Phát thanh xúc cảm của bạn !

Kiếp chung chồng có gì đáng tự hào mà phải khoe?

2019-08-01 01:10

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

Những ngày gần đây, cộng đồng mạng xôn xao việc nữ diễn viên Kiều Thanh lên tiếng thừa nhận "làm người thứ ba" và thẳng thắn chia sẻ về cuộc sống đời tư.

Vốn dĩ từ trước đến nay, người thứ ba chưa bao giờ nhận được cái nhìn thiện cảm từ dư luận. Họ luôn bị xã hội chê bai, chỉ trích vì chen chân vào gia đình người khác, làm trái tự nhiên và trái với thuần phong mỹ tục. Thế nên việc Kiều Thanh thẳng thắn công khai mình là người thứ 3 khiến cộng đồng mạng bất ngờ và tự hỏi nhau: "Làm người thứ ba có gì đáng tự hào mà còn đi khoe khoang".

Nói thật, phụ nữ quý nhau lắm, thân thiết lắm mới cho bạn mượn cái áo mặc mấy hôm, cái túi diện mấy ngày, với điều kiện giữ gìn cẩn thận, làm bẩn hay xước thì đừng mơ được mượn lần hai. Đi ăn mà phải ghép bàn với nhóm khác đã thấy khó chịu, nói gì đến chuyện phải chung thứ mà không ai muốn chung, đó là chồng!

Đến cả Hồ Xuân Hương cũng đã phải ca thán rằng:

Chém cha cái kiếp lấy chồng chung

Kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng!

Ấy vậy mà thời đại này rồi, vẫn có người phụ nữ như "vợ cả" trong câu chuyện của Kiều Thanh: Chấp nhận sống chung với một người đàn ông - là chồng mình trên giấy tờ - nhưng anh ta lại công khai sống chung với một người phụ nữ khác, và để "người thứ 3" ấy thoải mái đi kể câu chuyện của gia đình mình một cách vui vẻ và khoe khoang.

Điều khiến người ta bất ngờ có lẽ không phải là câu chuyện chị kể, bởi chuyện người đầu tiên hay người thứ ba nó nhan nhản khắp nơi, thời nào cũng có rồi. Người ta ngã ngửa ra là bởi thái độ của chị, và thời điểm chị chia sẻ câu chuyện đó. Kiều Thanh kể chuyện như đang tâm sự vậy, rất đều giọng và bình thản, như thể chuyện chung chồng, chia sẻ hạnh phúc hay "giao – nhận chồng" như cách chị nói là việc rất bình thường! Là người thứ ba thì có sao, tôi đâu có phá vỡ hạnh phúc của ai? Cuộc hôn nhân ấy từ trước khi tôi đến đã tệ lắm rồi. Tôi xuất hiện hay không vợ chồng người ta cũng cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt vậy thôi. Vậy tại sao không chờ đến lúc người ta li dị đàng hoàng rồi mới bước tiếp? Tại sao lại không còn chút lí trí nào để người ta giao gì cũng nhận, dù chỉ là "trông hộ" cho người ta thôi hả chị?

Hơn thế nữa, thời điểm Kiều Thanh chọn để công khai chuyện đời tư của mình cũng khiến nhiều người lắc đầu lè lưỡi. Có lẽ vì bộ phim chị đang quảng bá lấy chủ đề là hôn nhân gia đình và người thứ ba nên chị "kiếm chuyện làm quà" lấy chuyện mình để kết nối với mạch phim chăng? Không ai biết, chỉ biết ánh mắt thất thần của những người ngồi cạnh chị khi ấy đã bày tỏ tất cả suy nghĩ của họ, "Thanh ơi, em đang làm cái gì vậy hả?!". Chắc chắn họ đang gào thầm lên trong đầu như vậy đó!

Tôi xin được nói: Chị Thanh dại. Dại đầu tiên là chị nhận "bàn giao" lại một thứ tài sản (như chị nói, vợ là tài sản của chồng, thì chắc anh chồng này cũng là tài sản của chị vợ cả!) mà không có giấy tờ gì hết! Cũng giống như chị không có phương tiện đi lại, chị gái kia cho mượn cái xe máy. "Cứ dùng nha em, hết xăng tự bỏ tiền mà đổ đầy bình. Xe hỏng tự mang đi mà bảo dưỡng. Đi thì giữ gìn đừng phá xe của chị!", nhưng đáng buồn, xe lại đăng ký tên chị vợ, chứ không phải tên Thanh. Đúng quá đi chứ, trên danh nghĩa, họ vẫn là vợ chồng, vẫn được pháp luật công nhận, còn Thanh vĩnh viễn chỉ là người đi mượn, người đến sau mà thôi!

Vậy là Thanh bán không được, cho cũng chẳng đừng, cứ khư khư chăm chút giữ lấy chiếc xe (đã cũ) vì sợ một ngày đẹp trời chị vợ kia bỗng hết thần tượng mình mà xấu tính đòi lại! Thế coi như mất cả chì lẫn chài không cơ chứ?

