Phát thanh xúc cảm của bạn !

Blog Radio 599: Chúng ta chẳng thể đợi sao băng

2019-05-18 00:01

Tác giả: Li Si Giọng đọc: Vy Cầm

blogradio.vn - Ái tình giống như một kẻ trộm, nhân lúc chẳng ai hay biết, không một tiếng động, cuốn chúng tôi lại với nhau. Tôi lặng lẽ yêu anh bằng tình yêu đầu dại khờ, non nớt. Anh cũng chẳng nói lời nào mà yêu tôi bằng tất cả thấu hiểu và chở che.
 
***
Chúng ta chẳng thể đợi sao băng
 
Lần đầu tiên gặp Khương là năm tôi mười ba tuổi. Tôi ngồi trong khuông viên bệnh viện, từng nét tỉ mỉ vẽ một chiếc xe đạp có rổ xe nở đầy hoa phượng. Anh mặc một chiếc blouse trắng đến chói mắt, không biết từ khi nào đã đứng ở đằng sau yên lặng nhìn tôi.
 
Tôi từ nhỏ đã mắc phải chứng hở van tim nặng, sau lần phẫu thuật không thành công năm tám tuổi, thì tôi phải ở trong bệnh viện suốt. Tôi không được đến trường, mà chỉ được học từ gia sư ba mẹ thuê. Nên mỗi lần nhìn thấy những người cùng tuổi mình được điều khiển xe đạp tới trường, tôi đều ngập tràn khát khao trong lòng. Đặc biệt là quãng thời gian sắp vào hè, những chiếc giỏ xe đạp ấy đều chứa đầy những nhành phượng đỏ thắm, đẹp vô cùng.
 
Khương năm đó hai mươi hai tuổi, là một bác sĩ thực tập tại bệnh viên tôi điều trị. Bị phát hiện nhìn trộm tôi vẽ, anh không chút giật mình, ngược lại nở với tôi một nụ cười và bắt chuyện:
 
“Vẽ đẹp quá! Cô bé, em tên gì vậy?”
 
Một đứa nhút nhát như tôi, khi đó không hiểu sao cũng cười với anh:
 
“Tên Lăng ạ!”
 
Lần gặp gỡ kia như một sợi dây vô hình, nối chặt chúng tôi lại với nhau. Anh và tôi trở thành những người bạn của nhau. Anh rảnh rỗi liền đến trò chuyện cùng tôi, đọc cho tôi nghe những cuốn sách anh tâm đắc, hoặc vụng về đàn cho tôi nghe đoạn nhạc anh mới học được… Tôi hay bộc bạch với anh về những khát khao bất lực của mình, nói với anh về ước mơ trở thành một họa sĩ mà tôi hằng ấp ủ. Giữa chúng tôi không có khoảng cách về tuổi tác, không có tách biệt về địa vị, không có hết thảy những bộn bề và lo toan mà tôi chưa đủ lớn để hiểu. Chúng tôi chỉ đơn thuần là hai con người không thôi muốn thấu cảm tâm hồn nhau.
Chúng ta chẳng thể đợi sao băng
 
Thời gian cứ bình đạm như thế mà trôi qua. Cô bé nhút nhát ngày trước, thoáng chốc trở thành một thiếu nữ đa cảm, đầy mộng mơ của tuổi mười sáu. Khương trở thành bác sĩ chính thức, vơi đi mấy phần ngây ngô, thay vào đó là sự trầm ổn của một người đàn ông trưởng thành.
 
Ái tình giống như một kẻ trộm, nhân lúc chẳng ai hay biết, không một tiếng động, cuốn chúng tôi lại với nhau. Tôi lặng lẽ yêu anh bằng tình yêu đầu dại khờ, non nớt. Anh cũng chẳng nói lời nào mà yêu tôi bằng tất cả thấu hiểu và chở che.
 
