Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nghịch lý con gái: Suốt ngày than ế nhưng lại chưa muốn yêu

2019-06-11 02:10

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Người ta vẫn nói chớ bao giờ yêu đại để rồi phải yêu lầm. Mọi thứ nếu làm sai thì đều có thể sửa được, nhưng yêu sai người sẽ để lại những vết thương sâu. Chuyện thương tổn trong tình yêu nào phải ngày một ngày hai mà lành lặn, có những người còn phải chờ đợi hàng năm trời vết thương mới tróc lớp da non.

***

Có một kiểu người như thế đấy. Sống trong cô đơn, quen cảnh đi sớm về khuya một mình, thấy người ta có cặp có đôi thì chợt chạnh lòng tủi thân. Nhưng cứ hễ động đến có người nào đó manh nha ý định làm quen tán tỉnh, thì y như rằng lại giãy lên như đỉa phải vôi. Chẳng thế mà người ta cứ được đà trêu mãi: đã ế, lại còn kiêu!

Quả thực tình không phải là kiêu đâu. Mà bởi vì chưa thật sẵn sàng để đón nhận một tình yêu mới. Giống như một đứa trẻ thấy đứa trẻ khác cầm que kẹo ngon trên tay, thấy vui tai vui mắt cũng thích thú muốn có bằng được cho mình một que kẹo như thế.

Nhưng tình yêu nào phải là một cái kẹo ngon, nào phải là một trò chơi để thấy ai có thì mình cũng có cho bằng được? Nên có ế thì cũng chỉ kêu ca thế mà thôi, còn để yêu một người đâu phải chuyện thích là được, mong cầu là sẽ có.

Cũng có đôi lần dao động, nghĩ rằng chỉ cần có ai đó tốt tính một tí làm quen thì tặc lưỡi thử tìm hiểu xem sao. Thiên hạ người ta yêu nhau nhiều lắm, yêu cũng nhanh, cũng sướng chứ có phải khổ hạnh gì cho cam. Nhưng ngặt nỗi, nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng tim lại không dám làm liều, bởi sợ tổn thương không chỉ cho mình mà còn cho người khác nữa.

Cho nên mới tiếp tục lựa chọn cuộc sống cô đơn một mình, đi sớm về khuya, vẫn luôn mang trên mình cái mác ế ẩm mà cười gượng. Tình yêu cũng giống như con dao hai lưỡi, dao thì sắc, chơi dao nhiều sẽ có ngày chịu đứt tay. Nếu bản thân chỉ lỡ vì một phút giây yếu lòng mà chấp nhận một tình yêu chưa đủ chín, thì có phải là đã ích kỷ làm liên lụy đến cả người khác không?

Người ta vẫn nói chớ bao giờ yêu đại để rồi phải yêu lầm. Mọi thứ nếu làm sai thì đều có thể sửa được, nhưng yêu sai người sẽ để lại những vết thương sâu. Chuyện thương tổn trong tình yêu nào phải ngày một ngày hai mà lành lặn, có những người còn phải chờ đợi hàng năm trời vết thương mới tróc lớp da non.

Vậy nên có thể hiện tại mang danh ế mà kiêu chảnh, ế mà mơ mộng hão huyền cũng được. Chỉ có thâm tâm biết rằng mình phải sống sao cho trọn vẹn một cuộc đời, và yêu sao cho trọn vẹn một cuộc tình. Những cuộc tình chúng ta chọn lựa đi qua cùng nhau có thể không thể đi tới tận cùng, vì còn phụ thuộc nhiều vấn đề khác nữa.

Nhưng điều quan trọng là mỗi cuộc tình ấy, thái độ của chúng ta phải nghiêm túc và sẵn sàng ngay từ lúc bắt đầu. Chứ không phải là mập mờ, không phải là đắn đo lưỡng lự, càng không phải là vì người khác có nên mình cũng có, người ta yêu thì mình cũng yêu thử cho biết tình yêu là gì.

Cuối cùng thì, chẳng có ai là ế mãi, ế trường tồn, ế bền vững với tình yêu. Cũng không một ai mong muốn khoác lên mình cái danh "ế xưng ế xỉa". Nhìn theo một hướng tích cực hơn, thì chúng ta vẫn chỉ là đang đầu tư thời gian để chờ đợi một cơ hội phù hợp với mình mà thôi. Người với người giữa thế gian rộng lớn này, không phải chỉ cần thích là được, mà vốn dĩ vẫn là "tùy duyên".

Theo Tri Thức Trẻ

Giọng đọc: Hà Diễm

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Mời xem thêm chương trình:

Trả lại niềm tin cho em

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio: Càng giữ chặt, càng thêm đau (Bản full)

Blog Radio: Càng giữ chặt, càng thêm đau (Bản full)

Nếu cứ giữ khư khư trong tay một thứ gì đó, làm sao chúng ta có cơ hội cầm lên thứ tốt đẹp hơn? Càng giữ chặt, càng chỉ khiến bản thân thêm đau mà thôi.

