Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tuổi 25 - cái tuổi đẹp nhất đời người

2019-05-22 02:10

Tác giả: Pon Giọng đọc: Hà Diễm

 

blogradio.vn - Tuổi 25, đã chẳng còn bé để vui đùa như lũ trẻ nhưng vẫn chưa thấy đủ trưởng thành để nhận lấy trách nhiệm của cả một gia đình, để yêu thương để chăm sóc.

***

Tuổi 25

Không còn là đóa bằng lăng tím mộng mơ góc sân trường tuổi 17

Chẳng còn là đóa hoa dại gai góc những năm tháng tuổi 20

Đã bớt chút ngây dại và thêm vào đó chút tương tư

Đã không còn mộng mơ mà tràn đầy khao khát và tham vọng

Những bồng bột, bất chấp chỉ còn rơi rớt lại chút ít.

Những kiêu căng, ngạo nghễ của tuổi trẻ dần vơi đi nhường chỗ cho những thấu hiểu và sẻ chia.

Chẳng còn là những cô bé cậu bé mông lung cố với lấy những giấc mơ xa vời nữa.

Tuổi 25

Đã không còn điên cuồng vì một ai đó. Đã không còn coi tình yêu là tất cả, chẳng lấy nó ra để đòi sống đòi chết. Chỉ cần mỗi ngày đều vui vẻ, thích những gì mình làm và yêu những gì mình thích.

Đã không còn khóc vì mối tình dang dở. Chỉ cần trong ví vẫn còn tiền, bình xăng vẫn còn đầy và đôi chân vẫn còn đủ sức đứng lên, ta sẽ lại đi đến một nơi nào đó.

Tuổi 25

Đã chẳng còn bé để vui đùa như lũ trẻ nhưng vẫn chưa thấy đủ trưởng thành để nhận lấy trách nhiệm của cả một gia đình, để yêu thương để chăm sóc.

Vẫn chỉ là những chàng trai, những cô gái đang học cách yêu thương chính bản thân mình, tự chăm sóc cho những tổn thương mà tuổi trẻ để lại vẫn chưa lành.

Đã qua cái tuổi tập tành yêu đương nhưng vẫn chưa đủ dũng cảm để yêu thương một ai đó trọn vẹn để hứa trọn đời và mang lại hạnh phúc cho ai đó để tạo nên một gia đình nhỏ.

Như cái cách vẫn luôn tươi cười với những lời thúc dục, những áp đặt và cả những định kiến của con người của xã hội, lại vẫn cứ phải tự an ủi tự vỗ về cho những tổn thương để có thể sống vui vẻ không bận tâm.

Tuổi 25

Không còn tham vui những cuộc chơi, không còn hối hả chạy theo những hào nhoáng, mông lung, hão huyền.

Đôi lúc, là ngồi lại, lặng yên và ngắm nhìn cuộc sống. Vẫn còn đó những người không bỏ ta mà đi, họ vẫn bên cạnh, cùng đi qua những tháng ngày bình thường.

Là một hai đứa bạn vẫn cùng cười cùng khóc, cùng vui cùng buồn, vẫn trêu chọc và kể chuyện hài cho nhau nghe. Là cũng nhau thức cả đêm nói những chuyện vu vơ không đầu không cuối, là cùng ghét cái đứa bạn mình ghét, là cùng nhau vui vẻ, là cùng nhau độc thân, là cùng nhau đi qua cái tuổi đẹp nhất đời người.

Tuổi 25, có những khi muốn lớn lên nhưng đôi lần vẫn mong được bé lại.

Tuổi 25, vẫn muốn một lần có thể điên cuồng, bất chấp vì chính mình, chỉ vì mình thích.

25 ư?

Tuổi trẻ mới chỉ bắt đầu thôi.

Dù bạn đang làm gì cũng hãy trân trọng và tận hưởng nó nhé!

Hai lăm, cái tuổi đẹp nhất của đời người…

© Pon - blogradio.vn

Giọng đọc: Hà Diễm

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Bạn thân mến, nếu tuổi 25 của bạn tác giả Pon là những ngày chông chênh, cô đơn nhưng cũng là những ngày đẹp nhất của cuộc đời, thì những ngày tuổi 25  của bạn như thế nào? Hãy chia sẻ cùng Blog Radio bạn nhé. 

