Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nơi ấy đã dạy ta cách trưởng thành

2019-06-26 01:10

Tác giả: Lâm Oanh Giọng đọc: Hà Diễm

 

blogradio.vn - Người ta vẫn tìm ra rất nhiều lý do để yêu một thành phố. Đôi khi là vì ở đó có một người đã khiến ta mỉm cười, có một ngày khiến ta bỗng thấy cuộc đời quá dịu dàng hay chỉ là nơi ấy đã giúp ta tự tin hơn khi bước vào con đường trưởng thành lắm chông gai. Và rồi ta bỗng dung yêu hơn, thương hơn, nhớ hơn và gần gũi như một người bạn tri kỷ hơn là một thành phố. 

***

Sài Gòn thì mưa, mình thì một mình và bị ốm…

Mình vừa tròn 20, là cô gái phố núi xuống thành phố học đã được hơn 2 năm. Thời gian đầu tập cách sống xa nhà, Sài Gòn cũng đôi lần bắt nạt mình ghê lắm. Nhưng rồi mình quen và nhận ra đó là cách Sài Gòn dạy dỗ và bao bọc mình. Sau mỗi lần vấp ngã là một lần mình tiến một bước xa hơn trên con đường trưởng thành. Mình đã trưởng thành đến thế nào nhờ Sài Gòn cơ chứ, bao lần mình muốn nói cảm ơn Sài Gòn vì điều ấy mà quên khuấy đi.

Nhưng đã hai hôm nay, mình cứ mãi quẩn quanh giữa những băn khoăn rằng Sài Gòn đang bắt nạt hay an dạy dỗ mình đây?

Mấy ngày này Sài Gòn hay mưa lắm, vậy mà hôm qua chẳng rơi lấy giọt nào. Mọi người sẽ rất vui vì Sài Gòn hôm qua không có mưa, còn mình, con bé ngốc ôm ấp nỗi buồn và niềm tin vào câu nói “Ngày mà bạn buồn nhất, trời sẽ đổ cơn mưa” lại chẳng vui tẹo nào. Hôm qua mình buồn, buồn vì mình biết được những điều mà đáng nhẽ ra không nên biết thì tốt hơn. Biết nhiều sẽ nghĩ nhiều, nghĩ nhiều sẽ càng nghĩ càng không thông. Vậy mà lỡ biết, được biết và phải biết, nên buồn.

Mình chẳng biết khi buồn thì các bạn làm gì? Gọi điện hoặc nhắn tin cho người thân, bạn bè, leo lên xe và dạo loanh quanh thành phố hay là nằm trùm mền khóc một mình?

Mình không chọn cách gọi điện cho người thân vì cái tôi không cho phép, cái tôi biến mình trở thành một người con, một người cháu có trách nhiệm, tự lập, mạnh mẽ và bao dung. Mình không muốn phá vỡ cái hình tượng ấy trong lòng họ, họ đã có quá nhiều việc để bận tâm rồi, còn mình thì không nên trở thành một gánh nặng nữa.

Mình cũng có kha khá bạn bè, nhưng không ai trong số họ có khả năng trở thành người lắng nghe và chia sẽ tâm sự cùng mình. Không phải vì họ không xứng đáng, nhưng có những chuyện chỉ nên giữ cho riêng bản thân. Còn hỏi tại sao mình không ra ngoài cho khuây khỏa ư? Vì mình bị ốm, vì nỗi buồn đã gặm nhấm hết những gì khỏe mạnh nhất trong mình rồi. Thế là mình khóc, sau bao nhiêu lâu rồi chẳng nhớ, nước mắt hóa ra lại dễ dàng rơi ra như vậy.

Hôm nay, Sài Gòn mưa, mình một mình và vẫn bị ốm. Nhưng cũng như bao hôm khác, mình giấu nhẹm nỗi buồn và sự mệt mõi phía sau nụ cười và khuôn mặt rạng rỡ. Vẫn đến lớp, hoàn thành tốt một bài thi. Soạn một đơn sách và đi giao hàng. Ăn tạm chút bánh mì, uống chút sữa cho qua hết bữa trưa. Và bây giờ, Sài Gòn mưa, mưa thật to còn mình thì… có chút đắng trong lòng. Vì Sài Gòn mưa, vì một mình, vì bị ốm, vì buồn.

