Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thì ra cảm giác cô đơn giữa chốn đông người thật tệ

2019-06-25 03:15

Tác giả: nguyễn hữu kích Giọng đọc:

Tôi vẫn thường nghe người ta nói về cô đơn nhưng cũng chẳng biết gọi tên nỗi cô đơn ấy là gì?

Những năm tháng 28 tuổi như ngày hôm nay, mình vẫn là một kẻ cô đơn trong thành phố đông dân này. Bạn bè cứ bảo mình kén, bố mẹ cứ giục sao mãi chẳng thấy đưa người thương về, còn mình thì vẫn lẩn thẩn đi về một mình. Đó là cô đơn? Thế với bạn, cô đơn là gì?

Giữa cái thành phố chật chội này, chỉ deadline công việc, chỉ cần khách hàng khó tính, chỉ cần trời bất chợt đổ mưa là đủ để là con người ta phải bực tức rồi. Cứ tưởng rằng, có người mình thương để uống với nhau ly café hay "chill" với nhau bằng cốc bia nằm sẵn trong ngăn tủ lạnh là đủ để quên hết mọi thứ ngoài kia. Hóa ra, cuộc đời chả bao giờ là dễ dàng. Chỉ là anh muốn vậy còn em thì không.

Em còn bận nhiều thứ nữa. Em bận với bạn bè, em bận đi ăn, đi chơi, bận trả lời tin nhắn của bạn bè, bận với các mối quan hệ mà em cho là cần thiết. Đôi khi anh thấy mình bị bỏ rơi giữa cái chốn chen chúc này. Quả thật cảm giác cô đơn giữa chốn đông người rất tệ.

Anh cũng chả trách bởi yêu xa chỉ mong nhìn nhau quá màn hình điện thoại là đã đủ vui rồi. Nhưng mà em có vẻ như không muốn như vậy, người ta bảo là chả ai bận đến mức không đủ thời gian trả lời một tin nhắn. Có lẽ đúng thế đấy…

Em là cô gái thích vui chơi, em còn ham chơi lắm, chả muốn ở nhà và tỉ tê mọi thứ như anh. Suy cho cùng anh cũng không phải là ưu tiên hàng đầu của em. Anh luôn xếp sau mọi thứ.

blog radio, Thì ra cảm giác cô đơn giữa chốn đông người thật tệ

Bởi anh không hiểu em chăng? Cũng chả ai hiểu nữa. Bởi đã cố thấu hiểu nhưng chắc anh chưa làm được. Thực sự thì việc cảm thông cho một ai đó rất đó rất khó, anh đang học từng ngày chỉ mong bản thân sẽ học được sớm thôi. Trước khi hai ta đánh mất nhau hay khoảng cách giữa hai ta quá lớn mà không có cách nào với tay được nữa.

Thôi thì anh mệt rồi, anh không đủ sức chạy theo em nữa đâu. Anh không thể đợi chờ một tin nhắn, một cuộc gọi hay đời giản chỉ là một tiếng thở dài của em nữa đâu. Anh không đợi được em mệt mỏi sau những cuộc vui của riêng em và trở về với anh nữa.

Anh mệt rồi, em cứ chạy theo đam mê của em đi, anh cũng không bỏ đi đâu. Chỉ là anh sẽ đứng yên, đợi chờ từ em cái ngoái đầu và đưa bàn tay của mình ra. Bởi anh cảm thấy việc bám đuổi theo những thứ em đang chạy theo thì anh sẽ đánh mất bản thân mình, anh sẽ không đúng với anh nữa. Anh muốn anh sẽ là con người của thực tại, đơn giản trong mối quan hệ với em, thương em như ngày  nào.

Anh vẫn mong em sẽ quay về sớm nhất, anh sẽ nấu cho em ăn, mời em một lon bia, nghe bản nhạc mình thích và cố gắng nghe em kể về mọi thứ và kể cho em nghe cho em về những dự định tương lai mà anh đang xây dựng. Trong lúc đó anh sẽ học chơi guitar và đàn cho em hát. Thương em, chờ em…

© nguyễn hữu kích – blogrdio.vn

 

Giọng đọc: Thanh Toàn

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Bản nhạc sử dụng:Anh đã quen với cô đơn cover piano

Mời xem thêm chương trình:

Tôi sẽ đợi đến khi em hết thích cô đơn

nguyễn hữu kích

sống là cho đi. Ngay cả đối với em cũng vậy. Anh mang hết ruột gan thổ lộ cùng người

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Trả Lại Anh Cho Cô Gái Khác | Radio Tâm Sự

Trả Lại Anh Cho Cô Gái Khác | Radio Tâm Sự

Sau chia tay, có ai không bi luỵ lẫn tổn thương… chẳng qua chúng ta chỉ khác nhau ở thời gian chữa lành mà thôi. Có người cần một tháng, có người cần một năm, có người cần thời gian đủ lâu và có kẻ chấp nhận dùng cả một đời để học cách quên đi một người.

