Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nhật ký hành trình làm mẹ

2019-05-19 02:15

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Cả cuộc sống bỗng chốc thu bé lại chỉ với một cô bé, ngày ngày cho con ăn, nói chuyện cùng con, thay bỉm, tắm nắng và cùng con đi vào những giấc ngủ. Từng khoảng khắc con luôn hiện hữu ở đó và trong tầm mắt mẹ, mẹ vẫn nhớ nhiều đêm đang ngủ mẹ cứ luôn giật mình tìm con và bò nhổm dậy gọi con vì một giấc mơ nào đó, lo sợ con gặp nguy hiểm. Cứ vậy các cuộc nói chuyện của ba mẹ và bà nội chỉ xoay quanh duy nhất mình con. Con đã là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của bố mẹ con ạ.

***

Nhật ký ngày… tháng… năm

Lần đầu tiên nhìn thấy con mẹ hanh phúc vô cùng, làn da của con kề sát trong lồng ngực mẹ. Rồi mẹ có thể nghe rõ từng hơi thở đến từ bé con, dù cả phòng sinh có nhốn nháo, có tấp nập với các ca bệnh nhân, với bác sĩ, y tá, với tiếng la hết của các mẹ bầu hay tiếng khóc oe oe của các em bé thì đối với mẹ bây giờ thế giới ấy chỉ có con mà thôi. Mẹ cứ ngắm con hoài và nắm lấy đôi bàn tay bé xíu mềm mại mân mê rồi cười như một đứa ngốc. Mọi đau đớn từ cơn đau mẹ cũng chẳng cảm nhận được vì sự hạnh phúc nó đã chiếm trọn hết con người mẹ rồi. Cám ơn con đã đến bên mẹ.

Nhật ký, ngày… tháng… năm

Mẹ vẫn nhớ lúc con được tròn 10 ngày, mẹ và ba phải đưa con đến bệnh viện Nhi đồng, cái cảm giác lo lắng, buồn bã và sợ hãi tột cùng đến trong mẹ. Lúc nào mẹ cũng nhìn xung quanh trong bệnh viện có ai bé hơn con không chỉ là để trấn an mình còn có bé nhỏ hơn con nữa, cũng có thể tìm sự đồng cảm từ người cùng cảnh ngộ với mình. Bác sỹ kêu mẹ bế con đi làm các xét nghiệm mẹ lại càng lo sợ hơn, mẹ cứ chực trào nước mắt nhưng vẫn cố mạnh mẽ, nhìn con ho nhiều và khó thở lòng mẹ cứ quặn lại, mẹ ước gì mẹ là người bệnh thay thế cho con.

Lần đầu làm mẹ, lần đầu phải đưa đứa con mới 10 ngày tuổi đi nhập viện, mẹ ý thức được sức đề kháng của con còn quá kém, mẹ cần phải nỗ lực và chăm sóc con thật tốt hơn nữa. Thật may là con đã không sao và khỏe mạnh sau hơn chục ngày được điều trị bệnh viêm phổi. Cám ơn thượng đế.

Nhật ký, ngày… tháng… năm

Cả cuộc sống bỗng chốc thu bé lại chỉ với một cô bé, ngày ngày cho con ăn, nói chuyện cùng con, thay bỉm, tắm nắng và cùng con đi vào những giấc ngủ. Từng khoảng khắc con luôn hiện hữu ở đó và trong tầm mắt mẹ, mẹ vẫn nhớ nhiều đêm đang ngủ mẹ cứ luôn giật mình tìm con và bò nhổm dậy gọi con vì một giấc mơ nào đó, lo sợ con gặp nguy hiểm. Cứ vậy các cuộc nói chuyện của ba mẹ và bà nội chỉ xoay quanh duy nhất mình con. Con đã là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của bố mẹ con ạ.

