Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mẹ đừng giục con chuyện lấy chồng

2019-08-05 01:10

Tác giả: Nguyễn Thị Thoa, Mai thúy Hải, Thy Nguyen, Vũ Phương Duyên Giọng đọc: Hà Diễm

Làm con gái nào có vui vẻ gì, đến tuổi yêu đương thì cha mẹ lại giục. Yêu xong rồi thì lại giục cưới, yên bề gia thất thì đến giục đẻ. Cuộc đời con gái 3 điều "giục" mà loại nào cũng khó! Đặc biệt là giục lấy chồng...

Các bậc phụ huynh lúc nào cũng có đủ lý do chính đáng để ép bạn phải vào khuôn mẫu: con gái thì phải lấy chồng, lấy chồng cho cuộc sống ổn định, để lâu quá là ế! Thế nhưng sống ở trên đời, ai mà chẳng mong có một người để được yêu thương, để dựa vào lúc mệt mỏi hay đơn giản là chuyện trò sớm hôm. Cái vòng xoay cuộc sống sáng đi làm, tối về lủi thủi một mình thật sự có dễ chịu chút nào chứ. Trong khi con gái đã buồn bực, đã áp lực lắm rồi còn phải nghe mẹ giục lấy chồng thì tâm trí đâu mà sống yên ổn…

 

Mẹ đừng giục con chuyện lấy chồng

 

Mẹ đừng giục con chuyện lấy chồng

Con buồn lắm đó mẹ biết không?

Người con thương mến chưa tìm thấy

Lấy chồng đâu chỉ cưới là xong?

 

Mẹ đừng giục con nữa có được không?

Con cũng muốn lắm, cũng thầm trông

Nhưng duyên chưa thắm, tình chưa đến

Vội vã làm gì chuyện lấy chồng

 

Mẹ đừng giục nữa, đừng có lo

Đừng vì hàng xóm họ nhỏ to

Đừng vì thiên hạ thi nhau cưới

Để dạ bâng khuâng nỗi tơ vò

 

Mẹ đừng giận con chuyện cãi ngang

Con biết mẹ chọn rể cũng ngoan

Nhưng hai nhịp đập không chung lối.

Hạnh phúc mong manh có vẹn toàn?

 

Biết người nặng gánh nhiều lo toan

Nhưng đừng giục nhé mẹ của con

Chỉ là con đợi người như bố

Yêu vợ thủy chung một tấm lòng.

 

© Nguyễn Thị Thoa - blogradio.vn

Với nhiều người, không phải là họ không muốn hay không có ý định lấy chồng, chỉ là có quá nhiều tổn thương hoặc chưa có một người giúp họ có chỗ dựa tốt.

Cô bạn của tôi vẫn than thở rằng mỗi lần gọi điện về nhà đều phải chịu đựng trường ca lấy chồng. thế nhưng gia đình chỉ có một cô con gái, cô chỉ muốn lấy chồng muộn một chút để giúp đỡ chăm sóc ba mẹ được nhiều hơn.

Ông bà xưa vẫn có câu, “con gái là con người ta”, cất công mang nặng đẻ đau, nuôi lớn khôn rồi đem gả cho nhà người. Mà đâu có phải dễ dàng gì nuôi nấng một đứa con, xong lại để con gái về nhà người ta, chăm lo cho gia đình nhà chồng suốt mấy chục năm. Thế nên không ít lần, cô bạn than thở chuyện bị giục lấy chồng.

 

Hay là con chẳng lấy chồng mẹ nhé!

 

Hay là con chẳng lấy chồng mẹ nhé!

Nghĩa sinh thành con đã trả được đâu?

Chín tháng mười ngày mang nặng đẻ đau,

Lại mười mấy năm nuôi con khôn lớn.

 

Phận con gái, như ván bài đem cược.

Đỏ hoặc đen liệu tính được cho mình?

Con gái sinh ra vốn nặng chữ “tình”,

Cũng bởi thế mà ngàn đời chịu thiệt.

