Phát thanh xúc cảm của bạn !

22 tuổi, cô đơn đến không ngờ cô gái nhỉ?

2019-05-15 01:15

Tác giả: Tuệ Lâm Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Hôm nay tâm trạng không được tốt như mọi khi, hình như cái thời tiết thất thường của thành phố này lại khiến cho con người ta thay đổi đến lạ kì. Chẳng hiểu bằng cách nào lại có thể chống chọi sống sót đến bây giờ, ngay cả khi ở đây không có đến một người bạn thân.

***

Ở giữa cái không gian to lớn này biết tìm lấy một ai để kể cho nhau nghe về những trắc trở vướng phải.

Ngày đầu tiên nhận được giấy báo đậu đại học, mắt cười rạng ngời khi sắp được làm chú chim nhỏ tự do. Rồi hùng hồn mà xếp quần áo hết vali này đến vali khác như thể sắp rời khỏi vùng quê nhỏ này. Những ngày đầu năm đại học có biết bao nhiêu bạn bè, có bao nhiêu nơi để đến, rồi có biết bao nhiêu thú vui để tìm. Ngay cả một cuộc gọi về cho gia đình cũng không còn như trước, nếu có, cũng chỉ là những cuộc gọi vài ba giây cho xong chuyện. Thế mà chớp nhoáng đã là cô sinh viên năm ba, lại sắp phải những chuỗi ngày chênh vênh khi cầm tấm bằng đại học trên tay.

22 tuổi - chênh vênh như vậy có là gì!

Hôm nay tâm trạng không được tốt như mọi khi, hình như cái thời tiết thất thường của thành phố này lại khiến cho con người ta thay đổi đến lạ kì. Chẳng hiểu bằng cách nào lại có thể chống chọi sống sót đến bây giờ, ngay cả khi ở đây không có đến một người bạn thân.

Là khi chạy xe vòng vòng, đi qua không biết bao nhiêu nơi nhưng lại cứ lao người về phía trước.

Là khi muốn hét toáng lên để vơi nhẹ đi, nhưng lại cố gồng mình tỏ ra mình ổn.

Là khi vui vẻ cười nói với đám bạn, nhưng trong lòng lại đau đến bóp ngặt.

Là khi thấy một status buồn, share về tường, không mong một ai like hay hỏi thăm, chỉ mong có cái để mà đồng cảm lúc này.

Là khi nước mắt chực rơi nhưng lại sợ người khác thấy mình yếu đuối mà lại mỉm cười nuốt ngược vào trong.

Là khi đi qua hàng vạn người nhưng lại chẳng tìm được một người để ngồi lại một góc cuối trời.

Hóa ra, 22 tuổi, cô đơn đến không ngờ cô gái nhỉ?

Chỉ mong sau này dù có già đi, đôi chân kia không còn đủ sức bước, lại có thể vì một nơi mà nở nụ cười an nhiên. Rồi sau này khi ngồi đấy nhấm nháp một tách trà nóng mà kể cho lũ trẻ nghe về những ngóc ngách, con đường Sài Gòn, để rồi hoài niệm lại những gì đã qua. Mặc nhiên cho những ngày tâm trạng như một hố đen, cứ chạy quanh một vòng, khi nào tâm trạng ổn hơn, tay cũng bắt đầu đau hơn thì dừng lại. Đâu phải cứ buồn lại tìm người tỉ tê, đôi khi như vậy lại thấy bản thân mình mạnh mẽ đến không ngờ. Rồi có những ngày không hiểu lí do gì vì sao buồn, khóa chặt cửa phòng lại, mở nhạc Đen Vâu thật to, rồi òa khóc như một đứa trẻ. Khóc đi, khóc cho hết buồn tủi, hết than phiền rồi nhấc điện thoại gọi về chỉ để nói: "Con yêu ba mẹ rất nhiều!". Thế đó, ngày mai lại vui vẻ, không biết bằng cách nào lại lếch qua được những năm tháng chênh vênh ấy.

Tình cờ đọc trên mạng một câu nói: "Thanh xuân như một cơn mưa rào,dù có bị tắm ướt vẫn muốn quay lại một lần nữa", ngẫm lại thấy đúng nhỉ! Thanh xuân mà, cứ vô tư đi nhưng mà nhất định phải biết nhà là nơi để về.

Cảm ơn những tháng năm chông chênh của tuổi trẻ, vì có nó mà khiến cho bản thân trưởng thành hơn...

© Tuệ Lâm – blogradio.vn

Bạn thân mến, chúng ta ai cũng trải qua những ngày chênh vênh và cô đơn như vậy phải không? Và trong những năm tháng chênh vênh ấy, bạn đã thấy mình thật sự trưởng thành chưa? Hãy chia sẻ cùng Blog Radio những xúc cảm của tuổi 22 chênh vênh ấy nhé.

