Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thời hạn để yêu một người (Vlog Radio)

2017-08-08 16:01

Tác giả: Tuệ Lâm Giọng đọc: Titi, Tuấn Anh

blogradio.vn - “Thời hạn của hai người là 3 giây”. Trong 3 giây đủ để có thể nhìn thẳng vào mắt đối phương, đủ để rung động, đủ để quyết định muốn ở lại hay rời đi. Nếu có thể đủ dũng khí nhìn vào mắt đối phương quá 3 giây tức là có thể ở bên nhau rồi.

***

Trong chương trình này, mời các bạn lắng nghe truyện ngắn Thời hạn để yêu một người được gửi đến từ tác giả Tuệ Lâm.

Gặp lại anh trên chuyến tàu trở về nhà em thấy rất vui, là thứ cảm giác gần gũi và có chút quen thuộc như thể chính mình đã không còn phải cô độc trong lòng nữa. Em có vẫy tay chào anh, cười với anh lúc anh đang quay về hướng khác. Những giọt mưa chạm vào từng ô cửa kính chảy dày rượt đuổi thời gian, rượt không gian đi về hướng chúng ta cần về. Mang theo cả những điều em không dám đối diện.

Khoảng trống mông lung trong lòng phút chốc khi quay trở lại bên ngoài cửa sổ đèn đã sáng rực, những cảm xúc kì lạ lại rõ ràng không cách nào kìm chặt được. Cũng như việc gặp lại anh ở đây em rất muốn đứng trước anh và hỏi: Thời hạn của hai người có thể là bao lâu?

Mưa vẫn rơi ngoài cửa nhưng không còn có thể nhìn thấy những hạt mưa lớt phớt trượt dài trên ô kính nữa. Cũng là lúc em cảm nhận được có ai đó đang nhìn về phía mình qua thứ ánh sáng sau cửa kính rất lâu. Khoảng trời chiều héo úa, trong phút chốc nước mắt em giàn giụa cũng đã không còn có thể nhìn rõ anh nữa. Khoang tàu rung lắc mạnh đi vào ngoại ô cách xa thành phố. Đêm tĩnh mịch, các toa tàu bật đèn sáng rực, thứ ánh sáng đủ để có người giật mình thức giấc, có người xoay người về phía cửa, cũng đủ cho những người nhận ra nhau, một mối quan hệ bắt đầu, duy chỉ có em và anh đang rối bời.

Thời hạn để yêu một người

“Gặp lại em ở đây anh rất vui. Anh cứ ngờ ngợ mãi thì ra đúng là em. Ba năm rồi mà em vẫn vậy.”

Đúng, em vẫn vậy, ngoại hình vẫn vậy, tình cảm cũng vẫn vậy. Gặp anh em vẫn bối rối như thể lần đầu tiên, em vẫn hèn nhát vậy. Nhưng rồi em lại chỉ gật đầu hèn nhát thêm lần nữa:

“Em cũng rất vui khi gặp anh ở đây”

Em cũng biết anh thường đi chuyến tàu này, khoảng thời gian này vào những ngày nhất định phải về nhà. Thực ra không phải ba năm vì em vừa gặp anh tháng trước, cả tháng trước đó nữa. Mỗi lần nhìn thấy anh em cũng đều vui, cũng vẫy tay, cũng cười một mình. Thực ra mỗi lần đi tàu em cũng đều muốn cùng anh trên một đoạn đường. Thực ra ba năm trước ở chính chỗ này em đã đánh rơi tình cảm chỗ anh rồi. Nhưng rồi em lại chỉ cười trừ với anh.

“Không ngờ lại được gặp anh chính chuyến tàu này.”

Giữa lưng chừng tuổi tác, thời gian như thể giấu chúng mình trôi rất vội. Em đã là cô gái hai mươi tư đủ trưởng thành đối diện với những thường trực của cuộc đời. Anh thành chàng trai hai mươi tám từng trải, đủ chín chắn để chịu trách nhiệm về cuộc đời của một ai đó nữa. Không thể nắm bắt được thời gian cũng không thể minh mẫn để nhớ rõ từng kỉ niệm, từng lần gặp gỡ trong từng mốc thời gian đã qua. Anh vẫn còn có thể nhận ra em như thế em đã cảm kích lắm rồi.

