Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nơi ấy đã dạy ta cách trưởng thành

2019-06-26 01:10

Tác giả: Lâm Oanh Giọng đọc: Hà Diễm

 

blogradio.vn - Người ta vẫn tìm ra rất nhiều lý do để yêu một thành phố. Đôi khi là vì ở đó có một người đã khiến ta mỉm cười, có một ngày khiến ta bỗng thấy cuộc đời quá dịu dàng hay chỉ là nơi ấy đã giúp ta tự tin hơn khi bước vào con đường trưởng thành lắm chông gai. Và rồi ta bỗng dung yêu hơn, thương hơn, nhớ hơn và gần gũi như một người bạn tri kỷ hơn là một thành phố. 

***

Sài Gòn thì mưa, mình thì một mình và bị ốm…

Mình vừa tròn 20, là cô gái phố núi xuống thành phố học đã được hơn 2 năm. Thời gian đầu tập cách sống xa nhà, Sài Gòn cũng đôi lần bắt nạt mình ghê lắm. Nhưng rồi mình quen và nhận ra đó là cách Sài Gòn dạy dỗ và bao bọc mình. Sau mỗi lần vấp ngã là một lần mình tiến một bước xa hơn trên con đường trưởng thành. Mình đã trưởng thành đến thế nào nhờ Sài Gòn cơ chứ, bao lần mình muốn nói cảm ơn Sài Gòn vì điều ấy mà quên khuấy đi.

Nhưng đã hai hôm nay, mình cứ mãi quẩn quanh giữa những băn khoăn rằng Sài Gòn đang bắt nạt hay an dạy dỗ mình đây?

Mấy ngày này Sài Gòn hay mưa lắm, vậy mà hôm qua chẳng rơi lấy giọt nào. Mọi người sẽ rất vui vì Sài Gòn hôm qua không có mưa, còn mình, con bé ngốc ôm ấp nỗi buồn và niềm tin vào câu nói “Ngày mà bạn buồn nhất, trời sẽ đổ cơn mưa” lại chẳng vui tẹo nào. Hôm qua mình buồn, buồn vì mình biết được những điều mà đáng nhẽ ra không nên biết thì tốt hơn. Biết nhiều sẽ nghĩ nhiều, nghĩ nhiều sẽ càng nghĩ càng không thông. Vậy mà lỡ biết, được biết và phải biết, nên buồn.

Mình chẳng biết khi buồn thì các bạn làm gì? Gọi điện hoặc nhắn tin cho người thân, bạn bè, leo lên xe và dạo loanh quanh thành phố hay là nằm trùm mền khóc một mình?

Mình không chọn cách gọi điện cho người thân vì cái tôi không cho phép, cái tôi biến mình trở thành một người con, một người cháu có trách nhiệm, tự lập, mạnh mẽ và bao dung. Mình không muốn phá vỡ cái hình tượng ấy trong lòng họ, họ đã có quá nhiều việc để bận tâm rồi, còn mình thì không nên trở thành một gánh nặng nữa.

Mình cũng có kha khá bạn bè, nhưng không ai trong số họ có khả năng trở thành người lắng nghe và chia sẽ tâm sự cùng mình. Không phải vì họ không xứng đáng, nhưng có những chuyện chỉ nên giữ cho riêng bản thân. Còn hỏi tại sao mình không ra ngoài cho khuây khỏa ư? Vì mình bị ốm, vì nỗi buồn đã gặm nhấm hết những gì khỏe mạnh nhất trong mình rồi. Thế là mình khóc, sau bao nhiêu lâu rồi chẳng nhớ, nước mắt hóa ra lại dễ dàng rơi ra như vậy.

Hôm nay, Sài Gòn mưa, mình một mình và vẫn bị ốm. Nhưng cũng như bao hôm khác, mình giấu nhẹm nỗi buồn và sự mệt mõi phía sau nụ cười và khuôn mặt rạng rỡ. Vẫn đến lớp, hoàn thành tốt một bài thi. Soạn một đơn sách và đi giao hàng. Ăn tạm chút bánh mì, uống chút sữa cho qua hết bữa trưa. Và bây giờ, Sài Gòn mưa, mưa thật to còn mình thì… có chút đắng trong lòng. Vì Sài Gòn mưa, vì một mình, vì bị ốm, vì buồn.

Mình thèm về nhà, lúc ốm sẽ có người quan tâm, lúc buồn cũng chẳng phải một mình. Nằm một mình giữa căn phòng trống, tối om om nước mắt cũng tự nhiên mà lăn dài. Ước có người quan tâm hỏi thăm, mang cho một ít thuốc cả một ít đồ ăn, rồi tự cười chính bản thân mình có mấy phần ngu ngốc. Cái tính ốm mà chẳng nói với ai, buồn cũng một mình im lặng thì trông đợi ai biết để mà được quan tâm.