Nhật ký, ngày… tháng… năm

Cô bé của mẹ ngày ngày lớn khôn, con rất ngoan, ít khóc và đặc biệt rất hay hóng chuyện, mẹ hay nói con sẽ là bà tám sau này mất, nhưng chả lo con nhỉ, con gái chúng mình ai ai chẳng thế, tám chuyện và xôn xao cả ngày đều được cơ mà.

Thời gian cứ thế trôi đi, con gái đã biết lật, mọc răng, ăn dặm, và biết bò. Từng sự thay đổi ấy đều khiến một bà mẹ trẻ như mẹ thấy hào hứng và cảm thấy đặc biệt lắm, đơn giản vì mẹ bây giờ mới được trải nghiệm. Từ khi con biết bò mọi thứ trong phòng đều bị lật tung hết, từng cái chăn, cái gối, ga giường, hộp sữa, quần áo…con cứ thấy là đôi mắt sáng rực bò tới mà chẳng cần suy nghĩ, con cứ vượt qua hết mọi chướng ngại vật và lấy cho bằng được. Nhiều lần cái miệng bật xuống dưới sàn nhà, cái trán dô cụng “bôm bốp”, cái đầu sưng cục to và cái mặt tím bầm nhưng nào có cản được đứa bé quậy phá này của mẹ.

Nhật ký, ngày… tháng… năm

Ngày mẹ đi làm lại, mẹ cứ đứng ngồi không yên, chốc chốc lại coi mấy giờ, rời xa con trong khi con còn bé là điều chẳng bà mẹ nào mong muốn nhưng trộm vía con ở nhà với bà nội rất ngoan, vẫn duy trì phong độ bò khắp phòng và nghịch đồ trong nhà. Con ăn được nhưng lại chẳng bú bình vì bú ti mẹ quen rồi, cả nhà lại càng lo lắng hơn, sợ con đói, con không đủ chất... Các cuộc điện thoại giữa mẹ và bà cứ liên tục hỏi và đáp về con, con có khóc không, ngủ được không, ăn giỏi không…

Mẹ biết rằng khi được làm mẹ thì người phụ nữ có hàng trăm nỗi lo xung quanh con mình, đó là khi con không lên ký, khi con bệnh, khi con không ị được, khi con quấy khóc… rồi suốt ngày trên mạng đọc về các cách khắc phục những cái đó và thử áp dụng. Đó là cách ta học làm mẹ con ạ.

Nhật ký, ngày… tháng… năm

Những bước đi đầu tiên của con khiến mẹ hạnh phúc vô cùng, những cái bập bẹ gọi me, gọi măm, gọi ba làm mẹ sung sướng. Và rồi cũng đến ngày mẹ gửi con về với bà nội ở quê – cái ngày mà mẹ không hề muốn nó đến. Khi đưa con ra sân bay mẹ cố cầm nước mắt, bản thân mẹ đã hứa sẽ không khóc, mạnh mẽ nhưng nhìn con ánh mắt đượm buồn và ít nói mẹ biết con hiểu hết mọi chuyện. Con biết chuyện gì đang xảy ra, con cũng biết con sắp phải xa ba mẹ mặc dù con mới được có 13 tháng.

Mẹ cảm thấy có lỗi vô cùng, bao nhiêu người cứ lời ra tiếng vào nói mẹ tại sao lại gửi con về quê, tại sao mẹ có thể xa con được, họ trách móc mẹ, họ nói mẹ không tốt, họ lí giải cho mẹ nghe nhiều thứ, rất nhiều rất nhiều, đi đâu mẹ cũng phải nghe những điều ấy khiến tim mẹ lại càng nhói đau. Mẹ luôn chờ đợi những tấm hình hay video của con, chờ đợi các cuộc gọi được nghe tiếng con và chờ đợi con gọi mẹ nhưng bé con người lớn quá, giận mẹ lâu kinh khủng, chẳng thèm nhìn mẹ lấy một cái, chẳng thèm gọi tên mẹ, cũng chẳng thèm khóc khi không có mẹ. Con là đứa bé dễ dàng chấp nhận và thích ứng rất nhanh giống y chang bây giờ vậy. Mẹ lúc ấy đã rất nhớ và yêu con.