Gần đến ngày tiến hành phẫu thuật tim lần thứ hai, lòng tôi bắt đầu ngổn ngang những lo lắng và sợ hãi. Khương vẫn giữ im lặng trước những lời hỏi han, động viên từ quá nhiều người xung quanh tôi. Chỉ là, thỉnh thoảng tôi bắt gặp anh đứng ngây người bên khung cửa sổ mà nhìn tôi. Có một buổi tối, anh đột nhiên nói muốn mang tôi đến một nơi. Đó là lần đầu tiên, anh cùng tôi ra khỏi bệnh viện. Chúng tôi đến một quảng trường rất cao. Ở đấy, có nhiều đèn màu, tỏa ra những loại ánh sáng rực rỡ. Giữa quảng trường là một đài phun nước lớn, các tia nước có lớn, có bé, không ngừng phun theo những giai điệu chẳng biết phát ra từ đâu. Anh và tôi chọn một băng ghế đá và ngồi xuống. Anh nói với tôi:
 
“Buổi tối ở đây có thể ngắm sao rất rõ, còn có thể thấy sao băng nữa. Chúng ta đợi sao băng xuất hiện rồi cùng cầu nguyện nhé! Cầu nguyện cho ca phẫu thuật sắp tới thành công, chịu không?”
 
Tôi thấy rõ nỗi bất an trong mắt anh. Cả anh và tôi đều hiểu, lần phẫu thuật này không giống như lần trước. Giữa thành công và không thành công nói đơn giản chính là sự sống và cái chết. Tôi vốn không thiết tha cuộc sống lay lắt, tẻ nhạt, bị bệnh tật giam cầm cả thể xác lẫn linh hồn hiện tại của mình. Thế nhưng tôi vẫn sợ hãi, sợ hãi nỗi đau sinh li tử biệt.
 
Tôi lặng lẽ ngắm nhìn Khương thật lâu, lặng lẽ khắc vào lòng mình từng đường nét của anh. Nếu mai này điều không may xảy đến, thì đây chắc là lần cuối cùng tôi có thể nhìn anh kĩ như vậy, cũng là lần cuối cùng tôi có thể nói cho anh nghe điều ước nguyện trong lòng mình.
 
“Không, em không muốn ước như thế!”
 
Anh có chút ngạc nhiên nhìn tôi.
 
“Nếu có thể thành sự thật, em muốn ước cho chúng ta được ở bên nhau suốt đời”.
 
Không đợi anh kịp phản ứng, tôi đã chui vào lòng anh, nói khẽ:
 
“Em chưa từng nói với anh đúng không? Em rất yêu anh. Điều em mong nhất trong cuộc đời này là có thể bên anh.”
 
Tôi không nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt Khương khi ấy, chỉ biết rằng vòng tay đang ôm lấy tôi bỗng thít chặt và nhịp tim trong lồng ngực của anh đập dồn dập.
 
“Vậy chúng ta cùng nhau ước nguyện, được không?”
 
Nói rồi, anh đặt lên trán tôi một nụ hôn còn mang theo chút run rẩy.
 
Chúng ta chẳng thể đợi sao băng
 
Nơi quảng trường lớn, gió đêm thổi mạnh, tôi và anh cứ như thế ôm lấy nhau, cùng ngửa cổ chờ đợi sao băng. Không biết do đợi quá lâu, do những suy nghĩ nặng trĩu trong đầu, hay do vòng tay của Khương quá ấm áp mà tôi đã ngủ quên trước khi ánh sao băng đầu tiên kịp đến.
 
Không phụ lại những kì vọng và lo lắng của chúng tôi, ca phẫu thuật đã diễn ra rất thành công. Mất suốt gần một năm tịnh dưỡng, tôi cuối cùng cũng trở nên khỏe mạnh bình thường như những gì mình hằng mong đợi.
 
Sau đó, tôi vội vàng quyết định sang Mỹ để học hội họa. Trở thành họa sĩ là một giấc mơ chưa giờ khắc nào ngừng cháy bỏng trong lòng tôi. Tôi đã chờ rất lâu để thực hiện nó, lâu đến mức tôi chẳng còn đủ lí trí để nhận ra mình sẽ phải đánh đổi điều gì.
 
Ngày tôi đi, Khương tiễn tôi. Anh nắm tay tôi rất chặt, đôi mắt tràn đầy lưu luyến, nhưng vẫn không giấu được những tia vui vẻ. Anh nói:
 
“Em phải cố gắng học tập, cố gắng tự chăm sóc bản thân. Anh tất nhiên rất muốn em thực hiện được ước mơ của mình, nhưng muốn nhất vẫn là nhìn thấy em luôn vui vẻ. Dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ ở đây đợi em trở về. Đừng cố gắng quá sức, đừng để bản thân mình bị thiệt thòi, được không?”
 
“Được. Em sẽ sống thật vui vẻ, sẽ nhanh trở về với anh! Anh phải luôn mở điện thoại đó, vì em sẽ lúc nào cũng nhớ anh!”
 
