Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lá thư của bố: Này con gái, đừng bằng lòng sống một cuộc đời bình thường và trầm lặng

2019-06-02 01:10

Tác giả: Giọng đọc: Hoàng Tú

Làm cha mẹ là nhiệm vụ cao cả nhất trong cuộc đời mỗi con người. Bởi lẽ ấy, mỗi người cha, người mẹ luôn muốn dành những điều tốt đẹp nhất cho con cái mình. Có thể người cha người mẹ ấy không đảm bảo sẽ dành cho con một cuộc sống đủ đầy vật chất nhưng ai cũng muốn dành điều tốt nhất, không để con cái phải thua thiệt với ai.

Cha mẹ luôn muốn trên mỗi bước đường con đi luôn có sự theo dõi theo và quan tâm của cha mẹ, bởi ở những nơi ấy, không chỉ có tình yêu thương mà còn có những ước mơ dang dở của cha mẹ.

Lá thư dưới đây là những tâm sự từ trong đáy lòng của một ông bố châu Á gửi tới con gái yêu của mình đã khiến nhiều người phải lắng lòng xúc động. Những lời nói không hoa mỹ, cầu kỳ, văn vẻ nhưng lại chứa đựng rất nhiều tâm tư, tình cảm của ông bố. Dường như bao nhiêu lời văn cũng không thể kể hết được sự tự hào khi người đàn ông này được trở thành bố của một em bé gái đáng yêu.

Ngoài mong ước con gái lớn lên sẽ trở thành một người tốt có ích cho xã hội, ông bố này còn mong muốn trở thành người bạn đồng hành của con trên mọi nẻo đường. Dù là đi bất cứ nơi đâu thì bố cũng sẵn sàng sẻ chia những vui buồn, những nỗi niềm cùng với con!

“Gửi con gái Chow bé bỏng của bố,

Con biết không, lần đầu tiên khi bố được sang một đất nước khác để du ngoạn và khám phá, đó là năm bố 18 tuổi.

Và khi con gái bé bỏng của bố chập chững lên ba, con cũng có thể đi ra ngoài nhìn ngắm thế giới với hơn 10 nước đến từ các nền văn hoá khác nhau chỉ bằng một cái chạm tay bé xíu.

Đọc tới đây, thế nào Chow bé bỏng cũng mở hai con mắt tròn xoe như đang cho rằng bố của Chow là ông bố xạo nhất thế giới.

Nhưng Chow ơi, con phải biết rằng, thế giới của con đã trở nên khác rất nhiều, và cũng phức tạp hơn thế giới mà trước đó bố từng sống và trải qua.

Bố đã sống hơn nửa đời mình trước khi thời đại của Internet và email làm xáo trộn đời bố, và rồi… con được sinh ra trong thời đại của mạng xã hội.

Con biết không, bố mẹ đã cho cả thế giới biết rằng con gái Chow bé bỏng của bố đã cất tiếng khóc chào đời như thế nào trên trang mạng xã hội Facebook, và rồi cả thế giới đã gửi đến con vô vàn những lời yêu thương, sự quan tâm chia sẻ cùng rất nhiều lượt “like” nữa đấy.

Bố mẹ đã lo lắng rất nhiều về việc quyết định đưa con ra ngoài thế giới thông qua các ứng dụng của mạng xã hội, nhưng một ngày nào đó rồi con sẽ hiểu thế nào là trở thành một phần của thế giới.

Nếu như mọi thứ trên thế giới này đều trở nên tốt đẹp, thì đó quả là một điều không thể nào tuyệt vời hơn.

Nhưng cuộc sống vốn không phải thế…

Cả bố và mẹ đều có công việc ổn định, thế nên con gái của bố may mắn không sống trong nghèo đói, chiến tranh, bạo động, suy dinh dưỡng, không nhà cửa… Bố mẹ tuy không thể mua cho con được mọi thứ, nhưng vẫn có thể mua được những thứ tốt nhất cho con.

Để rồi khi thấy con chơi đùa một cách vô tư, hồn nhiên trong sân nhà mình, khoảnh khắc đó khiến bố mẹ cảm thấy vô cùng tự hào và hạnh phúc.

Điều đó cũng nói lên được rằng bố mẹ đã và đang làm tốt trách nhiệm của một người cha, người mẹ của mình. Bố hi vọng điều đó sẽ được tiếp tục giữ vững đến suốt quãng đời còn lại.

