Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hẹn gặp lại em ở một cuộc đời khác ít nỗi buồn hơn

2019-07-02 02:05

Tác giả: Lâm Oanh Giọng đọc: Radio Online Team

blogradio.vn - Cô gái của tôi đã biết bao nhiêu lần em khóc, giữa đêm khuya phòng trống em nấc tiếng nghẹn lòng. Bao nhiêu giọt đắng em rơi là bấy nhiêu lần tim tôi đau nhói, phải buồn biết bao nhiêu em mới khóc một mình.

***

Gửi những cô gái luôn một mình mạnh mẽ, yêu và thương!

Luôn là ở vị trí ấy, phía sau em, lặng lẽ tôi nhìn bóng lưng một cô bé - người con gái tôi chẳng một lần đối diện, chỉ mãi ở phía sau ngắm nhìn cả cuộc đời.

Tôi đã ngắm em từ những ngày em còn bé, tóc cắt ngang vai cùng lũ bạn tung tăng đến trường. Tôi đã thấy em sống trọn những ngày tuổi nhỏ, trải đau thương, nuốt đắng mắt môi cười.

Tôi ngắm em ngày em vào trường mới, dáng thướt tha tà áo trắng em cười. Em đã sống hết một phần tuổi trẻ, xây kỉ niệm và vun đắp tương lai.

Tôi ngắm em những ngày vui em cười thật rạng rỡ. Lại ngắm em những lúc buồn vụn vỡ. Cô gái của tôi đã biết bao nhiêu lần em khóc, giữa đêm khuya phòng trống em nấc tiếng nghẹn lòng. Bao nhiêu giọt đắng em rơi là bấy nhiêu lần tim tôi đau nhói, phải buồn biết bao nhiêu em mới khóc một mình.

Thế mà từ bao giờ em đã không còn khóc nữa. Chỉ là nụ cười ấy buồn quá, nét buồn vương vấn mắt môi em. Em đã học được cách che giấu những nỗi buồn, che giấu mọi người ;ại chẳng giấu được tôi.

Hôm nay, tôi lại đứng ngắm nhìn em ở đó, ngay phía sau bóng lưng em nhỏ bé. Dáng em gầy, đôi vai em nho nhỏ, một mình em em gánh cả bầu trời, một mình em em gánh cả cuộc đời giông tố.

Tôi ngắm em, cô gái trước mắt tôi, vẫn đứng đó một mình hiên ngang và bất khuất, dẫu trong em là muôn nỗi muộn phiền, là sầu thương là tủi hờn vạn lối, dẫu cuộc đời em chẳng phải màu hồng, chẳng đủ đầy cũng chẳng được vẹn nguyên. Em đã tự đứng lên sau bao nhiêu lần vấp ngã, cuộc đời xô dúi dụi vào những nẻo chông gai.

Em của tôi, cô gái đã không còn biết khóc, mạnh mẽ bên ngoài, yếu đuối bên trong. Em đứng đó, chẳng dựa vào ai cả, một mình một thế giới riêng em.

Nhưng em ơi, em chẳng một mình. Phía sau em còn có tôi lắng nghe em những thì thầm trong gió. Xoa dịu em nhưng chẳng chạm bàn tay.

Và em ơi, xin lỗi vì chẳng thể, đi bên em trong suốt cuộc đời này. Chỉ có thể từ phía sau hẹn ước: "Hẹn gặp lại em ở một cuộc đời khác ít đau đớn hơn". Cuộc đời ấy tôi sẽ vẽ màu hồng, một cuộc đời vẹn nguyên và đầy đủ. Tôi nhất định sẽ cùng em đi hết đoạn đường dài, sẽ nắm tay em mãi mãi chẳng buông lơi. Và em ơi còn một điều tôi muốn nói, tôi sẽ thay em gánh hết cả bầu trời chỉ mong em một đời bình an vui vẻ, sống là em là em chân thật nhất - em tôi.

© Lâm Oanh – blogradio.vn

Giọng đọc: Thanh Toàn

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Mời xem thêm chương trình:

Hai triệu năm chúng ta tiến hóa để cô đơn

Lâm Oanh

Bản thân càng giỏi thêm một phần. Càng ít đi một câu cầu xin người khác.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Bạn biết không, vận tốc rơi của nước mắt là 5cm/s đấy!

