Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tuổi 24 và những trăn trở về cuộc đời

2019-06-17 03:15

Tác giả: SPICY LIMEE Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Có lẽ tuổi 24 không phải thời điểm hoàn hảo nhất để tôi tạo nên cú chạy đà lý tưởng cho tương lai nhưng cũng không phải đã quá muộn để bắt đầu thức tỉnh khỏi những mê muội của chính mình.

***

Tôi 24, nhưng vẫn đang trong thời kỳ trăn trở về cuộc đời mình. Ở một độ tuổi không lớn nhưng cũng chẳng còn nhỏ nữa, tôi sống một cuộc đời không ước mơ, không nghề nghiệp chính thức cũng chẳng có một tình yêu đương như những người khác. Tài sản giá trị nhất mà tôi sở hữu là chiếc laptop cà tàng và chiếc điện thoại cục gạch giúp tôi mưu sinh với những khoản thu nhập không ổn định.

Hai năm ra trường, tôi lựa chọn không bước vào xã hội. Tôi sợ hãi, tôi tự ti về bản thân mình vậy nên tôi quyết định chui vào vỏ ốc của bản thân, bỏ ngoài tai những lời đàm tiếu của xã hội. Nhiều khi tôi cũng tự hỏi, sự tự tin trước đây của tôi đã đi đâu mất rồi. Mọi chuyện thay đổi từ lúc nào tôi cũng không biết nữa. Tôi chỉ biết tôi của hiện tại đang đi lệch xa quỹ đạo rất nhiều, theo một chiều hướng tiêu cực.

Một đứa lười biếng, một kẻ ăn bám, không có chí tiến thủ, tôi biết người ta nói gì về mình nhưng vẫn cố chấp xem như không có để tiếp tục sống trong mê cung tăm tối mà tôi tự dựng lên để ngăn cách bản thân với thế giới bên ngoài. Tôi cũng đã từng tìm cách thoát ra khỏi bóng tối. Tôi đi xin việc, bắt đầu từ nửa năm sau khi tôi ra trường. Thế nhưng, mỗi lần đi phỏng vấn về lại là một lần tôi thất vọng và thêm tự ti về bản thân nhiều hơn. Chờ đợi và chờ đợi và rồi sau đó kết cục lại tự an ủi bản thân rằng đây vẫn chưa phải là thời điểm mà tôi có thể tỏa sáng.

Suy nghĩ là vậy nhưng sự tự ti cứ dần lớn lên và ngự trị trong tâm trí tôi rằng bản thân là một đứa vô dụng, một nghề không chín, chín nghề thì lại làng nhàng chẳng đến nơi đến chốn. Những công việc mà tôi thích thì bản thân không đủ khả năng, lại không muốn làm một công việc làng nhàng mà bản thân không thích. Những suy nghĩ ngốc nghếch và rối rắm như biến thành một mớ bòng bong trói chặt tôi lại trong cái hố sâu mà chính mình đã đào và tự nhảy xuống.

Đỉnh điểm của sự thất vọng là mới cách đây mấy tháng thôi, tôi gần như đã có một công việc mà mình mong muốn, về một lĩnh vực mà tôi cũng yêu thích. Tôi đã vui mừng như thế nào chứ, vậy mà giờ đây khi nghĩ lại tôi nhận ra bản thân khi ấy nực cười thế nào với sự ngây ngô của bản thân cũng như sự nghiệt ngã của cuộc đời. Một tuần trước khi bắt đầu công việc ấy, tôi nhận được thông báo rằng vị trí đó không cần tuyển nữa. Chính xác là công việc đó đã bị loại bỏ và cũng như vậy cái tương lai mà tôi đã huyễn hoặc ra trong suốt một tháng trời cũng đi theo bức thư thông báo hủy bỏ hợp tác cho tới giờ vẫn đang nằm trong đống thư rác mà tôi không dám đọc lần hai.

Sợi dây thừng được thả xuống cái hố đen tối kia chợt bị cắt đứt khi tôi vẫn đang hân hoan dù chưa kịp chạm vào nó. Thậm chí tôi còn cảm nhận được mặt đất dưới chân tôi dường như còn lún xuống sâu hơn thêm một chút nữa. Khoảng cách giữa tôi và thế giới ngoài kia ngày càng xa hơn. Tôi bắt đầu đổ lỗi cho cuộc đời. Tại sao lại cứ phải nghiệt ngã với tôi như vậy? Nhưng rồi tôi nghĩ, đây có lẽ là cái giá mà bản thân phải trả khi tự đào một cái hố sâu như vậy để rồi phải đặt vận mệnh của bản thân trong tay kẻ khác. Tôi hối hận, hối hận vì đã quá nuông chiều bản thân với cái tôi lớn nhưng suy nghĩ lại non dại.

