Phát thanh xúc cảm của bạn !

Kiếp chung chồng có gì đáng tự hào mà phải khoe?

2019-08-01 01:10

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

Những ngày gần đây, cộng đồng mạng xôn xao việc nữ diễn viên Kiều Thanh lên tiếng thừa nhận "làm người thứ ba" và thẳng thắn chia sẻ về cuộc sống đời tư.

Vốn dĩ từ trước đến nay, người thứ ba chưa bao giờ nhận được cái nhìn thiện cảm từ dư luận. Họ luôn bị xã hội chê bai, chỉ trích vì chen chân vào gia đình người khác, làm trái tự nhiên và trái với thuần phong mỹ tục. Thế nên việc Kiều Thanh thẳng thắn công khai mình là người thứ 3 khiến cộng đồng mạng bất ngờ và tự hỏi nhau: "Làm người thứ ba có gì đáng tự hào mà còn đi khoe khoang".

Nói thật, phụ nữ quý nhau lắm, thân thiết lắm mới cho bạn mượn cái áo mặc mấy hôm, cái túi diện mấy ngày, với điều kiện giữ gìn cẩn thận, làm bẩn hay xước thì đừng mơ được mượn lần hai. Đi ăn mà phải ghép bàn với nhóm khác đã thấy khó chịu, nói gì đến chuyện phải chung thứ mà không ai muốn chung, đó là chồng!

Đến cả Hồ Xuân Hương cũng đã phải ca thán rằng:

Chém cha cái kiếp lấy chồng chung

Kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng!

Ấy vậy mà thời đại này rồi, vẫn có người phụ nữ như "vợ cả" trong câu chuyện của Kiều Thanh: Chấp nhận sống chung với một người đàn ông - là chồng mình trên giấy tờ - nhưng anh ta lại công khai sống chung với một người phụ nữ khác, và để "người thứ 3" ấy thoải mái đi kể câu chuyện của gia đình mình một cách vui vẻ và khoe khoang.

Điều khiến người ta bất ngờ có lẽ không phải là câu chuyện chị kể, bởi chuyện người đầu tiên hay người thứ ba nó nhan nhản khắp nơi, thời nào cũng có rồi. Người ta ngã ngửa ra là bởi thái độ của chị, và thời điểm chị chia sẻ câu chuyện đó. Kiều Thanh kể chuyện như đang tâm sự vậy, rất đều giọng và bình thản, như thể chuyện chung chồng, chia sẻ hạnh phúc hay "giao – nhận chồng" như cách chị nói là việc rất bình thường! Là người thứ ba thì có sao, tôi đâu có phá vỡ hạnh phúc của ai? Cuộc hôn nhân ấy từ trước khi tôi đến đã tệ lắm rồi. Tôi xuất hiện hay không vợ chồng người ta cũng cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt vậy thôi. Vậy tại sao không chờ đến lúc người ta li dị đàng hoàng rồi mới bước tiếp? Tại sao lại không còn chút lí trí nào để người ta giao gì cũng nhận, dù chỉ là "trông hộ" cho người ta thôi hả chị?

Hơn thế nữa, thời điểm Kiều Thanh chọn để công khai chuyện đời tư của mình cũng khiến nhiều người lắc đầu lè lưỡi. Có lẽ vì bộ phim chị đang quảng bá lấy chủ đề là hôn nhân gia đình và người thứ ba nên chị "kiếm chuyện làm quà" lấy chuyện mình để kết nối với mạch phim chăng? Không ai biết, chỉ biết ánh mắt thất thần của những người ngồi cạnh chị khi ấy đã bày tỏ tất cả suy nghĩ của họ, "Thanh ơi, em đang làm cái gì vậy hả?!". Chắc chắn họ đang gào thầm lên trong đầu như vậy đó!

Tôi xin được nói: Chị Thanh dại. Dại đầu tiên là chị nhận "bàn giao" lại một thứ tài sản (như chị nói, vợ là tài sản của chồng, thì chắc anh chồng này cũng là tài sản của chị vợ cả!) mà không có giấy tờ gì hết! Cũng giống như chị không có phương tiện đi lại, chị gái kia cho mượn cái xe máy. "Cứ dùng nha em, hết xăng tự bỏ tiền mà đổ đầy bình. Xe hỏng tự mang đi mà bảo dưỡng. Đi thì giữ gìn đừng phá xe của chị!", nhưng đáng buồn, xe lại đăng ký tên chị vợ, chứ không phải tên Thanh. Đúng quá đi chứ, trên danh nghĩa, họ vẫn là vợ chồng, vẫn được pháp luật công nhận, còn Thanh vĩnh viễn chỉ là người đi mượn, người đến sau mà thôi!

