Phát thanh xúc cảm của bạn !

Con hiểu vì sao chưa một lần bố nói yêu con

2019-02-10 01:29

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

Chưa một lần bố nói yêu con, nhưng:

Bố là người bạn tuổi thơ thân nhất của con. Ngày con còn bé, con luôn đau ốm bệnh tật, người lúc nào cũng phảng phất mùi thuốc kháng sinh. Bạn bè thường không thích chơi với con và thường hay bắt nạt con vì con yếu đuối, và hay khóc nhè. Bố hiểu điều đó. Vì vậy để con không chạnh lòng và cô đơn, bố luôn ở bên cạnh và dần dần trở thành người bạn thuở ấu thơ thân thiết nhất của con.

Con nhớ những ngày mùa hè nóng bức, bố cõng con trên đôi vai trần đi qua mấy con đường làng bằng đất nhỏ bé quanh co để đón những luồng gió đêm mát rượi. Khi đi ngang qua bờ rào dâm bụt đang độ nở hoa đỏ bừng cả đêm tối, bố đã hái cho con vài bông và cài lên tóc con để làm vương miện công chúa.

Bố còn làm kèn lá chuối thổi toe toe chỉ để được nghe tiếng con cười khúc khích. Mùa hè với bao đứa trẻ trong xóm là mùa được nghỉ học và mùa của những trò vui. Và trò vui nhất có lẽ là thả diều. Dĩ nhiên tụi nó chơi với nhau và chẳng bao giờ rủ con cùng chơi cả. Con nhớ mãi trưa nắng hè chang chang, bên hiên nhà, bố ngồi phủi từng tờ giấy báo và chẻ từng sợi lạc để dán diều cho con. Bố còn không quên làm thêm cho nó cái đuôi dài với mấy vòng giấy tròn tròn rất là dễ thương, khiến cho tụi trẻ con cả xóm đều ao ước. Đôi chân trần của bố và của con chạy trên cánh đồng làng sau mùa gặt, trơ lại những gốc rạ. Gió mùa hè mát rượi thổi bay tóc con, tóc bố và thổi cả con diều giấy bay lên thật cao. Bóng hai bố con đổ dài trên cánh đồng quê thơm thơm mùi rạ mới. Tiếng cười của con giòn tan trong cái nắng xế buổi chiều.

Bố - người bạn của con cùng con đi qua hết bốn mùa xuân hạ thu đông. Khi trăng tháng Tám tròn vành vạnh cũng là lúc trẻ con cả xóm háo hức làm lồng đèn phá cỗ. Thấy con tủi thân đứng nhìn bạn rước đèn đi quanh xóm, bố đã lặng lẽ làm cho con một chiếc lồng đèn đặc biệt nhất. Bố đã làm lồng đèn cho con từ 2 vỏ lon sữa bò đã cũ. Bố đã xịt sơn lại thành 2 vỏ lon màu hồng - màu mà con yêu thích nhất. Một cái làm đế lăn, một cái bố đục lỗ để thắp nến bên trong. Thế là con đã có một chiếc lồng đèn không phải xách bằng tay mà còn có thể đẩy đi quanh xóm. Ánh sáng từ chiếc đèn tròn xoay tròn, lung linh trên khắp nẻo đường con đi.

Dĩ nhiên chiếc lồng đèn đặc biệt của con trở thành tâm điểm chú ý của tụi trẻ cả xóm và tụi nó đã kéo nhau đến nhờ bố làm những chiếc y như vậy. Nhờ vậy mà mùa thu năm ấy, lần đầu tiên con được vào chung hội kéo đèn với trẻ con cả xóm. Đó là những tháng ngày tuổi thơ hạnh phúc mà con mãi giữ gìn.


Chưa một lần bố nói yêu con, nhưng:

Con nhớ lúc con vào Tiểu học, trường làng xa nhà mà con không đủ sức để tự đi. Bố đã ngày ngày chở con đi học trên chiếc xe ngang. Gọi là xe ngang vì đó là xe đạp nhưng lại có một thanh ngang ở phía trước. Con được bố đặt ngồi lên trước để có thể nhìn ngắm cảnh bên đường khi bố chở. Bố vẫn đều đặn chở con đi học trong suốt thời tiểu học của con. Bố không chỉ là tài xế của con mà bố còn kiêm cả giáo viên dạy kèm. Vì con ốm đau thường xuyên, số ngày nằm viện gần bằng số ngày đến lớp nên con thường xuyên phải nghỉ học. Mỗi tối học về bố đều dạy thêm toán và tiếng việt cho con.

Bố còn là người rất khéo tay nữa. Con luôn được điểm cao môn Kỹ thuật và Mỹ thuật đều nhờ bố. Mỗi lần có bài vẽ hay bài nặn đất sét con đều nhờ bố làm giúp. Những cục đất sắt vô hình qua đôi bàn tay khéo léo của bố đều trở thành những quả cam, những cái nồi hay những ngôi nhà đất thật xinh. Nhưng con lại là đứa hậu đậu, nhớ có lần con đem phơi nắng mấy ngôi nhà bố vừa nặn xong. Phơi giữa đường nên con mèo nhảy qua dẫm nát bét. Giờ học đã đến, đất nặn thì chưa khô con chỉ biết mếu máo khóc với bố. Bố đã dịu dàng an ủi con và làm lại một cái khác thật nhanh cho kịp giờ.

