Phát thanh xúc cảm của bạn !

Không còn em, thành phố này chênh vênh đến lạ

2019-06-04 02:15

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

blogradio.vn - Quen thuộc là thế. Nhưng anh không ngờ có một ngày, Đà Lạt lạ lẫm đến vậy... Đó là ngày anh quay trở lại nơi đây, kể từ thời điểm anh và em rời xa nhau. Anh và em mỗi người một hướng. Em kết hôn, lập gia đình. Anh bỏ lại những năm tháng thanh xuân bên nhau, xếp kí ức kỉ niệm về em vào một góc. Hiện tại và sau này, chúng ta ít nhiều vẫn sẽ nhớ về nhau.

***

Anh nhớ mãi cảm giác năm đầu tiên cùng em lên Đà Lạt. Vậy là anh đã có thể chứng minh cho em thấy những điều mà anh kể là đúng. Năm đó, chúng ta đi gần hết những nơi mà anh muốn đưa em đến. Em thích cái khí hậu lúc nào cũng lành lạnh của nơi ấy. Vì nhờ nó mà sáng em có thể ngủ nướng, tối có thể nắm chặt tay anh đi dạo đến tận khuya. Còn những cơn mưa thì em cho rằng không bao giờ đoán trước được, bất chợt, bất tiện, nhưng lại rất đáng yêu. Vì mỗi khi mưa bất ngờ như vậy em lại được anh che ô cho, được sà vào lòng anh, nấp mình trong áo khoác của anh. Em thổ lộ những nơi em đến, những món em ăn, dưới ánh nắng và cơn mưa đó, em đã yêu Đà Lạt. Và tuyệt vời hơn khi Đà Lạt có anh. Em yêu anh!

Nhiều năm sau tình cảm với Đà Lạt lớn lên và sâu sắc cùng tình yêu của chúng ta. Lớn đến nỗi mỗi buổi hẹn, thành phố ấy luôn là chủ đề. Sâu sắc đến nỗi hình nền điện thoại của em là mỗi kỉ niệm của chúng ta ở Đà Lạt. Album điện thoại em đầy ắp những hình ảnh về Đà Lạt. Còn anh, tên em trong danh bạ cũng được lưu giữ với cái tên - Đà Lạt. Em là Đà Lạt của anh. Anh yêu Đà Lạt của anh. Anh yêu em!

Đến Đà Lạt, người ta luôn có cảm giác yêu và được yêu. Thành phố ấy bé thôi. Nhưng gói gọn người ta bằng những cảm xúc chẳng biết gọi thành tên. Và cũng vì thành phố bé nhỏ, nên đủ để người ta ôm trọn nó vào lòng. Sài Gòn, Hà Nội, Đà Nẵng, Nha Trang cũng đẹp, cũng có nhiều nơi để đi, nhiều thứ để trải nghiệm, khám phá nhưng Đà Lạt vẫn có một điều gì đó rất khác.

Không vội vàng, hối hả.

Không khó để đi hết một vòng thành phố.

Không khó để mỗi sáng ung dung tự tại cùng nhau uống một ngụm trà nóng, cắn miếng bánh thơm lừng hay mỗi tối chầm chậm bên nhau rong ruổi khắp mọi nẻo đường, hàng quán phố phường. Sương mù Đà Lạt khiến người ta như lạc vào cõi mộng. Trong màn sương mờ ấy, người ta tạm gác những lo toan, bộn bề của cuộc sống, yên tâm tận hưởng những phút giây bên nhau. Dù là ở bất kì độ tuổi nào, người ta vẫn có lí do để dành tình cảm đặc biệt cho nơi này. Đôi lúc ta tự hỏi: “Đà Lạt là nước Pháp hay Hàn Quốc thu nhỏ? Là tri kỉ hay người tình” - Mấy ai tìm được câu trả lời chính xác. Chỉ biết rằng những gì tuyệt vời, hay ho mà những đất nước kia có, pha trộn hài hoà để tạo nên hình hài một thành phố trong sương. Và cho dù không biết Đà Lạt đích thị là tri kỉ hay người tình, thì thành phố ấy vẫn mang dáng dấp của một người bạn rất đỗi thân quen.

Quen thuộc là thế. Nhưng anh không ngờ có một ngày, Đà Lạt lạ lẫm đến vậy... Đó là ngày anh quay trở lại nơi đây, kể từ thời điểm anh và em rời xa nhau. Anh và em mỗi người một hướng. Em kết hôn, lập gia đình. Anh bỏ lại những năm tháng thanh xuân bên nhau, xếp kí ức kỉ niệm về em vào một góc. Hiện tại và sau này, chúng ta ít nhiều vẫn sẽ nhớ về nhau. Nhưng có một điều cả hai sẽ phải quên, đó là lời hẹn với tháng 7. Anh và em, mỗi người một hướng, không phải vì ta hết yêu nhau, không phải vì người thứ ba, mà là vì chúng ta đã không thắng được thanh xuân, không vượt qua được những phép thử của tình yêu. Sự trưởng thành dẫn đến việc đối lập trong cách suy nghĩ. Sự nghiệp, công danh, thời gian, khoảng cách để lại những vết thương không thể chữa lành trong mối quan hệ của chúng ta.

