Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chúng ta không còn là chúng ta, chúng ta vẫn là chúng ta như cũ

2019-06-28 16:16

Tác giả: Diên Vỹ Giọng đọc: Vy Cầm

blogradio.vn - Suy cho cùng, dù là “chúng ta” của một hợp thể vẹn tròn ngày trước, hay “chúng ta” của những tách biệt hôm nay, đều đáng được trân trọng cả, vì những cố gắng không ngừng, vì những tháng năm yêu chưa bao giờ hối tiếc và vì cả những mạnh mẽ để lại đứng lên, đi tìm một bến đỗ thuộc về của riêng mình.

blogradio_phambangbang-lythan_2  

Có lẽ đến tận giờ phút này, vẫn còn rất nhiều những trái tim bàng hoàng và tiếc nuối trước cái kết chóng vánh của cuộc tình trong mơ: Song Joong Ki – Song Hye Kyo. Để rồi giờ đây, thêm một lần nữa người ta lại tự hỏi, tình yêu là điều chi, liệu có còn chăng khi Phạm Băng Băng cùng Lý Thần – cặp đôi tiên đồng ngọc nữ của showbiz Trung chính thức đường ai nấy đi sau 4 năm mặn nồng.

Tối muộn ngày 27/06/2019, Phạm Băng Băng chính thức đăng lên trang cá nhân dòng tâm trạng đầy ẩn ý: “Nhân sinh trải qua rất nhiều lần nói lời từ biệt khác nhau. Chúng ta gặp gỡ, nhận về cho mình tình yêu và sự ấm áp, tất cả đều trở thành nguồn năng lượng vĩnh cửu. Cảm ơn tất cả sự ủng hộ và tình yêu anh dành cho em trong quãng thời gian qua, đồng thời cảm ơn cả sự quan tâm và yêu mến trong tương lai.  Chúng ta không còn là chúng ta, chúng ta vẫn là chúng ta như cũ".

Ngay sau đó, Lý Thần đã chia sẻ trạng thái của bạn gái cũ cùng đôi dòng bộc bạch: "Từ bạn bẻ trở thành người yêu, rồi lại trở lại làm bạn bè, hình thức tình cảm có thể thay đổi, nhưng sự cảm nhận đơn thuần nhất giữa chúng ta sẽ không thể đổi thay. Sự tin tưởng và hỗ trợ lẫn nhau trở thành vĩnh hằng. Chúng ta không còn là chúng ta, chúng ta vẫn là chúng ta như cũ" như một động thái xác nhận rằng cả hai đã buông tay sau ngần ấy năm ở bên nhau như một người bạn, người yêu, người thương."

pham-bang-bang-ly-than-1

Với những ai luôn yêu mến và theo dõi cặp đôi, hẳn bạn chẳng thể nào quên được ngày 29 tháng 5 bốn năm về trước, cả hai đã cùng đăng dòng trạng thái “Chúng ta” kèm bức ảnh chụp chung như một minh chứng hạnh phúc với cả thế giới.

Phạm Băng Băng của những ngày sau đó, khiến người ta quên đi hẳn dáng vẻ “nữ vương” quen thuộc, trở vể nguyên dạng một cô gái nhỏ trong vòng tay che chở của người cô yêu thương. Lý Thần khi ấy đã biết bao lần mạnh mẽ đứng ra đính chính cùng bảo vệ cô gái đời mình trước những tin đồn kẻ thứ ba bủa vậy. Họ khi ấy, là một hợp thế “chúng ta” hoàn hảo.

Thế rồi giờ đây, sau bao trắc trở, họ buông tay nhau, không giận hờn, không oán trách, họ buông tay bằng cách dành cho nhau những lời lẽ trân trọng và yêu thương nhất - sự yêu thương của những kẻ mãn nguyện với những gì mình đã từng có.

“Chúng ta không còn là chúng ta, chúng ta vẫn là chúng ta như cũ” – Câu nói mà cả hai người đã cùng lặp lại bất giác khiến người ta phải suy nghĩ thật nhiều, phải tự vấn lòng mình rằng rốt cuộc “tình yêu” – phạm trù của nó là rộng lớn đến nhường nào.

