Phát thanh xúc cảm của bạn !

25 tuổi bắt đầu lại thì có làm sao?

2019-04-24 01:05

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

Người ta vẫn thường nói rằng con gái dễ rơi vào chênh vênh ở tuổi 25, con trai bước vào khủng hoảng tuổi 30. Thế nhưng ai rồi cũng phải trải qua những ngày tháng chênh vênh, chênh chao ấy. Tuổi 25 là khi phải đối diện trước những quyết định, chọn lựa về sự nghiệp, tình cảm. 25 tuổi thì chẳng còn bé bỏng gì nữa. 25 tuổi sẽ phải tự đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời, kể cả cảm giác chông chênh khi chưa nhận thức được tương lai của đời mình.

25 tuổi - cái tuổi bắt đầu soi gương và nhận ra thanh xuân đang trôi qua lặng lẽ. Khi 18 tuổi ta có thể sai lầm, có thể dại khờ, có thể bất chấp mà làm những điều mình muốn. Vì khi ấy nếu ta lỡ có lạc bước, bên ta sẽ vẫn có người vỗ vai và nói “tuổi trẻ mà, vấp ngã vài lần thì đã làm sao…”

Nhưng ở cái tuổi 25, chúng ta đúng hơn là không còn thời gian cho những sai lầm nữa. Đó là những lo lắng, những mặc cảm với thành công của bạn bè, là gánh nặng cha mẹ em út, là cả một tương lai không còn mấy xa xăm. Không còn chỗ cho những phiêu liêu vô định, cho những mối tình cuồng say quên lý trí, hay cho những ngày tháng chỉ sống với đam mê…

25 tuổi, tất cả những gì ta làm khi ấy là sự đánh cược với chính mình, sẽ là tương lai, hoặc là thanh xuân.

Đó là những tháng ngày mà lòng ta cảm thấy lênh đênh nhất, sợ hãi nhất, khi nhận ra rằng, chúng ta đã qua một lần đôi mươi của cuộc đời…

Vậy mà ở tuổi 25, cô vừa chia tay mối tình gần 5 năm. Đúng hơn là 4 năm 10 tháng 14 ngày. Sau đó 1 tuần cô quyết định từ bỏ công việc hiện tại sau gần 1 năm cố gắng chống chọi từng ngày với nó.

5 năm trôi qua như một cái chớp mắt, và giờ đây khi nhìn mình trong gương, cô nhận ra mình đã già quá nhiều, cô bé 18 tuổi năm nào đã làm những gì trong những năm qua….

Khi cô tỉnh dậy và nhìn ra cửa sổ, ánh nắng sớm vẫn lung linh là vậy, cây vẫn xanh, chim vẫn hót, hóa ra chỉ có lòng người là đổi thay.

“Ừ thì, việc gì mà phải ủ dột nhỉ, 25 tuổi thì đã làm sao, cứ sống như thể mình 18 tuổi thì đã làm sao,ừ thì có làm sao…” Cô cứ tự thì thầm với mình như thế. Cô sẽ đi Đà Lạt, rồi thì Sapa, rồi sẽ ra biển vùng vẫy với cát và gió, rồi cô sẽ lại yêu, lại bắt đầu một công việc mới. Vậy thì có làm sao?

Có người từng nói rằng “hãy sống như thể ngày mai chúng ta sẽ chết”. Dẫu có sai lầm, có 25, 35 hay 50 tuổi đi chăng nữa, nếu bản thân chẳng may vẫn phạm phải sai lầm phải bắt đầu lại, thì hãy cứ xem như cuộc đời cho chúng ta trẻ lại để làm lại mọi thứ tốt đẹp hơn.

Chỉ cần lòng ta an yên, ngày tháng có trôi chúng ta vẫn có thể điềm nhiên đối mặt. Ừ thì 25 tuổi bắt đầu lại thì có làm sao…..

© Hoàng Thảo – blogradio.vn

Bạn thân mến, cũng như bài chia sẻ của bạn Hoàng Thảo, 25 tuổi khiến chúng ta thấy mình có thật nhiều đổi thay đúng không? Ai rồi cũng cảm thấy nhiều trải nghiệm hơn một chút, trưởng thành hơn một chút, mạnh mẽ và độc lập hơn một chút.

25 tuổi bắt đầu lại thì có làm sao?

Thế nhưng bạn à, cũng đừng vì cho rằng bản thân mình đã đủ trưởng thành, đủ mạnh mẽ và bỏ qua cảm xúc của chính mình nhé. 25 tuổi, bạn lại ngại thay đổi, ngại khám phá, ngại tất cả những điều… mới. Bạn đơn giản là thấy phiền. Đừng sống như vậy, hãy thay đổi thái độ của mình đối với mọi thứ xung quanh. Hãy hào hứng, hãy thử và tiếp tục dấn thân. 25 tuổi chứ đâu phải 52, đúng không?

Đừng ngại cái mới mẻ

Chỉ cách đây vài năm thôi, ai cũng biết bạn đã từng chu du khắp nơi, du lịch mọi miền. Nhưng lạ chưa, giờ đây khi đã 25 tuổi, bạn lại ngại thay đổi, ngại khám phá, ngại tất cả những điều… mới. Bạn đơn giản là thấy phiền. Đừng sống như vậy, hãy thay đổi thái độ của mình đối với mọi thứ xung quanh. Hãy hào hứng, hãy thử và tiếp tục dấn thân. 25 tuổi chứ đâu phải 52, đúng không?