Bốn năm chen chúc ở nơi đất khách quê người, một đứa luôn ngờ nghệch về cuộc đời như tôi, thật sự đã nếm đủ loại đắng cay. Những khó khăn, những ấm ức, bất lực, hòa cùng nỗi cô độc và nhớ thương, khiến tôi biết bao lần tự chui vào chăn khóc đến nấc nghẹn, lại không dám để người khác phát hiện. Nhưng dù thế nào chăng nữa, mỗi lần nhớ về Khương, nhớ về nụ cười ấm áp của anh, nhớ những lời anh đã nói lúc tiễn đưa, tôi liền có đủ sức để gạt sạch nước mắt và tiếp tục kiên cường. Tôi biết khi vượt qua những bộn bề phía trước, khi tôi quay trở về, sẽ luôn có một vòng tay dang rộng muốn ôm lấy tôi, chở che tôi.
 
Nhưng tôi đã sai. Sau tất cả, thứ tôi chờ được không ngờ lại là một nỗi đau khắc cốt ghi tâm, đánh gục hết thảy quật cường và hi vọng của tôi.
 
Ngày về nước, tôi cố ý không báo trước cho Khương. Về nhà xong, tôi ngay lập tức đi tìm anh. Thế rồi, trên một con phố gần nhà anh, tôi ngỡ ngàng trông thấy anh sánh vai bên cạnh một người phụ nữ. Tay người đó còn bế một đứa bé đang tập nói. Tôi liên tục dụi mắt mấy lần, đến khi nghe đứa nhỏ hướng anh, bập bẹ gọi “Ba, ba”, thì tôi đã dụi đến chảy dài nước mắt.
 
Chúng ta chẳng thể đợi sao băng
 
Anh cũng trông thấy tôi. Bỏ qua kinh ngạc và những câu chào hỏi xa cách, anh hơi hoảng hốt nhìn tôi, rồi nói một cách gấp gáp:
 
“Lăng, nghe anh nói…”
 
Lồng ngực tôi đau đớn dữ dội, như có thứ gì đó muốn cắt đi hơi thở vậy, nước mắt không có cách nào để ngừng chảy. Tôi cố hết sức để tìm lại hơi thở, rồi từng từ nặng trĩu nói với anh:
 
“Không sao… em không sao…em…”
 
Tôi chẳng nghe ra bản thân mình đang nói gì, mà điều đó cũng chẳng còn quan trọng nữa, vì chưa thể nói hết câu tôi đã đột ngột xoay người bỏ chạy. Tôi điên cuồng chạy đi, mặc kệ phía sau có một người chạy theo và thét tên mình đến khản giọng.
 
Tôi rất muốn quay lại nhìn anh thật kĩ xem bốn năm qua anh đã thay đổi như thế nào, muốn nhìn kĩ người bên cạnh anh, muốn nhìn kĩ con của anh xem nó giống anh bao nhiêu. Tôi muốn mình có thể nén tất cả đau đớn trong lòng, bình tĩnh lại mà nói với anh rằng không phải lỗi của anh.
 
Tôi không có đủ tư cách để oán anh, một người đã chờ đợi tôi lâu như vậy. Anh chờ tôi từ khi là một chàng trai đầy nhiệt huyết của tuổi hai mươi hai, đến bây giờ đã là một người đàn ông ổn trọng ba mươi mốt tuổi. Chín năm kia, anh đã mang đến cho tôi thứ vui vẻ và hạnh phúc mà một người khác không thể nào mang lại. Anh không hề sai, anh vốn dĩ từ lâu đã nên xây đắp hạnh phúc với người đủ trường thành hơn tôi, một người hiểu được những lo toan và bất lực của anh.
 
Tôi cố thuyết phục mình, nhưng dù có dùng nhiều lí lẽ đến thế nào thì cũng không làm dịu lại được nỗi đau dữ dội đang hoành hành trong tim.
 
Tôi không biết sau đó mình đã làm những gì, chỉ biết khi tỉnh táo lại, tôi đã thấy mình ngồi ở sân bay, trên tay cầm sẵn chiếc vé máy bay đi Mỹ.
 
Sau bốn năm, tôi đặt chân lên nước Mỹ đã không còn cảm giác xa lạ và lạc lỏng. Sau bốn năm, người đặt chân lên nước Mỹ năm đó mang theo nhiều mong chờ, đã thay bằng một người chỉ mang theo bi thương và tuyệt vọng.
 