Duyên hội ngộ thì nhiều vô kể chỉ có niềm tin để có thể bên nhau bao lâu thì hạn hẹp, em không chắc còn có thể khiến anh nhận ra em thêm bao nhiêu lâu nữa cũng không chắc tình cảm một phía của bản thân mình có vì thời gian mà bào mòn bớt đi không. Nhưng em chưa từng cảm thấy quá sức khi dành một phần thanh xuân của mình dại dột với lần đầu gặp gỡ một người như anh. Em chỉ sợ đến môt lúc nào đó nhất định phải buông bỏ thứ tình cảm n ày lại, nhìn lại hành trình phía sau chỉ một mình em là nhân vật chính tự biên tự diễn một mình theo đuổi sự xuất hiện của anh. Em sợ nhưng không hối tiếc, cũng không còn biết làm gì khác đi để bản thân mình không cố chấp nữa. Giống như sự xuất hiện của em ở đây ngay lúc này cũng là một sự cố chấp.

Thời hạn để yêu một người

“Hóa ra em cũng thuộc tuýp người thích đi tàu đường dài nhỉ?”

Bản nhạc cất lên sau câu nói của anh, âm nhạc giống như chất xúc tác có thể điều hòa cảm xúc cũng có thể khiến nó mâu thuẫn hơn. Em cười sau đó, tàu lại bắt đầu đi vào thêm một thành phố.

“Thực ra em còn có sở trường thích thầm người khác rất lâu nữa”

Anh nhìn em rồi nhăn mặt.

“Một năm, mười năm hay một đời. Với em thế nào thì được gọi là lâu?”

Em đã có câu trả lời rồi. Anh biết không đối với em gặp được một người có thể khiến mình có cảm giác được khuất phục, một người có thể khiến mình nhỏ lại, nghĩ ít đi là đã gặp được đúng người rồi.

“Anh thấy ba năm thì thế nào?”

Anh cười rồi quay ngoắt đi hướng khác. Không còn âm nhạc, cũng không còn tiếng thì thầm, chỉ còn đêm muộn và sự chờ đợi của em phía sau. Trong nhiều giây ngắn ngủi anh quay trở lại nhìn thẳng vào mắt đối phương quá 3 giây.

“Bao lâu là đủ?”

“Để đáp trả sự chờ đợi ba năm”

Em còn có thể nói đó không phải là anh sao? Thời gian chờ đợi dài ngắn không còn quan trọng nữa, nhường chỗ cho người trong cuộc và giờ đây cũng không phải là một mình em nữa. Em cũng không còn tiếp tục đi tìm câu trả lời thời hạn của hai người là bao lâu. Thay vào đó em chính là trân trọng giây phút này, trân trọng đoạn tình cảm này.

Cuộc đời vốn dĩ chính là sự tiếp diễn của tình cờ. Nếu có thể trân trọng mỗi một sự tình cờ thì sẽ trở thành cuộc đời được tạo thành từ những duyên phận tốt đẹp. Nếu ngược lại thì sẽ trở thành cuộc đời cô độc. Cuối cùng thì em đã có thể cùng anh đi trên những chuyến tàu mà không còn phải trốn tránh nữa. Nghi vấn của em cũng đã có câu trả lời.

“Thời hạn của hai người là 3 giây”

Trong 3 giây đủ để có thể nhìn thẳng vào mắt đối phương, đủ để rung động, đủ để quyết định muốn ở lại hay rời đi. Nếu có thể đủ dũng khí nhìn vào mắt đối phương quá 3 giây tức là có thể ở bên nhau rồi.

© Tuệ Lâm – blogradio.vn


Giọng đọc: Titi, Tuấn Anh
Thực hiện: Tuấn Anh, Hằng Nga
Minh họa: Tuấn Anh

Tuệ Lâm

" em muốn những vấp ngã của tuổi trẻ để đổi lấy những tháng năm tuổi già đẹp đẽ"

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bạn thân ơi bao lâu rồi ta không gặp nhau

Bạn thân ơi bao lâu rồi ta không gặp nhau

"Yêu xa không đáng sợ bằng bạn thân ở xa, những lúc mình cần nó nhất thì nó lại không thể ở bên cạnh mình".