Lần này anh trở lại Đà Lạt vì có chuyến công tác ở đây. Ba tháng là quãng thời gian dành cho anh. Ba tháng đủ để anh hoàn thành công việc và tìm lại khoảng trời riêng cho mình ở nơi này. Anh lê la từng con phố. Anh tận hưởng thứ ánh nắng dịu nhẹ năm nào. Đôi lúc chẳng thèm tìm chỗ trú khi cơn mưa quen thuộc đột ngột trút xuống trắng xoá cả một đoạn đường. Anh tìm lại những nơi mà anh đã đưa em đến, tìm lại những quán quen mà em đã cùng anh đi. Có những địa điểm giờ đây đã khoác lên mình một màu áo mới, có những hàng quán người ta nói chủ đã dẹp từ lâu. Đà Lạt vẫn còn quảng trường, còn bờ hồ, còn sở thú. Chỉ duy nhất anh giờ đã không còn em. Anh chợt nhận ra một điều - Thật ra Đà Lạt, một thành phố du lịch, vẫn thay đổi từng năm đó thôi. Chỉ là vì ngày đó, mỗi lần anh lên đây đều có em nên anh không nhận thấy bất kì sự đổi thay nào. Em mới thực sự là “Đà Lạt” của anh, mới thực sự là tình yêu của anh. Mất em, thành phố man mác buồn, lòng này hoá chênh vênh...

© Thuan Van – blogradio.vn

Giọng đọc: Thanh Toàn

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Mời xem thêm chương trình:

Rồi một ngày ta sẽ yêu như những người trưởng thành

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 614: Đừng mượn nhau vào những ngày cô đơn

Blog Radio 614: Đừng mượn nhau vào những ngày cô đơn

Đừng mượn nhau những ngày cô đơn rồi trả nhau những yêu thương hời hợt! Đừng mượn nhau chút ân tình rồi miễn cưỡng ràng buộc lấy nhau.

30 tuổi đâu quá muộn để yêu một người

30 tuổi đâu quá muộn để yêu một người

30 tuổi đâu phải là già, bạn tôi đó, nhiều người đã 30, họ cũng đang yêu, hoặc đã yêu, hoặc chưa có người yêu nhưng họ đều có những trải nghiệm cuộc đời. Họ cũng đã chuẩn bị cho mình một hành trang để bước vào cuộc sống sắp tới

Blog Radio 424: Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau

Blog Radio 424: Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau

Giờ cô đã tin không ai có thể đợi chờ mãi một người. Không ai có thể dễ dàng đánh cược tuổi xuân của mình cho một cuộc tình không kết quả. Rồi anh sẽ hạnh phúc với yêu thương mà anh đã chọn. Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau!

Tuổi thơ và những ngọn đèn dầu không tắt

Tuổi thơ và những ngọn đèn dầu không tắt

Hồi bé ở quê, mỗi lần mất điện là cả xóm rôm rả hẳn lên. Mọi người cùng tụ tập trên con đường lớn để hóng gió, còn đám trẻ con thì chơi chạy nhảy xung quanh. Những ngọn đèn dầu leo lét cháy tỏa sáng một khoảng không gian nhỏ nhưng soi rõ ánh rạng ngời trên từng khuôn mặt.

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương?

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương?

Thời gian cứ thế trôi đi, mọi chuyện về hai chúng mình cũng dần lắng lại, em bắt đầu bị cuốn hút vào công việc và nhiều thứ khác nữa, em hiểu rằng, khi mình không còn khoảng thời gian trống rỗng, thì hình bóng quen thuộc của anh hồi nào cũng không còn có cơ hội len lỏi trong tâm trí của em nữa.

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi

Khi nào bạn nhận ra mình thật sự đã lớn? Ai cũng có một nơi để quay trở về, đó là nhà. Và có ít nhất một khoảng thời gian trong đời để muốn trở lại, đó chính là tuổi thơ.

Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về

Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về

Người ta nói, nhà là nơi chúng ta bắt đầu ra đi, cũng là nơi cuối cùng mà ai cũng ao ước được trở về. “Kết thúc chuyến đi dài và trở về nhà, bởi nơi đây, ngôi nhà này là nơi duy nhất mà tôi có thể thoải mái là chính mình, không cần lớp son phấn.”

Blog Radio 613: Chỉ cần ngoảnh lại, em sẽ thấy anh vẫn đứng ở đây

Blog Radio 613: Chỉ cần ngoảnh lại, em sẽ thấy anh vẫn đứng ở đây

'Tại sao lại giấu em chuyện anh từng đạt học bổng du học?' 'Tại sao lại không đi? Không có gì. Vì tôi nghĩ, nếu tôi cũng ra đi nữa, ai sẽ ở bên cạnh em?'

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Có ai sống mà chẳng âu lo, muộn phiền nhưng đó chắc chắn không phải là lý do có thể kìm hãm bước chân của bạn. Đi nhiều hơn và dành thời gian để yêu thương bản thân. Đừng chỉ tồn tại, hãy sống!

Replay Blog Radio: Vu lan này con về với mẹ được không?

Replay Blog Radio: Vu lan này con về với mẹ được không?

Thời gian trôi nhanh như gió thổi. Đừng để một ngày nức nở, vì quá muộn để trao gửi yêu thương, anh nhé. Ngày của mẹ đang đến gần, mẹ có thể đang chờ điện thoại đổ chuông, anh nha.

back to top