Phát thanh xúc cảm của bạn !

Không còn em, thành phố này chênh vênh đến lạ

2019-06-04 02:15

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

blogradio.vn - Quen thuộc là thế. Nhưng anh không ngờ có một ngày, Đà Lạt lạ lẫm đến vậy... Đó là ngày anh quay trở lại nơi đây, kể từ thời điểm anh và em rời xa nhau. Anh và em mỗi người một hướng. Em kết hôn, lập gia đình. Anh bỏ lại những năm tháng thanh xuân bên nhau, xếp kí ức kỉ niệm về em vào một góc. Hiện tại và sau này, chúng ta ít nhiều vẫn sẽ nhớ về nhau.

***

Anh nhớ mãi cảm giác năm đầu tiên cùng em lên Đà Lạt. Vậy là anh đã có thể chứng minh cho em thấy những điều mà anh kể là đúng. Năm đó, chúng ta đi gần hết những nơi mà anh muốn đưa em đến. Em thích cái khí hậu lúc nào cũng lành lạnh của nơi ấy. Vì nhờ nó mà sáng em có thể ngủ nướng, tối có thể nắm chặt tay anh đi dạo đến tận khuya. Còn những cơn mưa thì em cho rằng không bao giờ đoán trước được, bất chợt, bất tiện, nhưng lại rất đáng yêu. Vì mỗi khi mưa bất ngờ như vậy em lại được anh che ô cho, được sà vào lòng anh, nấp mình trong áo khoác của anh. Em thổ lộ những nơi em đến, những món em ăn, dưới ánh nắng và cơn mưa đó, em đã yêu Đà Lạt. Và tuyệt vời hơn khi Đà Lạt có anh. Em yêu anh!

Nhiều năm sau tình cảm với Đà Lạt lớn lên và sâu sắc cùng tình yêu của chúng ta. Lớn đến nỗi mỗi buổi hẹn, thành phố ấy luôn là chủ đề. Sâu sắc đến nỗi hình nền điện thoại của em là mỗi kỉ niệm của chúng ta ở Đà Lạt. Album điện thoại em đầy ắp những hình ảnh về Đà Lạt. Còn anh, tên em trong danh bạ cũng được lưu giữ với cái tên - Đà Lạt. Em là Đà Lạt của anh. Anh yêu Đà Lạt của anh. Anh yêu em!

Đến Đà Lạt, người ta luôn có cảm giác yêu và được yêu. Thành phố ấy bé thôi. Nhưng gói gọn người ta bằng những cảm xúc chẳng biết gọi thành tên. Và cũng vì thành phố bé nhỏ, nên đủ để người ta ôm trọn nó vào lòng. Sài Gòn, Hà Nội, Đà Nẵng, Nha Trang cũng đẹp, cũng có nhiều nơi để đi, nhiều thứ để trải nghiệm, khám phá nhưng Đà Lạt vẫn có một điều gì đó rất khác.

Không vội vàng, hối hả.

Không khó để đi hết một vòng thành phố.

Không khó để mỗi sáng ung dung tự tại cùng nhau uống một ngụm trà nóng, cắn miếng bánh thơm lừng hay mỗi tối chầm chậm bên nhau rong ruổi khắp mọi nẻo đường, hàng quán phố phường. Sương mù Đà Lạt khiến người ta như lạc vào cõi mộng. Trong màn sương mờ ấy, người ta tạm gác những lo toan, bộn bề của cuộc sống, yên tâm tận hưởng những phút giây bên nhau. Dù là ở bất kì độ tuổi nào, người ta vẫn có lí do để dành tình cảm đặc biệt cho nơi này. Đôi lúc ta tự hỏi: “Đà Lạt là nước Pháp hay Hàn Quốc thu nhỏ? Là tri kỉ hay người tình” - Mấy ai tìm được câu trả lời chính xác. Chỉ biết rằng những gì tuyệt vời, hay ho mà những đất nước kia có, pha trộn hài hoà để tạo nên hình hài một thành phố trong sương. Và cho dù không biết Đà Lạt đích thị là tri kỉ hay người tình, thì thành phố ấy vẫn mang dáng dấp của một người bạn rất đỗi thân quen.

Quen thuộc là thế. Nhưng anh không ngờ có một ngày, Đà Lạt lạ lẫm đến vậy... Đó là ngày anh quay trở lại nơi đây, kể từ thời điểm anh và em rời xa nhau. Anh và em mỗi người một hướng. Em kết hôn, lập gia đình. Anh bỏ lại những năm tháng thanh xuân bên nhau, xếp kí ức kỉ niệm về em vào một góc. Hiện tại và sau này, chúng ta ít nhiều vẫn sẽ nhớ về nhau. Nhưng có một điều cả hai sẽ phải quên, đó là lời hẹn với tháng 7. Anh và em, mỗi người một hướng, không phải vì ta hết yêu nhau, không phải vì người thứ ba, mà là vì chúng ta đã không thắng được thanh xuân, không vượt qua được những phép thử của tình yêu. Sự trưởng thành dẫn đến việc đối lập trong cách suy nghĩ. Sự nghiệp, công danh, thời gian, khoảng cách để lại những vết thương không thể chữa lành trong mối quan hệ của chúng ta.