Chưa một lần bố nói yêu con, nhưng:

Khi con lên cấp ba, sức khỏe con đã tốt hơn dù vẫn không được người khác. Con đã có thể tự đạp xe đến trường huyện xa tận 5 cây số. Thật sự thì lúc này bố cũng không còn đủ sức để chở con nữa rồi. Bố đã bước sang tuổi năm mươi, đã đi qua thời trai tráng và sức khỏe bố đã giảm đi nhiều. Con khỏe mạnh hơn nhưng bản tính hậu đậu thì vẫn còn nguyên.

Có một kỷ niệm mà suốt cuộc đời con không thể nào quên mà mỗi khi nhớ lại con không biết nên cười hay nên khóc. Sáng ngày con thi Tốt nghiệp cấp ba, bố mượn xe máy nhà hàng xóm (vì nhà nghèo nên chưa có xe mà bố lại không muốn con đạp xe đi thi sẽ mất sức) chở con đến cổng trường, dặn dò đủ thứ thì bố quay về. Sắp đến giờ thi con mới sực nhớ ra là đã để quên Giấy đăng ký dự thi Tốt nghiệp ở nhà. Tất nhiên đó là thủ tục dự thi bắt buộc phải có. Nếu không có thì con không thể vào phòng thi được. Con đã mượn điện thoại gọi về cho bố. Bố cố tỏ ra bình tĩnh hỏi con: “Con nhớ để nó ở đâu không”. Con khóc òa “Dạ không”. Thế là bố và mẹ phải lục tung cả góc học tập, lục tất cả sách vở của con để tìm cho ra. May mắn là cuối cùng cũng thấy. Con lo lắng đứng trước cổng trường chờ và mừng muốn khóc khi bố đến.

Cứ nghĩ là bố sẽ la nhưng không, bố chỉ dặn dò con phải thật bình tĩnh và thi thật là tốt. Cảm ơn bố vì đã mang đến cho con những điều tốt đẹp nhất trong cuộc đời này.

Chưa một lần bố nói yêu con, nhưng:

Ngày nghe tin con đỗ Đại học, bố đã mừng biết mấy. Dù không nói ra nhưng qua ánh mắt bố, con thấy bố rất đỗi tự hào. Bố đã đưa con lên thành phố tìm nhà trọ. Nhà khó khăn nhưng bố luôn dành cho con những điều tốt nhất. Bố thuê cho con phòng trọ gần trường và mới xây dù chi phí đắt. Đơn giản vì bố sợ con không đủ sức đi xa đến trường, sợ con không có chỗ ăn chỗ ở tốt. Để lo cho con ăn học, bố đã làm bao nhiêu việc để kiếm thêm tiền. Ai thuê gì bố cũng làm, thường những việc vất vả và nguy hiểm người ta mới thuê bố làm. Nhưng để có tiền trang trải cho con, bố chấp nhận tất cả. Vậy mà mỗi lần gọi điện cho con, bố chỉ nói “Bố vẫn ổn, con chỉ cần học tốt là được rồi”. Bất cứ nơi nào con đi cũng đều có dấu chân của bố. Cảm ơn bố vì vẫn luôn âm thầm hi sinh để cho con có được tương lai rộng mở phía trước.

Chưa một lần bố nói yêu con, nhưng:

Ngày con lên xe hoa, bố không nói một lời nào. Bố đứng một góc phía sau hậu trường, lặng lẽ dõi theo con. Lúc cầm tay con đi giữa lễ đường, khóe mắt bố đỏ hoe. Bố khóc!

Bố lo con gái của bố vẫn còn nhiều vụng dại, liệu con có thể làm dâu, làm vợ rồi sau này sẽ làm mẹ có tốt không? Bố lo chàng trai bên cạnh con có đủ yêu thương, đủ khoan dung để thay bố lo lắng và che chở cho con suốt cả cuộc đời?. Bố lo nhiều điều nhưng lại không thể nói ra, chỉ biết giấu vào trong ánh mắt. Bố hi vọng trên bước đường tương lai không có bố, con vẫn có thể tự chăm sóc cho mình và được sống trong yêu thương. Bố luôn âm thầm cầu mong cho con có cuộc sống an yên dù không còn bố bên cạnh nữa.

Bố vốn là người mạnh mẽ và ít nói. Tình cảm bố đong đầy nhưng bố chưa bao giờ thổ lộ với con. Thanh xuân của bố chính là con. Bố đã dành cả tuổi trẻ của mình để chăm sóc và yêu thương con. Cảm ơn bố vì đã mang con đến với cuộc đời này. Cảm ơn bố vì đã cho con một tuổi thơ hạnh phúc. Cảm ơn bố vì tất cả, dù chưa một lần bố nói yêu con…

© Võ Kim Nga – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Có một điều rất đơn giản trong tình yêu, đừng chạy theo một người cứ mải chạy theo người khác hoặc những thứ khác mà không bao giờ ngoảnh lại nhìn mình.

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Khi bạn tìm thấy một người yêu bạn thật lòng, bạn sẽ không phải trưởng thành, sẽ không phải mỗi ngày tìm cách làm cho anh ấy vui còn bạn thì buồn. Chúc bạn sớm ngày tìm được một người như vậy nhé, tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn yêu thương và trân trọng chính mình.

back to top