Vậy là Thanh bán không được, cho cũng chẳng đừng, cứ khư khư chăm chút giữ lấy chiếc xe (đã cũ) vì sợ một ngày đẹp trời chị vợ kia bỗng hết thần tượng mình mà xấu tính đòi lại! Thế coi như mất cả chì lẫn chài không cơ chứ?

Dại thứ hai, là chị không hề nghĩ đến việc một ngày anh chồng hờ kia có thể đột nhiên đổi ý và không muốn ở cạnh chị nữa. Không tự chủ về kinh tế, tài chính (như chị chia sẻ thì chồng là người kiếm tiền, chị chỉ "chơi tiền" thôi), đó là cái ngu ngốc lớn nhất của đàn bà. Nếu cứ sống như một cây tầm gửi, lâu lâu đi làm cho vui, vì đam mê thì sẽ chẳng nhận được sự tôn trọng từ đàn ông đâu, dù người ta có yêu mình đến mấy! Phụ thuộc kinh tế là phụ thuộc chính trị, nếu chẳng may có lúc xô bát xô đũa, thì ai sẽ là người chịu thiệt nhất đây? Chỉ có thể là chị Thanh thôi.

Điểm chung của người thứ ba là gì, bạn có biết không? Đó là họ thường có tất cả mọi thứ, sự chiều chuộng quan tâm chăm sóc, những món quà đắt giá, những giây phút "thoát xác" bên tình nhân. Duy chỉ có một thứ họ không bao giờ được phép mơ đến, đó là sự công khai. Được công khai dắt tay nhau trên phố, khoe với cả thế giới "Anh ấy thuộc về tôi!", vậy là họ tìm đủ mọi cách để mối quan hệ của mình được phơi sáng, được công nhận.

Người thì chụp ảnh lại, người thì quay phim lại, người thì viết tâm thư, hay ngồi tâm sự trải lòng… tất cả cũng chỉ để có người biết đến mối quan hệ đấy, và cảm thông cho họ!

Nhưng hạnh phúc mà cứ phải gào lên cho thiên hạ biết liệu có còn là hạnh phúc không? Trồng hoa mà cứ phải đi phát tờ rơi khắp nơi là tôi đang trồng hoa đấy thì chắc chắn chỉ có một khả năng là hoa không có hương thơm cũng chẳng rực rỡ. Vậy thì khác nào trồng một vườn hoa đã chết, rễ đã mục?

Theo Giai Nhân/ Tri Thức Trẻ

(Tiêu đề đã được thay đổi)

Xin chào và hẹn gặp lại

Giọng đọc: Hà Diễm

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Thiết kế: Hương Giang

Mời xem thêm chương trình:

Hai chuyến tàu ngược

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Thời gian là thứ quý giá nhất mà chúng ta được cuộc đời này ban tặng, tuy vậy, thời gian của mỗi người là khác nhau, và sự cảm nhận về thời gian của mỗi người cũng khác nhau trong từng thời điểm. Ngày đi, tháng chảy, năm bay, thời gian nước chảy chẳng quay được về.

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Trở thành người lớn đó là quy luật, đâu ai có thể làm trẻ con mãi được. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Chúng ta đều là những chú chim nhỏ, bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp của tiền tài, công việc. Bầu trời xanh kia là ước mơ, ngọn gió mát kia là cảm hứng. Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích trong áp lực củi muối gạo dầu, trong áp lực trưởng thành và thành đạt, cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Khi kết thúc một mối tình dang dở ai mà chẳng đau đớn, chẳng tiếc thương. Tình yêu vốn là chuyện hai người. Một người luôn tìm cách vun vén, người kia lại tìm cớ để bước ra. Kết cục vẫn là tan vỡ. Tận cùng của sự mỏi mệt phải chăng là mỉm cười buông bỏ?

Câu chuyện của gã trai mơ

Câu chuyện của gã trai mơ

Khi còn mới ngoài 20 tuổi, các chàng trai thường sống rất sôi nổi, đôi khi có phần bồng bột và hời hợt. Nhưng khi đến tuổi 30, thường tất cả đàn ông đều nên một lần nữa dừng lại và tự hỏi bản thân đâu là những người, những việc đáng để mình dành thời gian và tâm trí.

Blog Radio 658: Cuộc đời sẽ không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn

Blog Radio 658: Cuộc đời sẽ không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn

Cuộc đời không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn, bão giông lại càng không vì những bước chân trốn chạy của bạn mà nhường cho mặt trời hửng nắng. Cuộc đời đâu phải một giấc ngủ, để sau một đêm dài với những cơn ác mộng, bình minh sẽ rạng phía đằng đông.

Replay Blog Radio: Giữa chúng ta là tình bạn hay đã chạm đến tình yêu?

Replay Blog Radio: Giữa chúng ta là tình bạn hay đã chạm đến tình yêu?

Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.

back to top