Mời xem thêm chương trình:

25 tuổi rồi, cũng đủ lớn để biết những điều này rồi chăng?

Tuệ Lâm

" em muốn những vấp ngã của tuổi trẻ để đổi lấy những tháng năm tuổi già đẹp đẽ"

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày chúng ta cùng lặng im

Ngày chúng ta cùng lặng im

Có những câu chuyện đã rất lâu chúng ta chẳng còn cùng nhau nữa. Có những chuyện đã từng giờ lại thành quá khứ, rồi ngày một chất chồng thành một bức tường kỉ niệm mà đến khi nhìn lại chợt giật mình nhận ra chúng mình đã xa cách nhau quá rồi.

4 câu thần chú bạn cần thuộc nằm lòng mỗi khi lửa giận bắt đầu bùng cháy

4 câu thần chú bạn cần thuộc nằm lòng mỗi khi lửa giận bắt đầu bùng cháy

Thời gian sẽ đem đúng người bạn cần đến với bạn, thời gian sẽ chúng minh khả năng của bạn, vì thế, hãy nhìn thoáng ra, mọi chuyện không như ý đều sẽ trở thành quá khứ.

Ước gì được trở về tuổi thơ

Ước gì được trở về tuổi thơ

Tuổi thơ của các bé nhà tôi bây giờ khác với thời chúng tôi nhiều quá, khoảng cách chỉ hơn 20 năm giữa hai thế hệ mà tưởng chừng như xa xôi lắm... Tự dưng lại thấy cay cay sống mũi, ước gì, ai cho tôi một vé trở về tuổi thơ.

Blog Radio 626: Hạnh phúc nào cho tuổi 30?

Blog Radio 626: Hạnh phúc nào cho tuổi 30?

Ở tuổi 30, đi qua bao chênh vênh của thời thanh xuân tươi đẹp: Anh có thể từng chọn sai ngành, sai nghề, sai bạn... Nhưng chọn yêu em, là việc làm đúng đắn nhất anh từng làm.

Blog Radio: Hãy trao cho anh (Bản Full)

Blog Radio: Hãy trao cho anh (Bản Full)

Xin em, đừng tự làm mình đau thêm. Hãy để anh có cơ hội chữa lành trái tim không lành lặn của em. Ở bên anh, được không em?

Replay Blog Radio: Em mãi là tri kỷ của anh

Replay Blog Radio: Em mãi là tri kỷ của anh

Em không yêu, nhưng cũng không thể xem anh là tri kỷ. Rốt cuộc cũng không thể gọi tên những tháng năm đã đi bên cuộc đời nhau.

Cuộc sống này an yên thì ít giông bão thì nhiều

Cuộc sống này an yên thì ít giông bão thì nhiều

Thanh bình nhất với em là những sáng đông thức dậy, khoác lấy tấm áo choàng rồi chạy xuống ngồi bên bếp củi cùng mẹ thổi cơm. Cái thứ ấm áp đó không đơn thuần là sự sưởi ấm cơ thể chóng vánh, mà là sự đầm ấm giữ nhiệt cả tấm lòng của nhiều người.

Tuổi 25 bạn thấy mình đã quá già hay quá muộn để cố gắng

Tuổi 25 bạn thấy mình đã quá già hay quá muộn để cố gắng

25 tuổi, cũng đã qua cái thời gọi là thanh xuân mộng mơ nhưng đừng vội nản chí, bạn vẫn còn một chặng đường dài phía trước phải đi nên hãy đứng dậy và bước đi, làm những điều mình thích, đi đến những nơi mà bản thân mình muốn.

4 kiểu người nên ít giao du trong cuộc đời

4 kiểu người nên ít giao du trong cuộc đời

Con người khi bước sang tuổi trung niên, sự nghiệp có thể nói là đang ở thời kỳ đỉnh cao nhất, gia đình cơ bản cũng đã an lạc. Đây là giai đoạn quan trọng không được lơ là, vậy nên đừng lãng phí thời gian, tình cảm cho những người không xứng đáng, bởi vì thời gian vô cùng quý báu, tình cảm càng đáng trân trọng.

Những ngày cô đơn nơi phố thị

Những ngày cô đơn nơi phố thị

Có những lúc mệt mỏi tôi chỉ muốn nói với mẹ rằng mình rất cô đơn. Ở đây không một người thân thích cũng chẳng có lấy một người bạn. Cảm tưởng như con đang trốn chạy cả thế giới. Nhìn dòng người tấp nập trên phố đông con lại xót xa cho chính mình.

back to top