 Người cũ chỉ nên nghĩ, không nên nhớ | Blog Radio 909

Người cũ chỉ nên nghĩ, không nên nhớ | Blog Radio 909

Ngày hôm đó chúng ta đã nói sẽ luôn nhớ tới nhau, sẽ giữ trọn vẹn trong tim mối tình của năm tháng ấy. Nhưng anh biết không, mỗi người chúng ta ai rồi cũng đều khác, lời hứa năm đó cũng chỉ là tên gọi khác của lời tạm biệt mà thôi.

Vì em là một món quà - Phần 2 | Blog Radio 908

Vì em là một món quà - Phần 2 | Blog Radio 908

Dây xích sắt trượt dài trên thanh chắn cửa, rít lên một tràng âm thanh chói tai, kết thúc bằng tiếng đáp đất nặng trịch. Trời lặng gió, áng mây vắt ngang qua ngọn cây, trong đêm tối không trăng không sao, chiếc lồng đèn cũ phủ một lớp bụi mỏng

Vì em là một món quà - Phần 1 | Blog Radio 907

Vì em là một món quà - Phần 1 | Blog Radio 907

Mưa rơi, làm hình bóng anh trong mắt cô mờ đi, gương mặt điển trai sau màn mưa trắng chẳng rõ đang vui hay buồn. Mưa vẫn không ngừng xối lên thân ảnh liu xiu của anh, lớp áo sơ mi trắng dính vào da lộ ra vết sẹo dài chạy dọc theo cánh tay khẳng khiu.

Bạn đã đánh đổi điều gì để trưởng thành? | Blog Radio 906

Bạn đã đánh đổi điều gì để trưởng thành? | Blog Radio 906

Bạn chính là chủ nhân của cuộc đời mình. Tương lai ra sao, do bạn định đoạt. Đừng để năm tháng trôi qua, trong bạn chỉ toàn là tiếc nuối.”

Điều em muốn là bình yên và tĩnh lặng | Blog Radio 905

Điều em muốn là bình yên và tĩnh lặng | Blog Radio 905

Đôi khi, sự ra đi của người khác là lí do để ta nhìn lại mình. Nhìn lại những gì mà bản thân đã cư xử. Có phải vì ta chưa đủ trưởng thành? Có phải vì ta vẫn còn quá cảm xúc và bi kịch hoá mọi thứ?

Nếu bạn độc thân, hãy cứ tận hưởng điều đó | Blog Radio 904

Nếu bạn độc thân, hãy cứ tận hưởng điều đó | Blog Radio 904

Nếu bạn độc thân, hãy tận hưởng điều đó. Độc thân không có nghĩa là chưa đủ tốt để yêu. Độc thân nghĩa là chưa có ai đủ tốt để được bạn yêu.

Đi tìm phiên bản tốt nhất của chính mình | Blog Radio 903

Đi tìm phiên bản tốt nhất của chính mình | Blog Radio 903

Muốn ngắm bình minh, phải dậy thật sớm. Muốn tạm biệt ngày tàn, phải vẫy chào hoàng hôn. Hạnh phúc của mình nên tự mình nắm lấy...

Trái tim em có nhiều vết xước | Blog Radio 902

Trái tim em có nhiều vết xước | Blog Radio 902

Một giấc mơ dang dở dấy lên trong lòng tôi một sự hiếu kỳ với dáng vẻ của hạnh phúc. Nếu bước qua lằn ranh giữa quá khứ và hiện tại, tôi sẽ thấy được điều, có phải kết cục sẽ vẹn tròn hơn không.

Hôn lễ của em | Blog Radio 901

Hôn lễ của em | Blog Radio 901

Bên trong ai cũng có một vài vết thương, có kẻ biến vết thương thành một sự hiểu biết. Có người lại biến vết thương thành một nguyên nhân, sinh ra một vết thương mới đau hơn…

back to top