bản nhạc đã trót thân thuộc đến từng giai điệu lại nhớ; hay chỉ cần một ngày mưa bay gió thổi là lại nao lòng. Xong đâu đấy lại tự hỏi bản thân rằng “Mình đã quên chưa?”, lại muốn hỏi người đó rằng “Người đã quên chưa?”. Rốt cuộc, chẳng ai có thể trọn vẹn mà quên những ngày đã cũ, chỉ là tạm cất nó đi vào một ngăn nào đó trong tim mình mà thôi. Cho nên có người từng nói “Trong tình cảm ai nặng lòng hơn thì người đó sẽ là người chịu tổn thương nhiều hơn”, ấy thế mà con gái vốn sinh ra đã lại luôn nặng lòng hơn mất rồi…

Có người hỏi em rằng “Đã quên chưa?”

Chưa anh ạ, hình như còn rất nhớ

Đã hơn một lần bảo mình đừng chờ mong chi nữa

Vậy mà vẫn cứ đau…

 

Có người hỏi em rằng “Cứ như vậy bao lâu?”

Em chẳng biết vì ngày xưa vẫn đấy

Vẫn khiến em nhiều đêm giật mình trở dậy

Rồi lại vỡ òa…

 

Có người hỏi rằng “Em vẫn cứ thương à?”

Em lại nghĩ mình chẳng còn thương nữa

Chỉ là bây giờ trái tim như khép cửa

Chẳng đủ lành, mà đau nữa đâu anh.

 

Có người nói em rằng “Tuổi trẻ chẳng mãi xanh”.

Em biết thế, nhưng bản thân cố chấp

Chẳng thể buông một bóng hình từng kề vai tay ấp

Chẳng thể tin rằng mình đã hóa người dưng.

Bởi có những điều quên lãng… chẳng đặng đừng.

© Vũ Phương Duyên – blogradio.vn

Giọng đọc: Hà Diễm

Thiết kế: Hương Giang

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình:

Tuổi nào ta cũng thấy chênh vênh

Vũ Phương Duyên

Chẳng buộc được gió, chẳng buộc được mây, chẳng buộc được tháng ngày ở bên đầy hứa hẹn. Chẳng thể bảo quên, chẳng thể thôi nhớ, chẳng thể kéo mình trở lại như xưa...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đến Trước Hay Sau Vẫn Là Định Mệnh Đời Nhau - Phần 2 (Blog Radio 828)

Đến Trước Hay Sau Vẫn Là Định Mệnh Đời Nhau - Phần 2 (Blog Radio 828)

Câu chuyện về một cô gái đã quay ngược về quá khứ để trở thành tình đầu của người yêu hiện tại, để không còn phải đóng vai người đến sau và là thế thân của ai đó. Nhưng liệu đường tình có rẽ lối theo hướng mà cô ấy muốn?

Đến Trước Hay Sau Vẫn Là Định Mệnh Đời Nhau - Phần 1 (Blog Radio 827)

Đến Trước Hay Sau Vẫn Là Định Mệnh Đời Nhau - Phần 1 (Blog Radio 827)

óa ra, ngay từ ban đầu mình đã chỉ là một người thay thế. Nhưng nếu có thể quay ngược về quá khứ, liệu mọi chuyện có khác đi không? Liệu mình có phải mang danh phận người đến sau trong cuộc đời ai đó?

Lấy Người Không Yêu Mình Khổ Lắm (Blog Radio 826)

Lấy Người Không Yêu Mình Khổ Lắm (Blog Radio 826)

Lấy người không yêu mình mà chỉ yêu tiền của mình khổ lắm. Nhưng khi đang đứng trên đỉnh cao danh vọng, được hàng tá những cô gái xinh đẹp theo đuổi, mấy ai nhận ra điều này.

Phía Sau Vị Đắng Của Đau Khổ Là Dư Âm Của Sự Trưởng Thành (Blog Radio 825)

Phía Sau Vị Đắng Của Đau Khổ Là Dư Âm Của Sự Trưởng Thành (Blog Radio 825)

Có đôi lúc đau dài chi bằng đau ngắn. Dũng cảm cắt đứt đoạn tình cảm cũ, dũng cảm đối diện với vết thương lòng, cuối cùng tôi cũng đã nhận ra rằng, thì ra, phía sau vị đắng của đau khổ là dư âm của sự trưởng thành.

Em Chỉ Là Người Tình (Blog Radio 824)

Em Chỉ Là Người Tình (Blog Radio 824)

Khi đắm say trong một mối tình, ta cứ ngỡ sẽ chẳng thể nào sống được nếu không có người đó. Để rồi bỗng một ngày nhận ra, vắng anh bầu trời vẫn thật đẹp. Chẳng ai là không thể sống nổi chỉ vì mất đi một người.

Giá như anh đừng xuất hiện

Giá như anh đừng xuất hiện

5 năm hạnh phúc, 5 năm khổ đau cuối cùng cũng kết thúc bằng một tờ giấy mỏng. Chị quyết định ly hôn, sau 5 năm trời dày vò lẫn nhau, oán hận vì sự phản bội của người đàn ông, vì sự đắc ý của kẻ thứ 3, chua xót cho những dòng nước mắt của hai đứa con. Đến cuối cùng chị đã lựa chọn ly hôn, chỉ đơn giản vì chị cảm thấy mệt rồi, một mình chị không còn đủ sức để cố gắng nữa. Khi cầm trên tay tờ “Đơn Ly Hôn” chị vẫn lặng lẽ rơi nước mắt, nhưng chị đã tự động viên mình “không sao, mình được giải thoát rồi!”

Hy Vọng Nào Cho Em? (Blog Radio 823)

Hy Vọng Nào Cho Em? (Blog Radio 823)

Cái gì cũng có thời điểm, sớm không được, muộn cũng không được. Cho nên ta phải tùy duyên mà thuận theo dòng chảy cuộc đời.

Mảnh Ghép Cuối Cùng Của Ký Ức

Mảnh Ghép Cuối Cùng Của Ký Ức

Ai cũng mong có một tình yêu bình yên dù ngoài kia cuộc đời nhiều sóng gió, nhưng một tình yêu sẽ đẹp hơn khi nó gắn chặt với trách nhiệm với cộng đồng, xã hội.

Ở Đâu Đó Có Người Đang Đợi Bạn (Blog Radio 822)

Ở Đâu Đó Có Người Đang Đợi Bạn (Blog Radio 822)

Tôi nhoẻn miệng cười nhìn ngọn đồi bây giờ chỉ còn là một chấm nhỏ xíu cuối đường chân trời môi ngân nga một giai điệu mà mình yêu thích: “Chẳng phải không, chỉ là chưa thôi! Ở đâu đó chắc chắn có người đang đợi bạn!”

Sao Phải Chọn Nỗi Buồn Khi Ta Có Thể Sống Khác Đi? (Blog Radio 821)

Sao Phải Chọn Nỗi Buồn Khi Ta Có Thể Sống Khác Đi? (Blog Radio 821)

Cơn mưa nào rồi cũng tạnh, đi qua những ngày mưa, ta lại yêu thêm những ngày nắng. Sao chúng ta phải chọn nỗi buồn khi mình hoàn toàn có thể sống khác đi?

back to top