pham-bang-bang-ly-than-5

Ngày họ tuyên bố cùng cả thế giới, họ là một hợp thế “chúng ta” vẹn tròn, như một lời hứa trao cho nhau, tuy hai mà một, tuy một mà hai. Ngẫm lại thì, chúng ta khi yêu nhau, ai chẳng mong ước như thế: mong ước dài lâu, mong ước được bên nhau mãi mãi, mong muốn là một phần ấm áp nhất trong nhau. Từ hai “chúng ta” tách biệt, chúng ta dần học cách chấp nhận một bản thể khác để rồi cùng nhau trở thành một “chúng ta” hoàn hảo nhất. Thế nhưng, nói vẫn là chuyện dễ hơn rất nhiều. Hành trình để thay đổi cho phù hợp luôn là hành trình khó khăn nhất. Tình yêu không đủ nhiều sẽ không thể giữ những cái “tôi” quá lớn ở lại bên nhau trong quá trình “chỉnh sửa” ấy. Tình yêu không đủ bao dung sẽ luôn khiến người ta cảm thấy bản thân thua thiệt khi phải hy sinh nhiều hơn. Tình yêu không đủ vững chãi sẽ khiến người ta cảm thấy chênh vênh trong chính những đổi thay đấy, khi nhận ra mình đã không còn là mình của ngày trước, đối phương cũng không còn là một đối phương mà bản thân mình từng yêu tha thiết. Cả hai đều trở nên tốt đẹp hơn, nhưng không còn là bản thể mà trước kia đối phương phải lòng nữa.

Để trở thành một hợp thể “chúng ta”, là cả một quãng dài của cay, đắng, ngọt, bùi, nào phải đâu chuyện ngày một, ngày hai.

pham-bang-bang-ly-than-7

Ngay khi thời điểm sự nghiệp của Phạm Băng Băng gần như chạm đến đáy vực, Lý Thần vẫn ở đó, vẫn bên cạnh cô gái chưa bao giờ thôi là “nữ thần” trong đời anh. Anh cùng cô đi qua quãng dài tăm tối ấy, vẫn chưa từng bỏ lại cô một mình trong những tháng ngày giông gió. Nhưng rồi đi qua tất cả, họ của hôm nay, đã chợt chùn chân mỏi gối trước khi chạm đến được ngưỡng hạnh phúc lâu dài.

Trong thông cáo chia tay, họ vẫn nhắc về nhau bằng những lời lẽ trân trọng nhất. Dẫu biết rằng, từ tình bạn đến tình yêu chỉ là một bước nhỏ, còn từ tình yêu trở về tình bạn là vạn dặm xa xôi, nhưng họ vẫn hứa với nhau, vẫn sẽ đồng hành cùng nhau như những người bạn.

Người ta vẫn thường gọi đấy là kiểu chia tay văn minh, chia tay với lòng biết ơn những gì đã có thay vì đổ lỗi và chỉ trích về nhau.

Họ chấp nhận trở về với một “chúng ta” tách biệt của ngày trước, không còn song hành cùng nhau, không còn nhìn chung một hướng. Họ của hôm nay, đã có thể đường hoàng đối diện cùng nỗi mất mát của mình, để mỉm cười mà cảm ơn nhau, để thật tâm mà chúc nhau an yên trên con đường phía trước.

Thật ra, đâu phải cuộc chia ly nào cũng mang nhiều thù hằn và nước mắt. Đâu phải sự tan vỡ nào cũng “đao kiếm chĩa vào nhau”. Vẫn còn đó những lời từ tạ đầy trân trọng, những câu tạm biệt đầy ắp nỗi lòng biết ơn. Biết ơn khi đã luôn cố gắng vì nhau trong suốt hành trình đã qua ấy, biết ơn khi chưa bao giờ ngừng học cách thay đổi để hoàn thành khát vọng dài lâu.

pham-bang-bang-ly-than-10

Nói thế không đồng nghĩa với việc, đó là những cuộc chia tay không day dứt và xót xa. Tiếc không? Tiếc chứ. Không tiếc làm sao được khi những tích cóp hạnh phúc kia giờ chỉ đành cất vào góc hoài niệm. Đau không? Đau chứ. Không đau làm sao được khi một người mình từng dốc lòng dốc dạ yêu thương giờ phải đành buông tay như thế.

Chỉ là, đến một lúc nào đó, con người ta chợt hiểu rằng: Nếu mọi sự cố gắng vì nhau dần trở thành ràng buộc thay vì là nỗ lực của tình yêu, thì có lẽ cũng là lúc nên cho nhau lối đi riêng, để đối phương tìm được một hạnh phúc khác. Đó không hẳn sẽ là người hoàn hảo hơn ta, cũng không hẳn sẽ là người yêu đối phương hơn ta, nhưng chắc chắn sẽ là người phù hợp với nhất.

Và cũng vì một lẽ, trên đời này, chỉ có phù hợp mới được dài lâu.

Suy cho cùng, dù là “chúng ta” của một hợp thể vẹn tròn ngày trước, hay “chúng ta” của những tách biệt hôm nay, đều đáng được trân trọng cả, vì những cố gắng không ngừng, vì những tháng năm yêu chưa bao giờ hối tiếc và vì cả những mạnh mẽ để lại đứng lên, đi tìm một bến đỗ thuộc về của riêng mình.