Nuôi mà không dạy là lỗi của cha mẹ: 3 câu chuyện dạy con cực ý nghĩa ai cũng nên biết (Cafe Vlog)

Nuôi mà không dạy là lỗi của cha mẹ: 3 câu chuyện dạy con cực ý nghĩa ai cũng nên biết (Cafe Vlog)

Gia Cát Lượng nhắc nhở con cái muốn đạt tới tĩnh cần không ngừng tu thân và tự kiểm điểm bản thân. Muốn làm được Kiệm cần phải bồi dưỡng tài năng đức hạnh và tiết tháo cao thượng.

Chuyến xe nào đưa ta về với ngày xưa (Cafe Vlog)

Chuyến xe nào đưa ta về với ngày xưa (Cafe Vlog)

Tuổi thơ là những tháng ngày chẳng lo chẳng nghĩ, đặt lưng xuống đó rồi ngủ đó, chẳng phải gác tay lên trán và chở theo bao nỗi lo ngày mai ra sao hay những tiếng thở dài đánh thức cả một màn đêm tĩnh lặng

Mẹ ơi! Con gái nhớ mẹ! (Cafe Vlog)

Mẹ ơi! Con gái nhớ mẹ! (Cafe Vlog)

Đã hơn một lần, tôi khát khao mình có thể bé lại, khát khao được kề bên cha mẹ, nằm trong lòng quê hương như những ngày non dại. Loay hoay giữa một mớ bộn bề của cuộc sống, những áp lực, những buồn âu, khó nhọc cứ khiến trái tim tôi thổn thức một nỗi nhớ quê nhà.

Có một nơi ai cũng muốn về (Cafe Vlog)

Có một nơi ai cũng muốn về (Cafe Vlog)

Người ta nói, nhà là nơi chúng ta bắt đầu ra đi, cũng là nơi cuối cùng mà ai cũng ao ước được trở về. “Kết thúc chuyến đi dài và trở về nhà, bởi nơi đây, ngôi nhà này là nơi duy nhất mà tôi có thể thoải mái là chính mình, không cần lớp son phấn.”

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi (Cafe Vlog)

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi (Cafe Vlog)

Khi nào bạn nhận ra mình thật sự đã lớn? Ai cũng có một nơi để quay trở về, đó là nhà. Và có ít nhất một khoảng thời gian trong đời để muốn trở lại, đó chính là tuổi thơ.

Đi để trở về (Cafe Vlog)

Đi để trở về (Cafe Vlog)

Hôm nay, sau một khoảng thời gian dài xa quê, tôi đang trở về. Đây không phải chuyến đi cuối cùng của tôi, đây cũng không phải chuyến đi nhiều kỉ niệm và sâu sắc nhất, nhưng đây là chuyến đi trở về.

Về nhà đi con! (CafeVlog)

Về nhà đi con! (CafeVlog)

Tôi vẫn luôn biết ơn người đàn ông ấy, người chồng, người bố luôn hết mực yêu thương mẹ con tôi vô điều kiện, “bố không phải bố ruột của con, bố cũng không là người hoàn hảo nhưng bố vẫn sẽ yêu thương con theo cách hoàn hảo nhất!”.

Con đã đủ trưởng thành để đi xa và trở về nhà (Cafe Vlog)

Con đã đủ trưởng thành để đi xa và trở về nhà (Cafe Vlog)

Con đã lớn, đã đến lúc học cách trưởng thành, học cách thôi không dựa dẫm vào ba mẹ. Con phải đi để tìm lối rẽ cho riêng mình.

 Vu lan này con về với mẹ được không? (Cafe Vlog)

Vu lan này con về với mẹ được không? (Cafe Vlog)

Thời gian trôi nhanh như gió thổi. Đừng để một ngày nức nở, vì quá muộn để trao gửi yêu thương, anh nhé. Ngày của mẹ đang đến gần, mẹ có thể đang chờ điện thoại đổ chuông, anh nha.

back to top