 

Mẹ mong mỏi điều gì, con biết

Rằng: “Kiếp người ai sống mãi được đâu

Nên con phải biết tính chuyện dài lâu

Đời cô độc, ai là người hương khói?”

 

Lòng mẹ cha chỉ mãi luôn mong mỏi

Con gái lớn rồi có bến đỗ yên vui.

Nhưng con không muốn đánh cược mẹ ơi!

Vì trước giờ con chẳng luôn may mắn.

 

Sống độc thân liệu có gì không đặng?

Con vẫn tự lo mọi thứ cho mình.

Độc lập, tự tin, rạng rỡ, tươi xinh,

Bước chân tới biết bao miền đất mới.

 

Con cũng chẳng phải bận tâm nghĩ ngợi

Ngày hôm nay của ai đó thế nào;

Lỡ cãi nhau hai đứa sẽ ra sao;

Phải làm gì để nhà chồng vừa ý.

 

Hay là do con bỗng nhiên ích kỉ,

Vì họ chẳng cho con được cuộc đời.

Sao con phải thương kính họ mẹ ơi!

Khi mà họ lỡ buông lời cay độc.

 

Con lỡ một lời, họ bảo con vô học;

Có phải chăng là mắng cả mẹ rồi?

Sinh con ra, khổ cả nửa cuộc đời

Để đổi lại những miệng đời cay nghiệt.

 

Phận con gái sinh ra là đã thiệt

Bao thước đo họ đặt cả vào mình.

Họ đo con bằng những lẽ thường tình

Nhưng họ chẳng phân được ra sai - đúng.

 

Sống độc thân, có gì không hạnh phúc?

Chỉ đôi khi có thể thấy cô đơn

Nhưng so ra với “đen - đỏ” vẫn hơn.

Cho con chọn sống độc thân mẹ nhé!

 

© Vũ Phương Duyên - blogradio.vn

Còn tôi, hôm trước gọi điện về nhà, mẹ cứ hỏi:" Bao giờ lấy chồng hả con gái? Bạn bè bằng tuổi đã có con bồng con bế hết rồi, đứa này có chồng làm chức nọ chức kia, đứa này có nhà nọ xe kia…"

28 tuổi, mẹ cứ bảo con gái ế. Mỗi lần gọi điện về nhà đều giục giã con chuyện lấy chồng, chuyện kiếm người yêu. Chuyện yêu đương là chuyện cả đời, có vài chuyện cỏn con như ăn mặc hàng ngày, trưa ăn gì tối ăn gì con gái còn nghĩ ngợi mông lung. Thế nên chuyện lớn thì cần có thời gian mẹ ạ.

 

Đừng giục con lấy chồng

 

Con bây giờ mệt mỏi lắm mẹ ơi

Chẳng muốn gượng cười tỏ ra mình mạnh mẽ

Chỉ muốn khóc òa như khi thơ bé

Nên mẹ đừng giục con hai chữ lấy chồng.

 

Con biết mẹ buồn và chắc hẳn rất lo

Con gái mẹ cũng học hành tử tế

Cũng ra đời trưởng thành trong suy nghĩ

Nhưng đường tình duyên sao cứ lận đận hoài.

 

Mẹ nhìn bạn bè con cứ tặc lưỡi lắc đầu

Bằng tuổi nhau đã con bồng con bế

Có đứa còn tập hai tập hai nhanh thế

Sao con gái mình chẳng nhắc đến chữ yêu.

 

Thỉnh thoảng lại nghe có tiếng xa gần

Con gái nhà kia đã bao nhiêu rồi nhỉ

Cứ thấy một mình đi về lặng lẽ

Định khi nào lấy chồng hay để mối mai cho.

 

Mắt mẹ buồn và chứa đựng âu lo

Con gái mẹ có gì đâu không tốt

Nên về nhà cứ mặt mày nặng nhẹ

Lấy chồng đi con mẹ nghe thiên hạ nói hoài.

