Phát thanh xúc cảm của bạn !

22 tuổi, cô đơn đến không ngờ cô gái nhỉ?

2019-05-15 01:15

Tác giả: Tuệ Lâm Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Hôm nay tâm trạng không được tốt như mọi khi, hình như cái thời tiết thất thường của thành phố này lại khiến cho con người ta thay đổi đến lạ kì. Chẳng hiểu bằng cách nào lại có thể chống chọi sống sót đến bây giờ, ngay cả khi ở đây không có đến một người bạn thân.

***

Ở giữa cái không gian to lớn này biết tìm lấy một ai để kể cho nhau nghe về những trắc trở vướng phải.

Ngày đầu tiên nhận được giấy báo đậu đại học, mắt cười rạng ngời khi sắp được làm chú chim nhỏ tự do. Rồi hùng hồn mà xếp quần áo hết vali này đến vali khác như thể sắp rời khỏi vùng quê nhỏ này. Những ngày đầu năm đại học có biết bao nhiêu bạn bè, có bao nhiêu nơi để đến, rồi có biết bao nhiêu thú vui để tìm. Ngay cả một cuộc gọi về cho gia đình cũng không còn như trước, nếu có, cũng chỉ là những cuộc gọi vài ba giây cho xong chuyện. Thế mà chớp nhoáng đã là cô sinh viên năm ba, lại sắp phải những chuỗi ngày chênh vênh khi cầm tấm bằng đại học trên tay.

22 tuổi - chênh vênh như vậy có là gì!

Hôm nay tâm trạng không được tốt như mọi khi, hình như cái thời tiết thất thường của thành phố này lại khiến cho con người ta thay đổi đến lạ kì. Chẳng hiểu bằng cách nào lại có thể chống chọi sống sót đến bây giờ, ngay cả khi ở đây không có đến một người bạn thân.

Là khi chạy xe vòng vòng, đi qua không biết bao nhiêu nơi nhưng lại cứ lao người về phía trước.

Là khi muốn hét toáng lên để vơi nhẹ đi, nhưng lại cố gồng mình tỏ ra mình ổn.

Là khi vui vẻ cười nói với đám bạn, nhưng trong lòng lại đau đến bóp ngặt.

Là khi thấy một status buồn, share về tường, không mong một ai like hay hỏi thăm, chỉ mong có cái để mà đồng cảm lúc này.

Là khi nước mắt chực rơi nhưng lại sợ người khác thấy mình yếu đuối mà lại mỉm cười nuốt ngược vào trong.

Là khi đi qua hàng vạn người nhưng lại chẳng tìm được một người để ngồi lại một góc cuối trời.

Hóa ra, 22 tuổi, cô đơn đến không ngờ cô gái nhỉ?

Chỉ mong sau này dù có già đi, đôi chân kia không còn đủ sức bước, lại có thể vì một nơi mà nở nụ cười an nhiên. Rồi sau này khi ngồi đấy nhấm nháp một tách trà nóng mà kể cho lũ trẻ nghe về những ngóc ngách, con đường Sài Gòn, để rồi hoài niệm lại những gì đã qua. Mặc nhiên cho những ngày tâm trạng như một hố đen, cứ chạy quanh một vòng, khi nào tâm trạng ổn hơn, tay cũng bắt đầu đau hơn thì dừng lại. Đâu phải cứ buồn lại tìm người tỉ tê, đôi khi như vậy lại thấy bản thân mình mạnh mẽ đến không ngờ. Rồi có những ngày không hiểu lí do gì vì sao buồn, khóa chặt cửa phòng lại, mở nhạc Đen Vâu thật to, rồi òa khóc như một đứa trẻ. Khóc đi, khóc cho hết buồn tủi, hết than phiền rồi nhấc điện thoại gọi về chỉ để nói: "Con yêu ba mẹ rất nhiều!". Thế đó, ngày mai lại vui vẻ, không biết bằng cách nào lại lếch qua được những năm tháng chênh vênh ấy.

Tình cờ đọc trên mạng một câu nói: "Thanh xuân như một cơn mưa rào,dù có bị tắm ướt vẫn muốn quay lại một lần nữa", ngẫm lại thấy đúng nhỉ! Thanh xuân mà, cứ vô tư đi nhưng mà nhất định phải biết nhà là nơi để về.

Cảm ơn những tháng năm chông chênh của tuổi trẻ, vì có nó mà khiến cho bản thân trưởng thành hơn...

© Tuệ Lâm – blogradio.vn

Bạn thân mến, chúng ta ai cũng trải qua những ngày chênh vênh và cô đơn như vậy phải không? Và trong những năm tháng chênh vênh ấy, bạn đã thấy mình thật sự trưởng thành chưa? Hãy chia sẻ cùng Blog Radio những xúc cảm của tuổi 22 chênh vênh ấy nhé.

Mời xem thêm chương trình:

25 tuổi rồi, cũng đủ lớn để biết những điều này rồi chăng?