Lần này anh trở lại Đà Lạt vì có chuyến công tác ở đây. Ba tháng là quãng thời gian dành cho anh. Ba tháng đủ để anh hoàn thành công việc và tìm lại khoảng trời riêng cho mình ở nơi này. Anh lê la từng con phố. Anh tận hưởng thứ ánh nắng dịu nhẹ năm nào. Đôi lúc chẳng thèm tìm chỗ trú khi cơn mưa quen thuộc đột ngột trút xuống trắng xoá cả một đoạn đường. Anh tìm lại những nơi mà anh đã đưa em đến, tìm lại những quán quen mà em đã cùng anh đi. Có những địa điểm giờ đây đã khoác lên mình một màu áo mới, có những hàng quán người ta nói chủ đã dẹp từ lâu. Đà Lạt vẫn còn quảng trường, còn bờ hồ, còn sở thú. Chỉ duy nhất anh giờ đã không còn em. Anh chợt nhận ra một điều - Thật ra Đà Lạt, một thành phố du lịch, vẫn thay đổi từng năm đó thôi. Chỉ là vì ngày đó, mỗi lần anh lên đây đều có em nên anh không nhận thấy bất kì sự đổi thay nào. Em mới thực sự là “Đà Lạt” của anh, mới thực sự là tình yêu của anh. Mất em, thành phố man mác buồn, lòng này hoá chênh vênh...

© Thuan Van – blogradio.vn

Giọng đọc: Thanh Toàn

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Mời xem thêm chương trình:

Rồi một ngày ta sẽ yêu như những người trưởng thành

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 757: Một tiếng gọi cho tôi cảm giác ấm lòng

Blog Radio 757: Một tiếng gọi cho tôi cảm giác ấm lòng

Con tim tôi lại loạn nhịp như khi nghe lời tỏ tình năm xưa. Dù cho bao nhiêu năm có trôi qua, vẫn chỉ có tiếng gọi ấy có thể đem lại cho tôi cảm giác ấm lòng đến thế. Thước phim hồi ức như được tua ngược lại những giây phút tuyệt đẹp của rất nhiều năm trước.

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Điều tốt nhất sau khi chia tay là hãy sống tích cực lên, hãy yêu lấy bản thân và trân trọng những gì mình đang có. Đời là vô thường. Nếu ta không biết trân trọng và gìn giữ những người xung quanh thì đến khi đánh mất sẽ rất đau.

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Tình yêu như cơn mưa lặng thầm đến khi nào không ai hay biết. Để rồi khi mưa tạnh, trái tim vẫn ngẩn ngơ nằm đấy, trải qua bao lâu chăng nữa vẫn ướt mềm chẳng thể nào được hong khô.

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Một nửa ly cà phê vẫn là cà phê. Một nửa chiếc bánh vẫn gọi là bánh. Nhưng một nửa tình yêu thì không đáng được gọi là yêu. Cô đã yêu anh chỉ với một nửa trái tim mình, nửa còn lại dành cho sự tính toán.

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Trong những tháng ngày cả nỗi buồn cũng rời bỏ chúng ta mà ra đi là những phút giây thật sự rất đau khổ. Khi bóng tối bủa vây cả cuộc đời mình tôi nhận ra cả cái bóng của mình cũng rời bỏ mình trong những lúc tối tăm nhất.

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Anh nắm chặt tay cô khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô - Mối tình đầu của chúng ta đã xuất hiện từ lâu, nhưng bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Người ta vẫn thường nói Thiên Bình là gió, gió lãng du, không bao giờ ở yên mãi một nơi, cơn gió đi rồi đến lúc nào đó có thể sẽ quay về chốn cũ hoặc cũng có thể không. Nhưng nếu yêu anh, xin em đừng là gió.

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Tháng năm vẫn thế, vội vàng qua đi trong lặng lẽ. Cả anh và em, cả những kỷ niệm của chúng ta cũng sẽ già cỗi, cũng hóa thành một câu chuyện cổ tích mà chẳng ai thèm nhớ đến hay kể lại.

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Khi yêu một người đã ở bên cạnh mình từ rất lâu, bạn thường tự thắc mắc tại sao trước đây mình không có những cảm xúc này với người đó.

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Chúng tôi chưa từng hứa hẹn bên nhau mãi mãi, nhưng tôi nhận ra rằng… mình vừa mới bỏ lỡ cả một đời người!

back to top