Mình thèm về nhà, lúc ốm sẽ có người quan tâm, lúc buồn cũng chẳng phải một mình. Nằm một mình giữa căn phòng trống, tối om om nước mắt cũng tự nhiên mà lăn dài. Ước có người quan tâm hỏi thăm, mang cho một ít thuốc cả một ít đồ ăn, rồi tự cười chính bản thân mình có mấy phần ngu ngốc. Cái tính ốm mà chẳng nói với ai, buồn cũng một mình im lặng thì trông đợi ai biết để mà được quan tâm.

Vậy đấy, Sài Gòn liệu là đang cố ý bắt nạt mình hay là đang dạy mình tiến thêm một bước trên con đường trưởng thành đây? Trưởng thành liệu có phải là  học cách đối diện với cô đơn, với nỗi buồn? Trưởng thành liệu có phải là học cách tự lập và có trách nhiệm với bản thân? Hình như, đúng là vậy rồi. Chẳng có con đường nào là không có chông gai, khó khăn một chút mới quý trọng những cái mình đạt được.

Trưởng thành, thật sự không dễ dàng!

© Lâm Oanh – blogradio.vn

 

Giọng đọc: Hà Diễm

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Mời xem thêm chương trình:

Sài Gòn luôn mở lòng, sao ta còn chưa gõ cửa

 

Lâm Oanh

Bản thân càng giỏi thêm một phần. Càng ít đi một câu cầu xin người khác.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 763: Mùa hè năm ấy, em bước chân vào cuộc đời tôi

Blog Radio 763: Mùa hè năm ấy, em bước chân vào cuộc đời tôi

Đôi khi tôi thấy địa cầu này chỉ đơn giản là một không gian tọa độ và cuộc đời mỗi người là một phương trình. Nếu xét như thế thì hai chữ "nhân duyên" chính là mối tương quan giữa phương trình này với phương trình khác. Nghe vĩ mô quá nhỉ?

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người rời đi không có lỗi, lỗi là ở mình khi còn thương. Một ngày mệt ngã đi về, vô tình thấy người cũ. Người vẫn vậy, chỉ là người đi cùng không phải mình. Có một nỗi buồn mang tên người cũ Có một nỗi đau là người từng thương

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Ừ thì trong mắt nàng chẳng có ai, ừ thì nàng ế, ừ thì nàng độc thân, vậy thì cứ để nàng hẹn hò với chính bản thân nàng đi. Vì thế, nàng chẳng hề cô đơn!

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Chỉ biết rằng sau tất cả em vẫn mong một lần được hạnh phúc. Chúng ta liệu có hạnh phúc bên nhau dù thiếu đi tiếng khóc cười của trẻ thơ, tình yêu có bù đắp cho tất cả, hạnh phúc có mỉm cười một lần nữa không anh?

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Tình yêu giá như nó chỉ đơn giản là chuyện của hai người, của chỉ hai người thôi mà không chịu ảnh hưởng của một người nào khác. Giá như là như thế thì giờ đây anh và em đã không phải cần cho nhau thêm một chút thời gian.

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Anh thích cà phê không đường nhưng anh lại uống chocolate nóng vì đó là thứ em thích nhất. Anh yêu chiều tối nhưng anh cũng nguyện ngồi chờ em mỗi sáng mai.

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Một sợi dây buộc quá căng sẽ dễ đứt, sợi nhân duyên cũng vậy. Có những người, tưởng như duyên phận buộc chặt lấy nhanh, nhưng rồi họ vẫn đánh mất nhau trên con đường trưởng thành. Sợi tơ duyên đứt rồi, liệu có cách nào nối lại được chăng?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Yêu một ai đó, có nghĩa rằng bạn nên chờ đợi. Có thể trái tim của người đó đang bị tổn thương nên nó cần thời gian để lành lại. Đừng nhầm tình yêu với những cơn say nắng, nhưng cùng đừng vì chút rung động đầu đời mà bỏ lỡ mảnh ghép của cuộc đời mình.

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Vì tình đơn phương không thể nào trải qua những cuộc cãi vã, càng không thể nào nói ra được lời chia tay. Thứ đáng sợ chính là nó giết chết xúc cảm của chúng ta một cách từ từ và dai dẳng theo thời gian.

back to top