Tuệ Lâm

" em muốn những vấp ngã của tuổi trẻ để đổi lấy những tháng năm tuổi già đẹp đẽ"

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Giờ chúng ta chỉ còn có nhau

Replay Blog Radio: Giờ chúng ta chỉ còn có nhau

Cô rơi nước mắt. Ngẩng đầu nhìn trời, từng vết nắng chiều nhạt nhòa ôm trọn lấy cô và anh như chở che, bao bọc. Bao nhiêu năm qua cô đã sống trong khổ sở, tự ti, là anh đã đến mang cho cô chút nắng ấm cuối ngày, là anh đã cùng cô trải qua những ngày tháng cuối cùng bên người thân duy nhất.

Blog Radio 683: Cho dù duyên ngắn ngủi cũng đừng bỏ lỡ nhau

Blog Radio 683: Cho dù duyên ngắn ngủi cũng đừng bỏ lỡ nhau

Từ duyên đến phận là cả một quãng đường dài nhưng đôi khi lại bắt đầu từ những lần gặp gỡ tình cờ, vu vơ như vậy. Nếu cuộc đời đưa ta gặp lại nhau một lần nữa, liệu bạn sẽ nắm tay họ thật chặt hay vẫn để hai người đi lướt qua nhau?

Replay Blog Radio: Anh sẽ cầu hôn em chứ?

Replay Blog Radio: Anh sẽ cầu hôn em chứ?

Nếu được một lần trở lại tuổi trẻ, tôi sẽ yêu chân thành hơn, sống chân thành hơn để không đánh mất đi những khoảnh khắc quý giá vô vàn ấy. Tiếc là thanh xuân chẳng thể nào có hai lần, đã đi qua, đã có những lần đúng và nhiều lần sai thì suốt chặng đường còn lại tôi sẽ học cách trân trọng, học cách níu giữ khi mình còn có thể.

Bỏ lỡ một người, bỏ lỡ một đời

Bỏ lỡ một người, bỏ lỡ một đời

Có những đôi chân đi đến những trời xa xôi và thỏa mãn đích đến cuối cùng. Thế nhưng khi ngoảnh đầu nhìn lại, nhận ra trên chặng đường dài cua thanh xuân, ta đã bỏ lỡ những cuộc gặp mặt, bỏ lỡ đôi lần hẹn hò và bỏ lỡ cả hai tiếng tình yêu.

Bình yên đi qua mùa bão nổi

Bình yên đi qua mùa bão nổi

Ở đâu đó trong chặng hành trình khôn lớn của đời người, ai trong chúng ta rồi cũng sẽ đôi lần phải sống trong tâm bão. Có lúc là những trận cuồng phong khi mẹ thiên nhiên nổi giận, và có khi lại là những cơn giông bão… ở trong lòng. Chỉ cần chúng ta sống với những nhiệt thành của tuổi thanh xuân, những niềm tin thật thà, chân thành vào cuộc đời và bỏ lại những nỗi cô đơn, hoài nghi khép mình sau mỗi lần đổ vỡ, chúng ta tự khắc bình yên đi qua bốn mùa, dẫu là mùa bão nổi.

Khi còn trẻ ta hãy cứ tựa vào cô đơn

Khi còn trẻ ta hãy cứ tựa vào cô đơn

Cứ tưởng rằng cô đơn sẽ khó thoát, nhưng này chúng ta ơi, hãy thử ngưng lại một chút, cô đơn cũng chẳng phải con quái vật đáng sợ đến thế đâu. Nhất là khi chúng ta còn trẻ.

Làm sao đối mặt với khủng hoảng tuổi 20?

Làm sao đối mặt với khủng hoảng tuổi 20?

Bạn không biết mình có đang hạnh phúc hay không, bạn làm được gì cho bản thân, gia đình hay là cuộc đời này, thậm chí bạn bắt đầu nghi ngờ không biết cuộc sống này nói chung có ý nghĩa gì? Bạn thân mến, đừng quá lo lắng, bởi vì bạn không cô đơn đâu.

Này cô gái, đừng mải bận lòng vì những kẻ vô tâm mà bỏ lỡ người thương mình

Này cô gái, đừng mải bận lòng vì những kẻ vô tâm mà bỏ lỡ người thương mình

Trái tim con gái đôi khi bướng bỉnh lạ lùng. Người thương mình thì mình chẳng thương, cứ mải bận lòng vì những kẻ không thương mình rồi lại tự làm mình đau.

Blog Radio 679: Người từng hứa sẽ mãi ở bên tôi, giờ đang bên ai rồi?

Blog Radio 679: Người từng hứa sẽ mãi ở bên tôi, giờ đang bên ai rồi?

Lời chia tay đau nhất là khi người quay lưng bên người khác mà không bao giờ mình biết được lý do. Người từng nói sẽ làm mình hạnh phúc, hóa ra mình chẳng thể biết, câu ấy họ đã nói với bao nhiêu người. Người từng hứa sẽ mãi ở bên mình, chẳng viết giờ này họ đang ở bên ai?

Replay Blog Radio: Xin đừng biến mất khỏi cuộc đời em!

Replay Blog Radio: Xin đừng biến mất khỏi cuộc đời em!

Tôi thấy mình đơn độc giống như mùa thu bị bỏ quên ấy. Tôi cần anh hơn bao giờ hết. Đã đến lúc tôi tự thú nhận với chính điều đó.

back to top