Có chia ly nào không mang nhiều xước xát, nhưng đừng để những xước xát ấy đẩy lùi một hạnh phúc đến sau.

Bạn vừa lắng nghe tâm sự được gửi đến từ Diên Vỹ. Bạn thân mến! Dẫu chúng ta của ngày hôm nay đã khác chúng ta ngày ấy, dẫu chúng ta vẫn đứng dưới một bầu trời nhưng chẳng thể chung đôi, dẫu chúng ta bây giờ không còn là chúng ta với hai cá thể mà đã chia đôi nẻo đường, dẫu thế nào thì chúng ta vẫn phải bước tiếp và hạnh phúc. Bạn có suy nghĩ thế nào về điều này? Hãy để lại bình luận của bạn nhé. Hãy ủng hộ Blog Radio bằng cách nhấn like, share và đừng quên nhấn đăng ký. Bạn có thể theo dõi các chương trình của Blog Radio trên website, fanpage và kênh Youtube với từ khóa blogradio.vn hoặc yeublogradio.

© Diên Vỹ - blogradio.vn

Thực hiện: Hằng Nga

Minh họa: Hương Giang

Xem thêm: Chúng ta có tất cả nhưng lại chẳng còn nhau

Diên Vỹ

Khi sống cùng câu chữ, tôi nhận ra nhiều nhân cách khác của chính mình: Mộc hơn, dịu hơn nhưng cũng không kém phần cuồng dã và hoang hoải...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Replay Blog Radio: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Liệu giữa người với người cần bao nhiêu duyên mới đủ để gặp nhau? Em và anh cần nợ nhau thêm bao nhiêu ân tình mới có thể bên nhau đến cuối đời?

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn

Tôi quen với việc lạc lõng giữa con phố đông người, quen với việc những người mình tưởng là thân quen nhưng lại luôn lạnh nhạt với mình, quen cả với việc đi chơi một mình và tâm sự một mình.

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

Thanh xuân tớ đã bỏ lỡ điều gì? Có hối tiếc điều gì không? Tớ không chắc nữa. Đôi lúc tớ tự hỏi bản thân? Liệu ngày xưa nếu đủ mạnh mẽ tớ nói tớ thích cậu, liệu bây giờ mọi chuyện có khác không? Giữa hàng trăm vạn người, sao chỉ có mỗi cậu khiến tớ rung động? Giữa hàng nghìn hàng triệu thời gian, tại sao tất cả thời gian tớ chỉ suy nghĩ về mỗi mình cậu?

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Đa phần những người đạt thành tựu đều là những người có ý thức về thời gian. Họ biết sử dụng thời gian vào những việc có ý nghĩa, học hỏi và phát triển bản thân. Bởi thêm một kỹ năng, cuộc sống sẽ có thêm lựa chọn.

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Khi con mạnh mẽ, thì con tự biết cách biến mình thành một nữ hoàng, mà chẳng cần phải đánh rơi chiếc giày để chờ một chàng hoàng tử nào đó nhặt được.

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Sẽ không có một cái kết tốt đẹp nào cho người thứ ba cả, rằng cô mãi mãi chỉ là người thừa trong tổ ấm đẹp đẽ của họ, rằng người như cô không xứng đáng có được hạnh phúc, mãi mãi cũng không được hạnh phúc.

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Thanh sử biên triều cũng nhận định: “Người Càn Long yêu nhất là hoàng hậu đời thứ nhất, Hiếu Hiền hoàng hậu. Người ông tin cậy nhất là Lệnh Phi”

Replay Blog Radio: Tạm biệt ngày hôm qua

Replay Blog Radio: Tạm biệt ngày hôm qua

Người ta đi tìm hạnh phúc chứ không phải dậm chân tại chỗ để hạnh phúc tự tìm đến. Có trải qua thất bại, khổ đau ta mới nhận ra giá trị đích thực của cuộc sống. Tôi biết, ngày hôm qua nên khép lại.

Bạn thân ơi bao lâu rồi ta không gặp nhau

Bạn thân ơi bao lâu rồi ta không gặp nhau

"Yêu xa không đáng sợ bằng bạn thân ở xa, những lúc mình cần nó nhất thì nó lại không thể ở bên cạnh mình".

Thơ Radio: Thu về rồi, mình yêu nhau đi anh

Thơ Radio: Thu về rồi, mình yêu nhau đi anh

Không phải ngẫu nhiên mùa thu thường trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho các nhà thơ, nhà văn sáng tác. Mùa thu với những làn nắng vàng như mật rót qua từng kẽ lá, mơ màng vương lên vai áo người con gái. Mùa thu với bầu trời cao xanh, lộng gió khiến tâm hồn ta bỗng thấy thư thái hơn.

back to top