Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tuổi 25 - cái tuổi đẹp nhất đời người

2019-05-22 02:10

Tác giả: Pon Giọng đọc: Hà Diễm

 

blogradio.vn - Tuổi 25, đã chẳng còn bé để vui đùa như lũ trẻ nhưng vẫn chưa thấy đủ trưởng thành để nhận lấy trách nhiệm của cả một gia đình, để yêu thương để chăm sóc.

***

Tuổi 25

Không còn là đóa bằng lăng tím mộng mơ góc sân trường tuổi 17

Chẳng còn là đóa hoa dại gai góc những năm tháng tuổi 20

Đã bớt chút ngây dại và thêm vào đó chút tương tư

Đã không còn mộng mơ mà tràn đầy khao khát và tham vọng

Những bồng bột, bất chấp chỉ còn rơi rớt lại chút ít.

Những kiêu căng, ngạo nghễ của tuổi trẻ dần vơi đi nhường chỗ cho những thấu hiểu và sẻ chia.

Chẳng còn là những cô bé cậu bé mông lung cố với lấy những giấc mơ xa vời nữa.

Tuổi 25

Đã không còn điên cuồng vì một ai đó. Đã không còn coi tình yêu là tất cả, chẳng lấy nó ra để đòi sống đòi chết. Chỉ cần mỗi ngày đều vui vẻ, thích những gì mình làm và yêu những gì mình thích.

Đã không còn khóc vì mối tình dang dở. Chỉ cần trong ví vẫn còn tiền, bình xăng vẫn còn đầy và đôi chân vẫn còn đủ sức đứng lên, ta sẽ lại đi đến một nơi nào đó.

Tuổi 25

Đã chẳng còn bé để vui đùa như lũ trẻ nhưng vẫn chưa thấy đủ trưởng thành để nhận lấy trách nhiệm của cả một gia đình, để yêu thương để chăm sóc.

Vẫn chỉ là những chàng trai, những cô gái đang học cách yêu thương chính bản thân mình, tự chăm sóc cho những tổn thương mà tuổi trẻ để lại vẫn chưa lành.

Đã qua cái tuổi tập tành yêu đương nhưng vẫn chưa đủ dũng cảm để yêu thương một ai đó trọn vẹn để hứa trọn đời và mang lại hạnh phúc cho ai đó để tạo nên một gia đình nhỏ.

Như cái cách vẫn luôn tươi cười với những lời thúc dục, những áp đặt và cả những định kiến của con người của xã hội, lại vẫn cứ phải tự an ủi tự vỗ về cho những tổn thương để có thể sống vui vẻ không bận tâm.

Tuổi 25

Không còn tham vui những cuộc chơi, không còn hối hả chạy theo những hào nhoáng, mông lung, hão huyền.

Đôi lúc, là ngồi lại, lặng yên và ngắm nhìn cuộc sống. Vẫn còn đó những người không bỏ ta mà đi, họ vẫn bên cạnh, cùng đi qua những tháng ngày bình thường.

Là một hai đứa bạn vẫn cùng cười cùng khóc, cùng vui cùng buồn, vẫn trêu chọc và kể chuyện hài cho nhau nghe. Là cũng nhau thức cả đêm nói những chuyện vu vơ không đầu không cuối, là cùng ghét cái đứa bạn mình ghét, là cùng nhau vui vẻ, là cùng nhau độc thân, là cùng nhau đi qua cái tuổi đẹp nhất đời người.

Tuổi 25, có những khi muốn lớn lên nhưng đôi lần vẫn mong được bé lại.

Tuổi 25, vẫn muốn một lần có thể điên cuồng, bất chấp vì chính mình, chỉ vì mình thích.

25 ư?

Tuổi trẻ mới chỉ bắt đầu thôi.

Dù bạn đang làm gì cũng hãy trân trọng và tận hưởng nó nhé!

Hai lăm, cái tuổi đẹp nhất của đời người…

© Pon - blogradio.vn

Giọng đọc: Hà Diễm

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Bạn thân mến, nếu tuổi 25 của bạn tác giả Pon là những ngày chông chênh, cô đơn nhưng cũng là những ngày đẹp nhất của cuộc đời, thì những ngày tuổi 25  của bạn như thế nào? Hãy chia sẻ cùng Blog Radio bạn nhé. 

Mời bạn xem thêm chương trình:

26 tuổi mà chưa có người yêu thì lỗi tại mình

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hạnh phúc chẳng kéo dài bất tận, đời người phút chốc chóng qua. Hãy cứ nuôi những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm hồn mình, em nhé!

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Vẫn nặng lòng vì những kí ức không tên, vẫn nhớ da diết những người bạn chẳng là ngày xưa nữa, vẫn tiếc nuối những ngày tháng đã chẳng thể hết lòng với nhau, về những gì mình chưa làm được, về những con người đã dạy tôi bài học về tri thức, về nỗi đau.

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Anh rồi đã gặp gỡ những người xuất chúng hơn em. Em sau đó cũng thu dọn tư trang của mình, lặng lẽ rời đi. Dù chuyện này hẳn sẽ tốn chút thời gian nhưng ngần ấy những hạnh phúc ngày cũ, rồi cũng tự giác lui về sau, không làm phiền chúng ta của hiện tại.

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Càng lớn chúng ta càng cảm thấy cô đơn. Mình tự cảm nhận thấy như cả thế giới này không ai hiểu được mình. Thực ra không phải thế. Cơ bản chúng ta không tìm được cách để hoà nhập vào bức tranh muôn màu của cuộc sống ngoài kia.

Chia tay đôi khi không phải là hết yêu

Chia tay đôi khi không phải là hết yêu

Tôi nghĩ, gặp được một người là duyên là số, nhưng để yêu được một người là cả một kiếp trước đau thương. Bởi phải ngoảnh lại nhìn nhau bao nhiêu lần, phải nhớ nhung nhau bao nhiêu ngày thì mới đổi lại được thời gian kề cận, thắm thiết bên nhau của hiện tại?

back to top