 

Mẹ biết là mọi thứ trên đời

Đâu nói muốn là dễ dàng có được

Sâu thẳm trong con khi nhìn những lứa đôi hạnh phúc

Cũng giật mình và ao ước bao nhiêu.

 

Mẹ hãy chờ con thêm một chút nữa thôi

Hạnh phúc muộn nhưng đâu phải là không có

Con vẫn sẽ tin yêu và chờ đợi

Nhưng chưa phải là bây giờ nên đừng giục nữa mẹ ơi.

 

© Thy Nguyên - blogradio.vn

Các bậc phụ huynh vẫn thường dựa vào tuổi tác để nhắc đến chuyện lấy chồng. Mẹ tôi vẫn bảo, trước ba mươi tuổi còn có quyền lựa chọn một chàng trai tốt, còn sau ba mươi thì đã ế lắm rồi, chỉ mong có người rước đi thôi, khi đó lại sợ vội vội vàng vàng cưới mà chẳng kịp tìm hiểu gì người ta nữa. Nhưng mẹ ơi, ba mươi đâu phải là Tết, người ta trưởng thành đâu chỉ tính trên tuổi tác đâu chứ nhỉ?

 

Ba mươi đâu phải ế

 

Con gái giờ rất hiếm

Mẹ đừng bận tâm nhiều

Chuyện chồng con muôn thuở

Mãi chỉ là bài ca.

 

Ế đâu mà mẹ sợ

Rồi lúc nào cũng la

Con trai đầy cả ra

Đứng xếp hàng từng dãy.

 

Mẹ còn chưa biết đấy

Thời giờ phải đẹp trai

Nhà lầu và xe hơi

May ra còn có vợ.

 

Con không phải nịnh bợ

Để cho mẹ yên lòng

Dân số ngày càng đông

Con trai nhiều vô kể.

 

Mẹ nói gì mặc kệ

Con chưa lấy chồng đâu

Cứ chơi cho thỏa thích

Sau này khỏi ngóng trông.

 

Mẹ đừng đến bữa ăn

Lại giục lo đủ thứ

Ba mươi thì mặc chứ

Con ứ chịu lấy chồng.

 

© Mai Thúy Hải – blogradio.vn

Giọng đọc: Hà Diễm

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình:

Tháng 8 về bất chợt thèm yêu

Nguyễn Thị Thoa

Trí tuệ như con sông, càng sâu càng im lặng.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bạn đã sẵn sàng buông bỏ chưa?

Bạn đã sẵn sàng buông bỏ chưa?

Mấu chốt của cuộc sống hạnh phúc là bớt đi chứ không phải thêm vào. Nếu như bạn đang cảm thấy quá mệt mỏi, quá tải với cuộc sống này, vậy hãy sẵn sàng bỏ bớt. Buông bỏ định kiến, buông bỏ những tiêu chuẩn, buông bỏ những lo âu để an nhiên trong từng phút giây hiện tại.

Blog Radio 723: Khi những kẻ 30 chạm vào nhau

Blog Radio 723: Khi những kẻ 30 chạm vào nhau

Gần 30 và độc thân, lại ở bên cạnh một người bạn thân khác giới, người ta không tránh khỏi những phút xao lòng lãng đãng. Nhưng rồi mấy ai đủ dũng cảm bước qua ranh giới của tình bạn để chạm đến tình yêu. Không ai dám mạo hiểm tình bạn quý giá của mình.

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Dẫu biết đường đời còn dài rộng, nhưng cũng vô thường lắm, đừng mãi để quá khứ dày vò tâm trí, hãy cố gắng bước về phía trước, dẫu một mình, dẫu không anh. Sống ở đời, cũng có người khôn ngoan kẻ dại khờ. Em làm sao biết được trái tim em sao cứ mãi dại khờ, lẽo đẽo theo sau một người, để rồi đau, rồi tổn thương, rồi trách dại trách khôn.

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

back to top