Đó là chuyện của những tháng trước, hiện giờ tôi lựa chọn hòa nhập vào xã hội theo cái cách mà tôi muốn. Tôi trở thành một nhân sự tự do, làm những công việc mà có lẽ nhiều người cũng không hiểu tại sao lại tồn tại trên đời. Không phải một công việc thực sự cũng không có một nguồn thu nhập ổn định vậy nhưng tôi vẫn cảm thấy rất vui với những gì mà mình đang làm.

Tuổi 24 và những trăn trở về cuộc đời

Tôi cũng đã có một ước mơ nho nhỏ, một chuyến hành trình xẻ dọc đất nước bằng số tiền mà mình làm ra. Mọi chuyện có vẻ cũng không dễ dàng với đồng lương ọp ẹp tôi đang tích lũy qua ngày nhưng tôi vẫn tự động viên bản thân rằng khi đã có một cái đích mọi chuyện rồi cũng sẽ suôn sẻ hơn. Dù rằng cuộc sống của tôi hiện tại vẫn còn đầy bất ổn nhưng tôi sẽ biến nó thành một cuộc sống thất nghiệp tuyệt vời mà mỗi khi nhắc lại đó sẽ sẽ là một câu chuyện cười của tuổi trẻ chứ không phải nỗi thất vọng.

Vẫn là chiếc laptop cũ kĩ thi thoảng mệt quá lại tự động nghỉ trong sự ngỡ ngàng của chủ nhân nó và chiếc điện thoại cục gạch đã gắn liền được ngót sáu năm, tôi đang từng bước tự thoát ra khỏi cái miệng hố đầy bụi đất này và hướng về phía mặt trời. Có lẽ tuổi 24 không phải thời điểm hoàn hảo nhất để tôi tạo nên cú chạy đà lý tưởng cho tương lai nhưng cũng không phải đã quá muộn để bắt đầu thức tỉnh khỏi những mê muội của chính mình.

© SPICY LIMEE - blogradio.vn

Ở cái tuổi 24, sau khi đã ra trường được 2 năm, đã có những va vấp trải nghiệm với cuộc đời, có phải bạn cũng đã từng có những suy nghĩ như bạn tác giả. Đó là những lần thất nghiệp, thất bại và cảm thấy bất lực, bản thân vô dụng chẳng làm được gì ra hồn. là những ngày chờ đợi, và chờ đợi một công việc, một cuộc gọi từ nhà tuyển dụng mà nói đúng hơn đó là một niềm hy vọng.

Thế nên bản thân mình vẫn luôn nghĩ rằng, thất tình không đáng sợ bằng thất nghiệp. Khi thất nghiệp, không chỉ chúng ta đang bị đe dọa đến tinh thần mà cả vật chất đều không thể đáp ứng nổi, khi ấy, làm sao đủ sức để buồn, bạn nhỉ?

Giọng đọc: Hà Diễm

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Mời xem thêm chương trình:

Lá thư của bố: Này con gái, đừng bằng lòng sống một cuộc đời bình thường và trầm lặng

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio: Càng giữ chặt, càng thêm đau (Bản full)

Blog Radio: Càng giữ chặt, càng thêm đau (Bản full)

Nếu cứ giữ khư khư trong tay một thứ gì đó, làm sao chúng ta có cơ hội cầm lên thứ tốt đẹp hơn? Càng giữ chặt, càng chỉ khiến bản thân thêm đau mà thôi.

Blog Radio 681: Thứ không thể miễn cưỡng chính là tình yêu

Blog Radio 681: Thứ không thể miễn cưỡng chính là tình yêu

Được người mình yêu cầu hôn, nhưng trong lòng cô chỉ toàn là chua cay. Cô nén cảm giác xót xa vào bên trong, tự vỗ về trái tim đang rỉ máu. Cô nói với lòng, bà nội đã già lắm rồi, đằng nào cũng phải kết hôn, thì chi bằng kết hôn với người mình yêu còn hơn là với người mình không có cảm giác. Nghĩ thì nghĩ vậy, mà sao trái tim đau đến run rẩy, chỉ chực trào nước mắt.