Mời bạn xem thêm chương trình:

26 tuổi mà chưa có người yêu thì lỗi tại mình

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 635: Cho tôi tấm vé tìm về Tết đoàn viên

Blog Radio 635: Cho tôi tấm vé tìm về Tết đoàn viên

Hy vọng tết đến nụ cười sẽ nở trên môi mỗi người và nỗi buồn tạm dừng chân ngoài cửa.

Replay Blog Radio: Lưng chừng mùa đông

Replay Blog Radio: Lưng chừng mùa đông

Nếu em thích cappuccino thì em sẽ thấy nó giống như những ngày ta đang sống, thực chất là có những khoảnh khắc dù rất ngắn, nhưng em sẽ không bao giờ quên được, nhất là khi em nhận ra một người nào đó có ý nghĩa đặc biệt với mình.

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể

Những ngày cuối năm, không biết sao nghe tiếng gió cũng vội vàng, gấp rút, chẳng mấy nữa mà Tết cũng sẽ về, con lại bộn bề trong đống câu hỏi của họ hàng mà con biết mỗi lần như thế con biết tim mẹ lại buồn, mẹ thương con gái mẹ vẫn chưa yên bề gia thất. Và con, con lại nợ mẹ một chàng rể mà năm trước con hứa sẽ tìm cho mẹ.

Cuối năm ngồi ngẫm lại cuộc đời: Cứ sống chết vì tiền chúng ta có bao nhiêu ngày thực sự dành cho bản thân?

Cuối năm ngồi ngẫm lại cuộc đời: Cứ sống chết vì tiền chúng ta có bao nhiêu ngày thực sự dành cho bản thân?

Cuộc đời con người có thể vì tiền mà "vào sinh ra tử". Vất vả nửa đời chính là vì mong muốn tích góp nhiều tiền tài, vật chất hơn nữa để có thể nâng chất lượng sinh hoạt lên một độ cao khác. Thế nhưng, đồng thời tiền tài cũng tựa như xiềng xích, lòng tham là nấm mộ chôn vùi bản thân. Chúng ta càng để đồng tiền, danh lợi, vật chất chiếm đoạt bản thân lại càng đánh mất tất cả. Cuối cùng chỉ là công dã tràng, không còn gì trong tay.

Blog Radio 634: Đợi cho qua ngày 27 Tết được không anh?

Blog Radio 634: Đợi cho qua ngày 27 Tết được không anh?

Cô mỉm cười khi bắt gặp ánh mắt Nguyên, lòng tự nhủ: "Anh à, đợi cho qua ngày 27 tết được không anh?".

Replay Blog Radio: Gác trọ mùa đông

Replay Blog Radio: Gác trọ mùa đông

Phố co mình trong cái lạnh rét buốt. Mùa đông đứng nhìn một người vội vã rời đi. Hạnh phúc buông lơi, tình yêu ở lại. Ngọt bùi đắng cay rồi cũng theo cơn gió đông trôi xa, mất hút giữa ngàn trùng lãng quên.

Hóa ra không có anh cạnh bên, ngày nào cũng là ngày xa vắng

Hóa ra không có anh cạnh bên, ngày nào cũng là ngày xa vắng

Có những dòng này em viết cho anh, viết cho những tháng ngày đọng lại trong kí ức của hai đứa. Em muốn viết cho anh, cho những ngày xuân mưa se lạnh, viết cho mùa hè cuồng nhiệt say sưa, viết cho mùa thu dịu dàng nhè nhẹ, và viết cho mùa đông ấm áp tràn đầy.

Chút tâm tư cho những ngày cuối năm

Chút tâm tư cho những ngày cuối năm

Lại một năm cũ sắp hết. Giữa cái tiết trời se lạnh vẫn có những ánh nắng nhẹ vương làm cho con người ta cảm nhận khoảnh khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới rõ hơn bao giờ hết.

Mong ngày được về bên mẹ

Mong ngày được về bên mẹ

Mẹ không biết Sài Gòn luôn ồn ào xe cộ khói bụi này làm gì có mùa đông như quê mình nên cũng hỏi dạo này trong đó có lạnh không.

Replay Blog Radio: Tôi sẽ làm điều mình muốn, lấy người mình yêu và sống hạnh phúc

Replay Blog Radio: Tôi sẽ làm điều mình muốn, lấy người mình yêu và sống hạnh phúc

Phải rồi, nếu ngày mai phải chết, thì tôi còn sợ hãi điều gì? “Mình sẽ trở thành họa sĩ, sẽ lấy người mình yêu và sẽ sống thật hạnh phúc”

back to top
logo left
logo right
banner bottom