Tôi vứt điện thoại, xóa email và ở lì tại Mỹ suốt ba năm sau đó, như một sự trốn chạy. Dưới cái lạnh lẽo của thời gian, ngay cả tình yêu còn có thể tan nát thành từng mảnh vụn, thì nỗi đau đã tính là gì. Ba năm sau, tôi rốt cuộc cũng có thể chôn vùi được đớn đau vào nơi sâu nhất trong lòng mình, rốt cuộc có thể kể về Khương mà không còn rơi nước mắt, rốt cuộc có thể thành tâm mà cầu mong anh hạnh phúc.
 
Rồi tôi tìm được một người mà mình muốn ở bên cạnh. Anh ấy cũng là họa sĩ, rất chân thành và biết lắng nghe. Tôi chưa từng làm phép so sánh giữa Khương và Luân. Bởi lẽ, trong tôi một người đã trở thành tín ngưỡng, trở thành điều mà tôi muốn trân trọng và lưu giữ nhất ở cuộc đời này, người còn lại là người đã bao dung cho trái tim không trọn vẹn của tôi, đã cứu rỗi khi tôi chới với giữa niềm đau. Thứ tình cảm tôi dành cho Luân không còn sự rực rỡ và lãng mạn mà một tình yêu nên có, nó chỉ đơn giản là thấu hiểu lẫn nhau và ước muốn tựa vai nhau đi đến cuối cùng.
 
Chúng ta chẳng thể đợi sao băng
 
Đi bên cạnh Luân trên một con phố quen thuộc của Sài Gòn, tôi bất giác thở phào nhẹ nhỏm. Sau những tháng năm vật vã cùng yêu đương, mộng tưởng và nỗi đau, tôi cuối cùng cũng có một ngày lòng bình yên mà quay trở lại nơi đây. Tôi nhìn Luân, mỉm cười với anh rồi cứ thế chậm rãi bước đi.
 
Bên công viên rợp tán cây, tôi đột nhiên phát hiện một thân ảnh quen thuộc. Một người mẹ trẻ đang chơi đùa cùng con trai của mình. Dù chỉ mới gặp qua người đó một lần, nhưng bóng dáng ấy là thứ cả đời tôi không bao giờ quên được. Ba năm về trước chính là người kia đã đi bên cạnh Khương. Có điều, người đàn ông đang cười với họ là ai? Tại sao không phải anh?
 
Tôi như một con rối bị điều khiển, chẳng thể nghĩ chăng ngợi, cứng ngắt đi về phía họ.
 
“Cô là… Lăng đúng không?” – Chị ấy ngờ ngợ hỏi tôi.
 
“Dạ đúng ạ! Đây là… “ – Tôi không chút khách sáo đưa mắt về phía người đàn ông đang bế lấy đứa trẻ bên cạnh.
 
Bỗng dưng chị ấy thở dài một hơi, ánh mắt chất chứa điều gì đó, nhìn tôi thật sâu và nói:
 
“Chuyện dài lắm… Anh ấy mới là cha của con chị, không phải Khương.”
 
Như có một tiếng sét vang trời đánh ngang tai tôi. Khối u ác tính đã quên lãng bấy lâu trong tim, như bị ai đó chẳng chút thương xót đào bới lên, tước đi tất cả dáng vẻ bình thản của tôi. Tôi chỉ biết dùng bàn tay đang run rẩy của mình, ghì lấy tay chị, khẩn cầu:
 
“Chị… chị kể cho em nghe đi!”
 
Dường như bị dáng vẻ của tôi làm xúc động, mắt chị ân ẩn đỏ, tay cũng cầm chặt tay tôi, như thể muốn chặn lại từng hồi run.
 