Blog Radio 681: Thứ không thể miễn cưỡng chính là tình yêu

Blog Radio 681: Thứ không thể miễn cưỡng chính là tình yêu

Được người mình yêu cầu hôn, nhưng trong lòng cô chỉ toàn là chua cay. Cô nén cảm giác xót xa vào bên trong, tự vỗ về trái tim đang rỉ máu. Cô nói với lòng, bà nội đã già lắm rồi, đằng nào cũng phải kết hôn, thì chi bằng kết hôn với người mình yêu còn hơn là với người mình không có cảm giác. Nghĩ thì nghĩ vậy, mà sao trái tim đau đến run rẩy, chỉ chực trào nước mắt.

Đơn phương là tấm vé một chiều đưa bạn đến nỗi cô đơn

Đơn phương là tấm vé một chiều đưa bạn đến nỗi cô đơn

Tình yêu tuổi thanh xuân giống như việc bạn lên một chuyến xe bus. Chọn đúng xe, đúng tuyến bạn sẽ đến được nơi mình cần đến. Chọn nhầm chuyến, đi sai đường thì phải xuống xe và đợi lại từ đầu. Có những người biết mình đã chọn sai nhưng vẫn cố chấp không chịu từ bỏ, bởi vì họ đã lỡ mang tấm vé một chiều mang tên “đơn phương”.

Tìm thấy nhau trong nhưng mảnh vỡ của thanh xuân

Tìm thấy nhau trong nhưng mảnh vỡ của thanh xuân

Tình yêu là vậy, luôn ngập tràn trong thế gian này dẫu bạn có bi thương đến đâu. Thế giới hơn bảy tỉ người này vẫn có một người dành riêng cho bạn, sẵn sàng bao bọc, sẵn sàng chờ đợi bạn chỉ cần bạn quay đầu, chỉ cần bạn mở lòng đón nhận. Như tôi và anh, một người yêu nhiều và một người dám yêu chúng tôi đã tìm thấy nhau trong những mảnh vỡ của thanh xuân.

Tuổi thanh xuân chỉ có một lần trong đời

Tuổi thanh xuân chỉ có một lần trong đời

Thanh xuân chỉ có một lần trong đời, hãy khóc, hãy cười, dám yêu, dám làm, bạn nhé. Vì dù cuối cùng, thanh xuân có qua đi, thì kỷ niệm cũng sẽ còn mãi và vì những gì bạn đã trải qua sẽ hóa thành trải nghiệm, hun đúc nên bạn của ngày hôm nay.

Tuổi 18 và rung động đầu đời

Tuổi 18 và rung động đầu đời

Rung động đầu đời, không phải ai cũng có thể nắm tay nhau hồi tưởng lại quá khứ, đôi khi chỉ cần nhìn người ấy mỉm cười cũng đủ vui rồi, và khi thấy người ấy nắm tay ai bước qua, tim ta bỗng nhiên đau xót. Cuộc đời này có thể ta sẽ có đôi ba lần rung động, nhưng rung động đầu đời luôn là điều đặc biệt nhất, bởi đứa trẻ ngây thơ trong ta đã bắt đầu biết yêu rồi.

Replay Blog Radio: Giờ chúng ta chỉ còn có nhau

Replay Blog Radio: Giờ chúng ta chỉ còn có nhau

Cô rơi nước mắt. Ngẩng đầu nhìn trời, từng vết nắng chiều nhạt nhòa ôm trọn lấy cô và anh như chở che, bao bọc. Bao nhiêu năm qua cô đã sống trong khổ sở, tự ti, là anh đã đến mang cho cô chút nắng ấm cuối ngày, là anh đã cùng cô trải qua những ngày tháng cuối cùng bên người thân duy nhất.

Blog Radio 680: Cho dù duyên ngắn ngủi cũng đừng bỏ lỡ nhau

Blog Radio 680: Cho dù duyên ngắn ngủi cũng đừng bỏ lỡ nhau

Từ duyên đến phận là cả một quãng đường dài nhưng đôi khi lại bắt đầu từ những lần gặp gỡ tình cờ, vu vơ như vậy. Nếu cuộc đời đưa ta gặp lại nhau một lần nữa, liệu bạn sẽ nắm tay họ thật chặt hay vẫn để hai người đi lướt qua nhau?

Replay Blog Radio: Anh sẽ cầu hôn em chứ?

Replay Blog Radio: Anh sẽ cầu hôn em chứ?

Nếu được một lần trở lại tuổi trẻ, tôi sẽ yêu chân thành hơn, sống chân thành hơn để không đánh mất đi những khoảnh khắc quý giá vô vàn ấy. Tiếc là thanh xuân chẳng thể nào có hai lần, đã đi qua, đã có những lần đúng và nhiều lần sai thì suốt chặng đường còn lại tôi sẽ học cách trân trọng, học cách níu giữ khi mình còn có thể.

Bỏ lỡ một người, bỏ lỡ một đời

Bỏ lỡ một người, bỏ lỡ một đời

Có những đôi chân đi đến những trời xa xôi và thỏa mãn đích đến cuối cùng. Thế nhưng khi ngoảnh đầu nhìn lại, nhận ra trên chặng đường dài cua thanh xuân, ta đã bỏ lỡ những cuộc gặp mặt, bỏ lỡ đôi lần hẹn hò và bỏ lỡ cả hai tiếng tình yêu.

back to top