Vậy đấy, Sài Gòn liệu là đang cố ý bắt nạt mình hay là đang dạy mình tiến thêm một bước trên con đường trưởng thành đây? Trưởng thành liệu có phải là  học cách đối diện với cô đơn, với nỗi buồn? Trưởng thành liệu có phải là học cách tự lập và có trách nhiệm với bản thân? Hình như, đúng là vậy rồi. Chẳng có con đường nào là không có chông gai, khó khăn một chút mới quý trọng những cái mình đạt được.

Trưởng thành, thật sự không dễ dàng!

© Lâm Oanh – blogradio.vn

 

Giọng đọc: Hà Diễm

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Mời xem thêm chương trình:

Sài Gòn luôn mở lòng, sao ta còn chưa gõ cửa

 

Lâm Oanh

Bản thân càng giỏi thêm một phần. Càng ít đi một câu cầu xin người khác.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn

Tôi quen với việc lạc lõng giữa con phố đông người, quen với việc những người mình tưởng là thân quen nhưng lại luôn lạnh nhạt với mình, quen cả với việc đi chơi một mình và tâm sự một mình.

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

Thanh xuân tớ đã bỏ lỡ điều gì? Có hối tiếc điều gì không? Tớ không chắc nữa. Đôi lúc tớ tự hỏi bản thân? Liệu ngày xưa nếu đủ mạnh mẽ tớ nói tớ thích cậu, liệu bây giờ mọi chuyện có khác không? Giữa hàng trăm vạn người, sao chỉ có mỗi cậu khiến tớ rung động? Giữa hàng nghìn hàng triệu thời gian, tại sao tất cả thời gian tớ chỉ suy nghĩ về mỗi mình cậu?

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Đa phần những người đạt thành tựu đều là những người có ý thức về thời gian. Họ biết sử dụng thời gian vào những việc có ý nghĩa, học hỏi và phát triển bản thân. Bởi thêm một kỹ năng, cuộc sống sẽ có thêm lựa chọn.

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Khi con mạnh mẽ, thì con tự biết cách biến mình thành một nữ hoàng, mà chẳng cần phải đánh rơi chiếc giày để chờ một chàng hoàng tử nào đó nhặt được.

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Sẽ không có một cái kết tốt đẹp nào cho người thứ ba cả, rằng cô mãi mãi chỉ là người thừa trong tổ ấm đẹp đẽ của họ, rằng người như cô không xứng đáng có được hạnh phúc, mãi mãi cũng không được hạnh phúc.

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Thanh sử biên triều cũng nhận định: “Người Càn Long yêu nhất là hoàng hậu đời thứ nhất, Hiếu Hiền hoàng hậu. Người ông tin cậy nhất là Lệnh Phi”

Replay Blog Radio: Tạm biệt ngày hôm qua

Replay Blog Radio: Tạm biệt ngày hôm qua

Người ta đi tìm hạnh phúc chứ không phải dậm chân tại chỗ để hạnh phúc tự tìm đến. Có trải qua thất bại, khổ đau ta mới nhận ra giá trị đích thực của cuộc sống. Tôi biết, ngày hôm qua nên khép lại.

Bạn thân ơi bao lâu rồi ta không gặp nhau

Bạn thân ơi bao lâu rồi ta không gặp nhau

"Yêu xa không đáng sợ bằng bạn thân ở xa, những lúc mình cần nó nhất thì nó lại không thể ở bên cạnh mình".

Thơ Radio: Thu về rồi, mình yêu nhau đi anh

Thơ Radio: Thu về rồi, mình yêu nhau đi anh

Không phải ngẫu nhiên mùa thu thường trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho các nhà thơ, nhà văn sáng tác. Mùa thu với những làn nắng vàng như mật rót qua từng kẽ lá, mơ màng vương lên vai áo người con gái. Mùa thu với bầu trời cao xanh, lộng gió khiến tâm hồn ta bỗng thấy thư thái hơn.

Là con gái mạnh mẽ đến đâu cũng sợ những tổn thương

Là con gái mạnh mẽ đến đâu cũng sợ những tổn thương

Người ta vẫn thường nói “Chim sợ cành cong”, một lần bị tổn thương ngàn lần e dè, hoảng sợ. Là con gái cũng vậy, một lần tổn thương là lo sợ, khép kín trái tim mình.

back to top