Hãy luôn xinh đẹp

Buổi sáng ngồi trước gương, bạn lặp lại chu trình trang điểm như một cái máy. Vì đã quá quen, nên có phải bạn vẫn chán nản dù khuôn mặt sau khi make-up có xinh đẹp tới đâu chăng nữa? Nhưng bạn biết không, để bắt đầu một ngày mới, điều bạn cần làm không phải là thở dài mà là nở một nụ cười thật tươi! Nếu cần, hãy trang trí luôn bàn trang điểm của mình cho thật rực rỡ!

Sống thật đi, đừng ảo

Lướt Facebook, dường như ai cũng đang có một cuộc sống trong mơ. Những cô gái trang điểm không chê vào đâu được, những thân hình đạt chuẩn nhờ tập gym chăm chỉ, những bữa ăn sang trọng ở nhà hàng này, những kỳ nghỉ lãng mạn ở khách sạn kia...

Trang Facebook của bạn cũng thế, nhìn bạn sôi nổi và vui vẻ biết bao! Nhưng hãy tự hỏi mình, bạn có hạnh phúc không? Thời đại của mạng xã hội ảo, hãy sống khác số đông. Nếu chỉ với vài ba like, vài câu khen sáo rỗng trên mạng xã hội mà phải cất công trang điểm kỹ lưỡng cả tiếng đồng hồ thì bạn đang nhầm rồi…

Làm một điều gì đó điên rồ

Có những sáng mở mắt ra, mà chẳng buồn dậy, vì bạn biết chính xác những gì sẽ xảy đến với mình. Thức giấc lúc 6h45, sau khi rửa mặt đánh răng và sửa soạn thay đồ, bạn sẽ đến công ty lúc 7h45, đợi thang máy, chấm công lúc 7h55, ngồi vào bàn làm việc đúng 8h. Buổi trưa, bạn sẽ ăn trưa thật nhanh và tranh thủ chợp mắt. Và rồi bạn sẽ tiếp tục làm việc trước máy tính đến 5h30 chiều. Công việc không có gì nổi bật. Ngày mai sẽ như hôm nay, hôm nay cũng như hôm qua. Mọi thứ chuẩn xác đến mức tẻ nhạt.

Tại sao, một cô gái năng động đáng yêu như bạn, lại có thể chịu đựng một sự khủng hoảng về tinh thần như vậy? Hãy làm gì đó điên rồ hôm nay! Hãy xin nghỉ phép và đi du lịch. Và đừng quên lời khuyên phía trên, nhớ tắt điện thoại đi nhé!

Chăm sóc cho mình thật tử tế

Đối với các cô gái thời nay, có một thứ hiện thực ngắn gọn nhất, nhưng cũng đau đớn nhất, đó là mặt mộc nhìn vào gương mỗi ngày khi ngủ dậy. Có thể chưa phải ngay bây giờ, nhưng chỉ vài năm nữa thôi, những nếp nhăn li ti dưới quầng mắt sẽ dần tìm đến bạn, khiến bạn khóc tức tưởi vì nhận ra tuổi trẻ của mình thế là đã vuột bay đi mất.

Thế nên tốt nhất là hãy chăm sóc bản thân mình thật tốt, sống những ngày tháng thật vui vẻ đi. Đừng thức khuya, đừng ăn thức ăn nhanh, đừng cố gắng chăm chăm vào chiếc điện thoại. Đừng để đến khi già yếu đi rồi lại hối hận vì ngày trước mình sống buông thả quá.

Bạn vừa lắng nghe chương trình Café Radio của chuyên trang blogradio.vn với sự thể hiện của giọng đọc Hà Diễm.

Xin mời bạn truy cập trang blogradio.vn và  kênh youtube.com/yeublogradio để đón nghe thêm nhiều chương trình hấp dẫn. Hãy nhớ subscribe kênh blogradio.vn và tương tác cùng nhóm sản xuất blogradio nhé.

Xin chào và hẹn gặp lại.

 

Mời xem thêm chương trình:

Những ngày chông chênh giữa cô đơn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Tôi thầm nói khẽ “cơn mưa qua phố rồi trời cũng sẽ sáng, mọi thứ sẽ vẹn nguyên như lúc ban đầu, như sóng vào bờ rồi ngược lại ra khơi”. Tôi bước chân đi vội vã, chỉ còn duy nhất một ánh sáng cuối cùng đèn nhà ai cũng vừa chợt tắt, giờ đây là màn đêm đầy tĩnh lặng yên bình.

Replay Blog Radio: Điểm dừng hạnh phúc

Replay Blog Radio: Điểm dừng hạnh phúc

Em đừng hỏi anh rằng anh sẽ yêu ai…Hãy cho anh thêm thời gian để bình tĩnh hơn, để anh có thể sắp xếp những nỗi nhớ về em ngăn nắp lại rồi anh sẽ lại yêu. Anh sẽ nhớ em lắm đấy.

back to top