Nhật ký, ngày… tháng… năm…

Thời gian cứ trôi, cuộc sống vẫn tiếp tục, nhìn con lớn lên mạnh khỏe, mẹ cám ơn ông bà và các bác vô cùng, mẹ cảm thấy may mắn vì đã có một gia đình như vậy, nhưng những lúc con bệnh mẹ lại càng sốt ruột và lo lắng cho con và bà nhiều hơn. Bà nội đã già và còn bị nhiều bệnh nữa, con gái mẹ lại nghịch lắm chẳng để bà thảnh thơi khi nào đâu, ngày nào mà con chẳng như chim sổ lồng, như cá dưới nước cứ tung tăng đi chơi, khám phá mọi thứ, cũng thật may con về quê và có một không gian tuyệt vời để phát triển mọi thứ, mẹ thấy mừng vì điều đó. Mỗi khi nghe bà kể về con, rằng con nói chuyện như bà già, cái gì cũng biết, hay quan tâm đến mọi người và vẫn là cô bé lí lắc, mẹ cảm thấy rất vui. Mặc dù không có con ở bên nhưng ngày nào mẹ cũng mở hình và video của con lên coi, ngày nào cũng biết con đang làm gì đó cũng đủ hạnh phúc rồi con nhỉ.

Nhật ký, ngày… tháng… năm…

Mẹ đã trở về, ngày ngày bên con, mẹ chẳng bao giờ muốn rời xa con lần nào nữa, con vẫn luôn dạt dào tình cảm và biết chấp nhận mọi thứ, con mạnh mẽ nhưng cũng lắm lúc mè nheo. Tối nào cũng ríu rít cùng mẹ chơi chi chi chành chành, xỉa chân cá mè, đọc thơ và hát cùng mẹ. Con giờ đã lớn khôn lên rất nhiều, mẹ để con tự làm mọi thứ, để con tham gia vào mọi việc cùng mẹ. Mẹ thừa nhận nhiều lúc đối với con mẹ rất nhí nhố, cùng con giả dạng nhiều người nhưng mẹ cũng nghiêm khắc quá.

Mẹ đã mấy lần phạt con và la hét khi con quậy và phá đồ trong nhà, cũng chẳng làm chủ được mỗi khi cơn nóng giận đến, giờ đây mẹ phải học lại cách kiềm chế và kiên nhẫn với con nhiều hơn. Con vốn là một đứa bé rất hiểu chuyện, đáng yêu và lắm chiêu đối phó với mẹ mỗi khi làm sai nên mẹ nói thật cũng khó trị con thiệt. Có con bên mình là ổn đúng không? Mẹ hạnh phúc vì con đã trở lại là bé con ngày xưa, luôn bên mẹ, nói yêu mẹ và cùng mẹ chơi rất nhiều trò mà mẹ bày ra, giờ thì con bày ra và mẹ phải cùng chơi rồi.

Cuộc sống cứ thế tiếp diễn và mẹ vẫn tiếp tục những cuộc hành trình làm mẹ và chứng kiến sự lớn lên trong con mỗi ngày, thấy con khôn lớn, khỏe mạnh là một điều bà mẹ nào cũng mong ngóng và hạnh phúc.

Con gái yêu quý, con hãy nhớ bất cứ người mẹ nào cũng yêu thương con mình vô điều kiện và muốn sống trọn từng giây phút bên cùng, cùng con trải qua nhiều điều trong cuộc sống. Mẹ tin rằng con luôn là một điều đặc biệt nhất mà bố mẹ có được. Cám ơn con đã chịu chấp nhận mẹ và yêu thương mẹ. Mãi yêu con.