Đơn phương là tấm vé một chiều đưa bạn đến nỗi cô đơn

Đơn phương là tấm vé một chiều đưa bạn đến nỗi cô đơn

Tình yêu tuổi thanh xuân giống như việc bạn lên một chuyến xe bus. Chọn đúng xe, đúng tuyến bạn sẽ đến được nơi mình cần đến. Chọn nhầm chuyến, đi sai đường thì phải xuống xe và đợi lại từ đầu. Có những người biết mình đã chọn sai nhưng vẫn cố chấp không chịu từ bỏ, bởi vì họ đã lỡ mang tấm vé một chiều mang tên “đơn phương”.

Tìm thấy nhau trong nhưng mảnh vỡ của thanh xuân

Tìm thấy nhau trong nhưng mảnh vỡ của thanh xuân

Tình yêu là vậy, luôn ngập tràn trong thế gian này dẫu bạn có bi thương đến đâu. Thế giới hơn bảy tỉ người này vẫn có một người dành riêng cho bạn, sẵn sàng bao bọc, sẵn sàng chờ đợi bạn chỉ cần bạn quay đầu, chỉ cần bạn mở lòng đón nhận. Như tôi và anh, một người yêu nhiều và một người dám yêu chúng tôi đã tìm thấy nhau trong những mảnh vỡ của thanh xuân.

Tuổi thanh xuân chỉ có một lần trong đời

Tuổi thanh xuân chỉ có một lần trong đời

Thanh xuân chỉ có một lần trong đời, hãy khóc, hãy cười, dám yêu, dám làm, bạn nhé. Vì dù cuối cùng, thanh xuân có qua đi, thì kỷ niệm cũng sẽ còn mãi và vì những gì bạn đã trải qua sẽ hóa thành trải nghiệm, hun đúc nên bạn của ngày hôm nay.

Tuổi 18 và rung động đầu đời

Tuổi 18 và rung động đầu đời

Rung động đầu đời, không phải ai cũng có thể nắm tay nhau hồi tưởng lại quá khứ, đôi khi chỉ cần nhìn người ấy mỉm cười cũng đủ vui rồi, và khi thấy người ấy nắm tay ai bước qua, tim ta bỗng nhiên đau xót. Cuộc đời này có thể ta sẽ có đôi ba lần rung động, nhưng rung động đầu đời luôn là điều đặc biệt nhất, bởi đứa trẻ ngây thơ trong ta đã bắt đầu biết yêu rồi.

Replay Blog Radio: Giờ chúng ta chỉ còn có nhau

Replay Blog Radio: Giờ chúng ta chỉ còn có nhau

Cô rơi nước mắt. Ngẩng đầu nhìn trời, từng vết nắng chiều nhạt nhòa ôm trọn lấy cô và anh như chở che, bao bọc. Bao nhiêu năm qua cô đã sống trong khổ sở, tự ti, là anh đã đến mang cho cô chút nắng ấm cuối ngày, là anh đã cùng cô trải qua những ngày tháng cuối cùng bên người thân duy nhất.

Blog Radio 680: Cho dù duyên ngắn ngủi cũng đừng bỏ lỡ nhau

Blog Radio 680: Cho dù duyên ngắn ngủi cũng đừng bỏ lỡ nhau

Từ duyên đến phận là cả một quãng đường dài nhưng đôi khi lại bắt đầu từ những lần gặp gỡ tình cờ, vu vơ như vậy. Nếu cuộc đời đưa ta gặp lại nhau một lần nữa, liệu bạn sẽ nắm tay họ thật chặt hay vẫn để hai người đi lướt qua nhau?

Replay Blog Radio: Anh sẽ cầu hôn em chứ?

Replay Blog Radio: Anh sẽ cầu hôn em chứ?

Nếu được một lần trở lại tuổi trẻ, tôi sẽ yêu chân thành hơn, sống chân thành hơn để không đánh mất đi những khoảnh khắc quý giá vô vàn ấy. Tiếc là thanh xuân chẳng thể nào có hai lần, đã đi qua, đã có những lần đúng và nhiều lần sai thì suốt chặng đường còn lại tôi sẽ học cách trân trọng, học cách níu giữ khi mình còn có thể.

Bỏ lỡ một người, bỏ lỡ một đời

Bỏ lỡ một người, bỏ lỡ một đời

Có những đôi chân đi đến những trời xa xôi và thỏa mãn đích đến cuối cùng. Thế nhưng khi ngoảnh đầu nhìn lại, nhận ra trên chặng đường dài cua thanh xuân, ta đã bỏ lỡ những cuộc gặp mặt, bỏ lỡ đôi lần hẹn hò và bỏ lỡ cả hai tiếng tình yêu.

back to top