Bố luôn muốn một cuộc sống tốt đẹp nhất cho con. Tuy nhiên, bố cũng không muốn con sống trong một cuộc sống quá bình thường và trầm lặng, tệ hơn nữa, là cảm thấy con dường như sinh ra là để sống theo cách này vậy.

Hiện nay đang có 700 triệu người đang sống trong nghèo khổ, hàng triệu người khác lại bị ảnh hưởng bởi các cuộc xung đột, thiên tai…

Cuộc sống không bao giờ công bằng cả, con gái à. Vì thế, bố không muốn con suốt ngày chỉ biết sống trong niềm vui của riêng mình, mà hãy nhìn xung quanh con và sống cùng với sự cảm thông, chia sẻ, giúp đỡ mọi người, hãy là một công dân có ích con nhé.

Chắc con cũng đang tự hỏi, làm sao con có thể làm được những điều đó phải không? Đừng lo con gái của bố! Bố sẽ đồng hành cùng con khám phá thế giới này.

Trước khi có con, bố đã tự mình du lịch vòng quanh thế giới, những cuộc phiêu lưu ngoài trời đầy mạo hiểm, hiểu rõ sự bất bình đẳng đang lan rộng ra toàn cầu qua những nơi mà bố đã đi qua. Nhưng rồi cuộc đời của bố đã hoàn toàn bước sang trang mới từ khi có con, và đó là một sự kỳ diệu.

Bố vẫn luôn mong rằng chúng ta có thể đi khám phá những điều thú vị trong cuộc sống cùng nhau. Bố sẽ dẫn con đi đến những chỗ hoang sơ nhất của Vạn Lí Trường Thành vào những ngày cuối tuần.

Hay mùa thu này, con sẽ cùng bố đến tham quan Everest Base Camp, tại đây, con có thể nhìn thấy đỉnh núi Everest từ xa cùng dãy Himalaya hùng vĩ nằm gọn trong tầm mắt.

Bố sẽ đưa con về với cỏ cây, những vườn hoa, những ngọn núi… để rồi từ đó con sẽ biết yêu thương và quý trọng thiên nhiên.

Lá thư bố gửi con gái: Này con, đừng bao giờ sống một cuộc đời bình thường và trầm lặng - Ảnh 3.

Chúng ta sẽ bước cùng nhau bất cứ khi nào con có thể và bố thì lúc nào cũng sẵn sàng là chỗ dựa vững chắc, nơi con có thể tựa vào những lúc mệt mỏi.

Trong suốt quãng đời phía trước của con sẽ còn nhiều chông gai, nhưng bố hứa sẽ dẫn dắt, đi cùng con như một người bạn đồng hành.

Bố không muốn giao phó nhiệm vụ thiêng liêng nhất đời người này cho một chuyên gia, giáo sư hay một ai khác. Được trở thành một người bố của con gái Chow bé bỏng đã là một đặc ân trong đời bố rồi, và bố luôn trân trọng điều đó.

Bố sẽ dạy cho con biết tất cả những gì xảy ra xung quanh cuộc sống của chúng ta trước khi con cắp sách đến trường. Để từ đó, con sẽ trở thành một công dân tốt của thế giới.

Lời hứa từ tận đáy lòng của bố, bố sẽ dạy cho con biết về thế giới của chúng ta để con hiểu được vị trí mà con đang đứng.

Bố sẽ mãi luôn sát cánh cùng con, đồng hành cùng con trên những chặng đường sắp tới. Luôn nhớ điều đó, con nhé!

Yêu con,

Bố của Chow bé bỏng."

Blog Radio Sưu tầm.

Giọng đọc: Hoàng Tú

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Mời bạn xem thêm chương trình:

Nhật ký hành trình làm mẹ

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Tôi thầm nói khẽ “cơn mưa qua phố rồi trời cũng sẽ sáng, mọi thứ sẽ vẹn nguyên như lúc ban đầu, như sóng vào bờ rồi ngược lại ra khơi”. Tôi bước chân đi vội vã, chỉ còn duy nhất một ánh sáng cuối cùng đèn nhà ai cũng vừa chợt tắt, giờ đây là màn đêm đầy tĩnh lặng yên bình.

Replay Blog Radio: Điểm dừng hạnh phúc

Replay Blog Radio: Điểm dừng hạnh phúc

Em đừng hỏi anh rằng anh sẽ yêu ai…Hãy cho anh thêm thời gian để bình tĩnh hơn, để anh có thể sắp xếp những nỗi nhớ về em ngăn nắp lại rồi anh sẽ lại yêu. Anh sẽ nhớ em lắm đấy.

back to top