© Nhật Linh – blogradio.vn

Giọng đọc: Hà Diễm

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

 

Mời xem thêm chương trình:

Nhật ký hành trình làm mẹ

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lời hứa ‘ngày mai con gọi’

Lời hứa ‘ngày mai con gọi’

"Quê cháu không có sóng điện thoại đâu, cháu không còn mẹ, mẹ cháu, mẹ cháu mất 4 năm rồi... Nhưng cháu thật sự rất muốn, rất rất muốn được gọi điện thoại cho mẹ giống như những người khác..."

Blog Radio 614: Đừng mượn nhau vào những ngày cô đơn

Blog Radio 614: Đừng mượn nhau vào những ngày cô đơn

Đừng mượn nhau những ngày cô đơn rồi trả nhau những yêu thương hời hợt! Đừng mượn nhau chút ân tình rồi miễn cưỡng ràng buộc lấy nhau.

30 tuổi đâu quá muộn để yêu một người

30 tuổi đâu quá muộn để yêu một người

30 tuổi đâu phải là già, bạn tôi đó, nhiều người đã 30, họ cũng đang yêu, hoặc đã yêu, hoặc chưa có người yêu nhưng họ đều có những trải nghiệm cuộc đời. Họ cũng đã chuẩn bị cho mình một hành trang để bước vào cuộc sống sắp tới

Blog Radio 424: Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau

Blog Radio 424: Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau

Giờ cô đã tin không ai có thể đợi chờ mãi một người. Không ai có thể dễ dàng đánh cược tuổi xuân của mình cho một cuộc tình không kết quả. Rồi anh sẽ hạnh phúc với yêu thương mà anh đã chọn. Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau!

Tuổi thơ và những ngọn đèn dầu không tắt

Tuổi thơ và những ngọn đèn dầu không tắt

Hồi bé ở quê, mỗi lần mất điện là cả xóm rôm rả hẳn lên. Mọi người cùng tụ tập trên con đường lớn để hóng gió, còn đám trẻ con thì chơi chạy nhảy xung quanh. Những ngọn đèn dầu leo lét cháy tỏa sáng một khoảng không gian nhỏ nhưng soi rõ ánh rạng ngời trên từng khuôn mặt.

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương?

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương?

Thời gian cứ thế trôi đi, mọi chuyện về hai chúng mình cũng dần lắng lại, em bắt đầu bị cuốn hút vào công việc và nhiều thứ khác nữa, em hiểu rằng, khi mình không còn khoảng thời gian trống rỗng, thì hình bóng quen thuộc của anh hồi nào cũng không còn có cơ hội len lỏi trong tâm trí của em nữa.

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi

Khi nào bạn nhận ra mình thật sự đã lớn? Ai cũng có một nơi để quay trở về, đó là nhà. Và có ít nhất một khoảng thời gian trong đời để muốn trở lại, đó chính là tuổi thơ.

Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về

Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về

Người ta nói, nhà là nơi chúng ta bắt đầu ra đi, cũng là nơi cuối cùng mà ai cũng ao ước được trở về. “Kết thúc chuyến đi dài và trở về nhà, bởi nơi đây, ngôi nhà này là nơi duy nhất mà tôi có thể thoải mái là chính mình, không cần lớp son phấn.”

Blog Radio 613: Chỉ cần ngoảnh lại, em sẽ thấy anh vẫn đứng ở đây

Blog Radio 613: Chỉ cần ngoảnh lại, em sẽ thấy anh vẫn đứng ở đây

'Tại sao lại giấu em chuyện anh từng đạt học bổng du học?' 'Tại sao lại không đi? Không có gì. Vì tôi nghĩ, nếu tôi cũng ra đi nữa, ai sẽ ở bên cạnh em?'

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Có ai sống mà chẳng âu lo, muộn phiền nhưng đó chắc chắn không phải là lý do có thể kìm hãm bước chân của bạn. Đi nhiều hơn và dành thời gian để yêu thương bản thân. Đừng chỉ tồn tại, hãy sống!

back to top