“Năm đó mẹ Khương bệnh rất nặng. Sợ mình không qua khỏi nên bác gái mới hối thúc Khương kết hôn. Chị và anh ấy cứ như vậy mà bị mai mối cho nhau. Khi ấy chị và Tuấn đang bên nhau, chị cũng đã có thai, nhưng người nhà Tuấn lại không chấp nhận chị. Khương một mực muốn đợi em, nhưng lại lo sợ em vì chuyện này mà bỏ lỡ cơ hội của mình, nên đành chọn cách giấu đi. Chẳng còn cách khác, chị và Khương cuối cùng cũng kết hôn, nhưng chỉ là để giúp đỡ lẫn nhau, cũng là tự giúp mình. May là bệnh của mẹ Khương cũng thuyên giảm sau đó không lâu. Tụi chị bên nhau được hai năm thì li hôn. Không ngờ nhất, là em trở về giữa chừng rồi hiểu lầm… “
 
Thoáng ngừng lại, rồi chị kể tiếp:
 
“Năm đó, lúc em chạy đi, Khương đã chạy theo, nhưng em vừa chạy qua đường thì đèn xanh sáng. Anh ấy vẫn cố chấp chạy qua, nhưng vài chiếc ô tô phóng nhanh đã cản anh lại, không đuổi kịp em. Ba năm rồi, chị vẫn nhớ rất rõ vẻ mặt của Khương lúc quay trở về, vẻ mặt như cả thế giới vừa đổ sụp xuống vậy, ánh mắt đầy yếu đuối. Trước đây dù xảy ra chuyện gì, chị cũng chưa bao giờ thấy Khương như thế.”
 
Chúng ta chẳng thể đợi sao băng
 
Tôi lặng người nghe chị nói, nước mắt không biết chảy xuống từ khi nào, ướt lạnh gò má, lạnh thấm vào trái tim tôi. Tôi phảng phất như nhìn thấy ánh mắt của Khương ngày ấy, như thấy lại anh vừa gấp gáp chạy theo tôi, vừa thét gào tên tôi trong tuyệt vọng. Hóa ra, năm tháng qua, những nỗi đau tê tâm liệt phế kia, những hồi chán nản đến cùng cực kia, không phải chỉ một mình tôi gánh chịu. Hóa ra, tất cả chỉ là hiểu lầm…
 
Chị ấy đưa mắt nhìn Luân đang đứng bên cạnh tôi, rồi nghèn nghẹn nói:
 
“Câu chuyện này… đến muộn rồi phải không?”
 
Đúng vậy, câu chuyện này đến không kịp rồi, đến không kịp để ngăn lại những bi thương, không kịp để ngăn lại màn bỏ lỡ nhau đầy nuối tiếc nuối của tôi và anh.
 
Đêm hôm đó, tôi cùng Luân tìm đến nơi quảng trường tôi đã chờ sao băng cách đây chín năm. Tôi không biết tại sao mình lại muốn đến đây, có lẽ chỉ đơn giản vì hôm nay trời trong, sao trời rất nhiều và đây là nơi ngắm sao đẹp nhất mà tôi từng biết.
 
Quảng trường kia ngoài tưởng tượng của tôi, vẫn giống hệt chín năm trước, vẫn lộng gió, vẫn có thật nhiều đèn màu, đài phun nước vẫn đang phun lên theo từng điệu nhạc. Kì diệu thật, suốt chín năm ròng rã, không ngờ còn có một thứ chiến thắng nổi cái lạnh lẽo của thời gian mà nguyên vẹn đến vậy.
 
Tôi phút chốc như xuyên qua tầng tầng lớp lớp tháng năm, trông thấy lại mình năm mười sáu tuổi. Một “tôi” không cầu có được, không sợ mất đi, đứng giữa ranh giới sinh li tử biệt vẫn có thể mỉm cười, tin tưởng cùng tận vào yêu thương. Cô gái thuần chân, kiên cường ấy chỉ cách tôi chín năm thời gian, mà lại lạ lẫm đến không ngờ. Tôi phát hiện, thứ nuối tiếc nhất tôi bỏ lỡ không chỉ có anh, mà còn có cả chính bản thân tôi nữa…
 
Trong màn đêm hư ảo, nhạt nhòa ánh đèn màu, tôi nhìn thấy bóng dáng người đàn ông, ngồi một mình trên băng ghế đá, ngửa đầu lên trời như đang chờ đợi một điều gì xa xăm lắm. Tôi mơ màng không hiểu trước mắt tôi là người thật, hay chỉ là ảo giác mà hồi ức đang cố ý đùa cợt tôi.
 
Đó là Khương, anh đang ngồi ở kia bằng xương bằng thịt, không phải là ảo giác đâu. Bởi vì, trong tất cả hồi ức của tôi, chưa bao giờ anh lại trông cô đơn và yếu đuối đến thế.
 