Replay Blog Radio: Bạn biết không, vận tốc rơi của nước mắt là 5cm/s đấy!

Tôi đã đứng dưới gốc đào cổ thụ đó, tôi đã đứng ngoài hàng rào mắt cáo cao ngất đó chờ cậu ấy suốt chín mùa xuân...

Blog Radio 646: Cô gái nhỏ à, chỉ cần em đứng lên sau vấp ngã, mọi chuyện còn lại cứ để anh lo

Blog Radio 646: Cô gái nhỏ à, chỉ cần em đứng lên sau vấp ngã, mọi chuyện còn lại cứ để anh lo

Anh thương người bệnh, anh thương đồng bào và hơn ai hết anh rất thương em, thương cô gái ngày đêm lo cho anh. Hơn ai hết, anh muốn em hãy tin tưởng ở anh, có em tin anh thì đó là động lực để anh tiếp tục con đường này? Em hãy tin anh nhé, được không?

Khi duyến đến trời xanh an bài, khi duyên đi thì đừng cố níu giữ

Khi duyến đến trời xanh an bài, khi duyên đi thì đừng cố níu giữ

“Trăm triệu hạt mưa rơi, không hạt nào rơi nhầm chỗ. Tất cả người ta từng gặp, không một người ngẫu nhiên, người đến bởi nợ đầy, người đi bởi duyên cạn, mọi thứ đều là duyên phận an bài, hà tất phải cưỡng cầu.”

Replay Blog Radio: Tháng tư và lời nói dối chân thành

Replay Blog Radio: Tháng tư và lời nói dối chân thành

Mỗi ngày trong cuộc sống cần có những lời nói dối đáng quý xuất phát từ con tim chân thật, để xoa dịu bao sự lo toan nặng nề.

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Có phải tháng tư nên người ta vẫn hay nói dối nhau? Anh nói dối em rằng anh thích em còn em tự dối lòng mình rằng với em anh cũng chỉ là người xa lạ.

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Khi đứng trước bão giông của ngưỡng cửa trưởng thành, bạn sẽ không ít lần thở dài mệt mỏi, muốn tạm dừng tất cả để trở về cuộc sống của một đứa trẻ vô lo, vô nghĩ. Nhưng bạn à, bạn đừng bao giờ mong manh như bồ công anh trước gió như vậy, mà hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Anh có từng thương em chút nào không, hay chỉ vì mưa làm anh yếu lòng?

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Ngày ấy, bước đi như vậy, em biết mình là một kẻ hèn và cũng biết rằng, như thế là chẳng công bằng với anh. Suốt những năm qua, điều luôn khiến em canh cánh trong lòng, chính là lời xin lỗi này.

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Việc bước qua đau thương là điều không dễ dàng nhưng có hề gì nếu bạn không ngừng cố gắng và thẳng thắn với chính cảm xúc của mình. Bạn có quyền yếu đuối và bạn cũng có quyền được người khác yêu thương, che chở. Đừng bao giờ cố gồng mình lên gánh lấy mọi thứ một mình trong khi bên cạnh có người sẵn sàng đưa vai gánh cùng bạn những điều đó. Việc gì thì việc nhưng nếu có hai người chẳng phải sẽ tốt hơn là một mình sao?

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Ở cuộc sống tấp nập ngoài kia, khi bạn ngã, chưa chắc đã có một bàn tay nâng bạn dậy. Bạn có thể vấp ngã nhưng hãy tự đứng dậy và bước tiếp. Bạn có thể vấp ngã chứ đừng bao giờ gục ngã. Chúng ta ai cũng mang trên vai đủ thứ trách nhiệm, càng nhiều tuổi thì trách nhiệm càng cao. Khi đó, chúng ta không còn sống cho riêng mình mà sẽ có nhiều thứ phải chăm lo. Vì thế, đừng bao giờ để bản thân gục ngã. Khi thấy mệt, hãy bước chậm lại, nghỉ ngơi một chút chứ đừng bao giờ dừng lại. Bởi phía trước là bầu trời, và ngoài kia là nắng.

back to top