Dại thứ hai, là chị không hề nghĩ đến việc một ngày anh chồng hờ kia có thể đột nhiên đổi ý và không muốn ở cạnh chị nữa. Không tự chủ về kinh tế, tài chính (như chị chia sẻ thì chồng là người kiếm tiền, chị chỉ "chơi tiền" thôi), đó là cái ngu ngốc lớn nhất của đàn bà. Nếu cứ sống như một cây tầm gửi, lâu lâu đi làm cho vui, vì đam mê thì sẽ chẳng nhận được sự tôn trọng từ đàn ông đâu, dù người ta có yêu mình đến mấy! Phụ thuộc kinh tế là phụ thuộc chính trị, nếu chẳng may có lúc xô bát xô đũa, thì ai sẽ là người chịu thiệt nhất đây? Chỉ có thể là chị Thanh thôi.

Điểm chung của người thứ ba là gì, bạn có biết không? Đó là họ thường có tất cả mọi thứ, sự chiều chuộng quan tâm chăm sóc, những món quà đắt giá, những giây phút "thoát xác" bên tình nhân. Duy chỉ có một thứ họ không bao giờ được phép mơ đến, đó là sự công khai. Được công khai dắt tay nhau trên phố, khoe với cả thế giới "Anh ấy thuộc về tôi!", vậy là họ tìm đủ mọi cách để mối quan hệ của mình được phơi sáng, được công nhận.

Người thì chụp ảnh lại, người thì quay phim lại, người thì viết tâm thư, hay ngồi tâm sự trải lòng… tất cả cũng chỉ để có người biết đến mối quan hệ đấy, và cảm thông cho họ!

Nhưng hạnh phúc mà cứ phải gào lên cho thiên hạ biết liệu có còn là hạnh phúc không? Trồng hoa mà cứ phải đi phát tờ rơi khắp nơi là tôi đang trồng hoa đấy thì chắc chắn chỉ có một khả năng là hoa không có hương thơm cũng chẳng rực rỡ. Vậy thì khác nào trồng một vườn hoa đã chết, rễ đã mục?

Theo Giai Nhân/ Tri Thức Trẻ

(Tiêu đề đã được thay đổi)

Xin chào và hẹn gặp lại

Giọng đọc: Hà Diễm

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Thiết kế: Hương Giang

Mời xem thêm chương trình:

Hai chuyến tàu ngược

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Ngày hôm qua đã trở thành dĩ vãng, ngày mai cũng chẳng thể biết trước điều chi. Mỗi ngày chẳng thể đều là một ngày vui, thuận lòng như ý, nhưng mỗi ngày chúng ta đều phải có một tâm trạng thật tốt.

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Mẹ biết không? Hà Nội đông vui và tấp nập thật đấy, nhưng những khi thành phố lên đèn, khi mọi người đã trở về với tổ ấm của mình sau một ngày dài lăn lộn với công việc, đứng một mình trên cầu Long Biên, con thấy chạnh lòng và lạc lõng biết nhường nào.

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Năm mười bảy, mọi cô gái đều muốn mình sẽ là duy nhất trong mắt người đó. Có những khoảng cách, dù nhỏ đến mấy, chẳng hạn là khoảng cách giữa hai bàn tay nhưng mãi mãi họ vẫn không thể chạm đến được.

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Ai sinh ra cũng có những trách nhiệm của riêng mình, đâu chỉ riêng bạn, đâu chỉ riêng tôi. Hãy nhớ, đừng bao giờ để bản thân gục ngã, giữa cuộc đời!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Em đa cảm, mà những người đa cảm sẽ dễ bó buộc mình vào những suy nghĩ vẩn vơ, rồi em sẽ khổ. Khổ rất nhiều. Điều tôi mong muốn, là em sống hạnh phúc mỗi ngày. Là mỗi ngày trôi qua, em lại thấy cuộc đời này thật đáng sống.

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy.

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có quá nhiều lý do khiến tình yêu của đôi lứa nguội lạnh. Nhưng đau lòng nhất có thể chính là sự cô đơn của người con gái trong chính mối quan hệ yêu đương của họ. Họ hiểu rằng dù có bỏ công sức cố gắng đến đâu, chờ đợi đến đêu đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với một người chẳng hề chịu vì họ mà thay đổi.

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ, còn kẻ gian ác vẫn ăn sung mặc sướng? Câu hỏi này chắc nhiều bạn vẫn băn khoăn. Hãy lắng nghe lời Phật dạy về cuộc sống để hiểu hơn về nhân tình thế thái.

Khi hối hận thì đã muộn màng

Khi hối hận thì đã muộn màng

Giá như được trở lại ngày ấy tôi sẽ không nghe theo lý trí, mà nghe theo con tim mình, tôi sẽ nghe lời anh để con tôi được khỏe mạnh, chạy nhảy tung tăng như những đứa trẻ khác. Ngoài kia từng cơn gió lạnh tràn về như thấu hiểu tâm can, chúng nô đùa trên những tán lá như có bao điều muốn nói. Và tôi ước chỉ một lần ước thôi!

back to top