Anh ngồi đó rất lâu, tôi cũng đứng nhìn anh rất lâu. Tôi đã trăm ngàn lần tưởng tưởng về khoảnh khắc gặp lại, tôi cứ ngỡ bản thân sẽ không thể bình tĩnh mà khóc nấc lên. Nhưng giờ phút này, mắt tôi lại ráo hoảnh, thậm chí gió thổi qua còn có chút khô rát.
 
Chúng ta chẳng thể đợi sao băng
 
Tôi rốt cuộc cũng hiểu ra cái gì gọi là chết lặng. Mỗi một tế bào trong cơ thể tôi đều đau đớn đến vô tri vô giác. Nếu trong tay có một con dao, tôi nhất định sẽ đâm ngay vào bản thân mình để có thể cảm thấy dễ chịu đôi chút. Tôi có thể chấp nhận được việc ngu ngốc mà đánh mất anh, chấp nhận được bản thân khó khăn, đau đớn để quên anh, nhưng sao cứ nhất định phải để tôi nhìn thấy dáng vẻ bi thương này của anh?
 
Lần đầu tiên trong đời, tôi ước gì chúng tôi chưa từng gặp nhau. Giá mà, tôi và anh chưa từng gặp nhau. Giá mà, năm mười ba tuổi tôi nằm ngoan ngoãn trong phòng bệnh. Giá mà, trong lần phẫu thuật đó tôi cứ như vậy mang theo hi vọng mà biến mất khỏi thế gian này… thì giờ đây, Khương chắc chắn vẫn là chàng trai sáng lạng, luôn nở nụ cười ấm áp của năm ấy.
 
Tôi đột nhiên rất rất muốn bất chấp tất cả, chạy tới trước mặt Khương, gắt gao ôm anh vào lòng, nói với anh rằng chúng tôi hãy quên hết đau thương, bắt đầu lại một lần nữa. Đôi chân tôi đã thật sự bước lên, thế nhưng có một thứ đã kịp giữ tôi lại. Thì ra nãy giờ, Luân đã ôm tôi trong vòng tay của anh.
 
Tôi nhìn Luân, trong ánh mắt anh là muôn vàn xót xa cùng cảm thông. Anh như cảm nhận được nỗi đau của tôi, không ngừng siết chặt vòng tay quanh tôi. Vòng tay của anh ấm áp biết bao nhiêu, bao dung biết bao nhiêu, thế nhưng cũng chính là thứ gông xiền mềm mại nhất để trói buộc tôi. Cảm nhận sự tồn tại của Luân, tôi biết khoảng cách giữa tôi và Khương đã xa đến không thể nào kéo lại.
 
Rồi Khương cũng phát hiện ra chúng tôi. Anh chậm rãi rời khỏi băng ghế đá, từng bước cẩn thận đi đến trước mặt tôi, như chưa từng li biệt, như chưa từng đau thương đau, anh mỉm cười thật đẹp:
 
“Lâu quá không gặp em!”
 
Cổ họng tôi nghẹn đắng, chẳng thể thốt ra bất cứ âm thanh nào.
 
Khương lại cười:
 
“Đừng làm vẻ mặt đó! Anh vẫn muốn nhìn thấy em vui vẻ.”
 
Nói xong, anh đưa tay lên dường như định xoa đầu tôi, nhưng bỗng khựng lại trên không, nụ cười của anh tắt hẳn và đưa tay về.
 
“Anh phải đi đây! Chào em!”
 
Anh không nói hẹn gặp lại.
 
Tôi hướng anh, nở một nụ cười vui vẻ nhất có thể, để thay một lời chào.
 
Khương xoay người bước đi, bóng dáng cô liêu của anh khuất dần, khuất dần trong hư ảo của đêm đen.
 
Khóe miệng tôi nặng trịch, rốt cuộc cầm không được mà tắt ngúm nụ cười. Tôi sai rồi, không phải lúc nào thời gian cũng đủ sức thay đổi mọi thứ, tình yêu của Khương dành cho tôi vẫn là một ngoại lệ…
 
Năm mười sáu tuổi, tôi ở quảng trường này ngủ quên trong lòng anh, chẳng đợi được ngôi sao băng nào để nói ra lời ước nguyện bên nhau trọn đời. Giờ đây, chúng tôi lại gặp nhau ở quảng trường này, nhưng tôi không còn lí do để đợi ánh sao băng đó nữa rồi. Không biết bảy năm qua, một mình anh có đợi được ngôi sao băng nào hay không? Có lẽ là không nhỉ, vì đến cuối cùng tôi và anh đã chẳng thể bên nhau…
 
© Li Si – blogradio.vn

Giọng đọc: Vy Cầm

Thực hiện: Hằng Nga

Minh họa: Hương Giang

Xem trên Youtube.

