Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sau này sẽ chẳng còn chúng ta mà chỉ có anh và em

2019-07-30 01:10

Tác giả: Giọng đọc: Vy Cầm

Tôi đã từng nghe đâu đó có câu rằng: “Điều đáng tiếc là sau này chúng ta cái gì cũng có, chỉ là không có chúng ta”.

Quãng thời gian thanh xuân tươi đẹp ấy, chúng ta chẳng có những buổi hẹn hò nơi nhà hàng sang trọng, chẳng có những món quà xa xỉ đắt tiền, thế nhưng đó lại là quãng thời gian hạnh phúc trong tình yêu.
thế nên không ít người vẫn thường hoài niệm thanh xuân, bởi vì sau này chúng ta sẽ chẳng còn chúng ta…

Anh à, tính đến hôm nay thì mình chia xa được bao lâu rồi nhỉ? Đủ thời gian để cho em quên được tình yêu chúng mình? Đủ thời gian để con tim em bớt những thương đau? Và đủ để anh tìm thấy người khác?

Chúng mình đến với nhau cũng chẳng phải dễ dàng gì. Bao nhiêu chông gai, trở ngại, cùng nhiều thách thức, cứ tưởng sẽ bền lâu cùng nhau mà bước tiếp trên con đường tình yêu tuyệt đẹp. Nào ngờ đâu, con người chúng ta vốn không thắng được ý trời, không cự nổi duyên phận, cuối cùng vẫn phải xa nhau đấy thôi.

Em vẫn không chắc liệu cái duyên nợ mà người ta hay nói đến có tồn tại hay không, cái định mệnh xưa như tiền kiếp có thật quyết định kết quả trong một mối tình hay không, hay chỉ là do chính chúng ta phá vỡ? Khi mình giận nhau, em tưởng đó là cái thường tình của chuyện tình yêu đôi lứa, rồi ta sẽ làm hòa, rồi lại yêu thương nhau như ban đầu, lại quấn quýt và gắn bó. Vậy mà, em đâu có biết, từ đó, anh đã tạo ra không biết bao nhiêu là lí do, bao nhiêu là khúc mắc để buộc tình yêu của mình phải đến điểm kết thúc.

Khi anh thay đổi thái độ, cô gái ngốc nghếch như em cũng nhận ra, hình như tình anh đã nhạt, duyên anh đã phai, không còn lưu luyến gì nữa. Em quan tâm anh nhiều hơn, hay hỏi han anh và nói những lời yêu thương, hay ôm anh và tâm sự với anh. Và rồi, em mới biết, tất cả đều chẳng còn ý nghĩa gì, anh cứ cố phớt lờ đi những thứ đó, những hành động được coi là quan tâm, san sẻ như trước bị coi là thừa thãi, là phiền toái và ảnh hưởng đến công việc của anh. Thì ra, cũng có lúc câu chuyện tình của chúng mình cũng mệt mỏi đến vậy.

Trong những năm tháng đó, em tự thấy mình đã dốc hết lòng níu kéo, vun đắp nhưng có một người buông bỏ và chối cãi. Anh bỏ em bơ vơ một mình, biến em thành kẻ thừa trong tình yêu hai đứa. Anh lạnh nhạt, tìm đủ lí do về công việc, về cuộc sống cá nhân của anh, và anh quá bận rộn nên không quan tâm được đến em nữa. Anh nói là anh không tốt nữa. Đúng rồi, anh không tốt chút nào khi luôn khiến em buồn. Em muốn nói với anh rằng, nếu anh đã hết yêu, thì xin hãy nói một câu đơn giản, là anh đã hết tình cảm, nếu anh muốn chia đôi hai đường, thì xin nói với em một câu chân thành, mình chia tay. Em biết chứ, em sẽ không chấp nhận, sẽ điên cuồng và tê tái, sẽ đau khổ và dằn vặt, sống những ngày trong nước mắt.

Nhưng thế còn hơn là thái độ mập mờ, lạnh lùng của anh, có lẽ anh muốn em tự chán anh, tự giận anh rồi tự chia xa anh. Anh muốn biến em thành kẻ mở lời chia tay trước, biến em thành kẻ cạn tình trong khi anh là người muốn dứt áo ra đi? Chúng ta dừng lại, em sẽ buông tay, cho anh đi một con đường mới, em quay lại con đường mình đã chọn khi xưa. Chúng ta không còn liên can gì đến nhau nữa, vết đau rồi sẽ không nhức nhối, nếu kịp thời chưa để nó quá sâu.

Em cố quên đi cảm giác ngày mình yêu nhau, cái cảm giác lần đầu nắm tay còn thẹn thùng, lần đầu cho nhau cái ôm còn run run và em hạnh phúc cả đêm tới sáng, lần đầu trao nhau nụ hôn mà còn hạnh phúc mãi. Những gì khi xưa, âu chỉ còn là những kỉ niệm xa vời, kẻ lãng quên, người muốn lảng tránh, chôn cất mãi mãi. Tình yêu ngọt ngào đã không còn, nên bỏ lại những dư âm phía sau, bỏ lại những buổi hò hẹn, những nơi mà mình cùng nhau đến, nay em cũng chỉ có một mình, những món mà mình cùng ăn, nay em không buồn nuốt. Tiếng cười trước kia, em chẳng còn nghe thấy trong cuộc sống của mình nữa.

Em vẫn hay khóc một mình đấy, nhưng đã chẳng còn nhiều. Trong dòng nước mắt nhạt nhòa, em thấy bóng anh đang bên cạnh một cô gái thật xinh đẹp. Và ngày anh bước vào lễ đường, anh là chú rể, nhưng cô dâu không phải là em, em đau vô cùng. Anh bảnh bao trong bộ âu phục, em lộng lẫy trong bộ váy cưới cho riêng mình, nhưng tiếc chúng ta không đứng chung một lễ đường.

Em không oán trách gì anh, em muốn an yên đi con đường của mình. Sau tất cả, anh là người em rất quý trọng, cảm ơn anh vì đã xuất hiện, đã bước vào tim em và khiến cho em biết sa mạc cũng có thể nở hoa. Và giờ, em đã sẵn sàng quên đi và bắt đầu cuộc đời mới, chúc anh một đời bình an, hạnh phúc, em nhất định cũng vậy.

© Di – blogradio.vn

Giọng đọc: Vy Cầm

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình:

Chúng ta có đủ kiên trì để yêu một người đến cuối đời

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Dẫu biết đường đời còn dài rộng, nhưng cũng vô thường lắm, đừng mãi để quá khứ dày vò tâm trí, hãy cố gắng bước về phía trước, dẫu một mình, dẫu không anh. Sống ở đời, cũng có người khôn ngoan kẻ dại khờ. Em làm sao biết được trái tim em sao cứ mãi dại khờ, lẽo đẽo theo sau một người, để rồi đau, rồi tổn thương, rồi trách dại trách khôn.

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Có một điều rất đơn giản trong tình yêu, đừng chạy theo một người cứ mải chạy theo người khác hoặc những thứ khác mà không bao giờ ngoảnh lại nhìn mình.

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

back to top