 

Li Si

You Only Live Once

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Bạn biết không, vận tốc rơi của nước mắt là 5cm/s đấy!

Replay Blog Radio: Bạn biết không, vận tốc rơi của nước mắt là 5cm/s đấy!

Tôi đã đứng dưới gốc đào cổ thụ đó, tôi đã đứng ngoài hàng rào mắt cáo cao ngất đó chờ cậu ấy suốt chín mùa xuân...

Blog Radio 646: Cô gái nhỏ à, chỉ cần em đứng lên sau vấp ngã, mọi chuyện còn lại cứ để anh lo

Blog Radio 646: Cô gái nhỏ à, chỉ cần em đứng lên sau vấp ngã, mọi chuyện còn lại cứ để anh lo

Anh thương người bệnh, anh thương đồng bào và hơn ai hết anh rất thương em, thương cô gái ngày đêm lo cho anh. Hơn ai hết, anh muốn em hãy tin tưởng ở anh, có em tin anh thì đó là động lực để anh tiếp tục con đường này? Em hãy tin anh nhé, được không?

Khi duyến đến trời xanh an bài, khi duyên đi thì đừng cố níu giữ

Khi duyến đến trời xanh an bài, khi duyên đi thì đừng cố níu giữ

“Trăm triệu hạt mưa rơi, không hạt nào rơi nhầm chỗ. Tất cả người ta từng gặp, không một người ngẫu nhiên, người đến bởi nợ đầy, người đi bởi duyên cạn, mọi thứ đều là duyên phận an bài, hà tất phải cưỡng cầu.”

Replay Blog Radio: Tháng tư và lời nói dối chân thành

Replay Blog Radio: Tháng tư và lời nói dối chân thành

Mỗi ngày trong cuộc sống cần có những lời nói dối đáng quý xuất phát từ con tim chân thật, để xoa dịu bao sự lo toan nặng nề.

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Có phải tháng tư nên người ta vẫn hay nói dối nhau? Anh nói dối em rằng anh thích em còn em tự dối lòng mình rằng với em anh cũng chỉ là người xa lạ.

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Khi đứng trước bão giông của ngưỡng cửa trưởng thành, bạn sẽ không ít lần thở dài mệt mỏi, muốn tạm dừng tất cả để trở về cuộc sống của một đứa trẻ vô lo, vô nghĩ. Nhưng bạn à, bạn đừng bao giờ mong manh như bồ công anh trước gió như vậy, mà hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Anh có từng thương em chút nào không, hay chỉ vì mưa làm anh yếu lòng?

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Ngày ấy, bước đi như vậy, em biết mình là một kẻ hèn và cũng biết rằng, như thế là chẳng công bằng với anh. Suốt những năm qua, điều luôn khiến em canh cánh trong lòng, chính là lời xin lỗi này.

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Việc bước qua đau thương là điều không dễ dàng nhưng có hề gì nếu bạn không ngừng cố gắng và thẳng thắn với chính cảm xúc của mình. Bạn có quyền yếu đuối và bạn cũng có quyền được người khác yêu thương, che chở. Đừng bao giờ cố gồng mình lên gánh lấy mọi thứ một mình trong khi bên cạnh có người sẵn sàng đưa vai gánh cùng bạn những điều đó. Việc gì thì việc nhưng nếu có hai người chẳng phải sẽ tốt hơn là một mình sao?

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Ở cuộc sống tấp nập ngoài kia, khi bạn ngã, chưa chắc đã có một bàn tay nâng bạn dậy. Bạn có thể vấp ngã nhưng hãy tự đứng dậy và bước tiếp. Bạn có thể vấp ngã chứ đừng bao giờ gục ngã. Chúng ta ai cũng mang trên vai đủ thứ trách nhiệm, càng nhiều tuổi thì trách nhiệm càng cao. Khi đó, chúng ta không còn sống cho riêng mình mà sẽ có nhiều thứ phải chăm lo. Vì thế, đừng bao giờ để bản thân gục ngã. Khi thấy mệt, hãy bước chậm lại, nghỉ ngơi một chút chứ đừng bao giờ dừng lại. Bởi phía trước là bầu trời, và ngoài kia là nắng.

back to top