Phát thanh xúc cảm của bạn !

Kiếp chung chồng có gì đáng tự hào mà phải khoe?

2019-08-01 01:10

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

Những ngày gần đây, cộng đồng mạng xôn xao việc nữ diễn viên Kiều Thanh lên tiếng thừa nhận "làm người thứ ba" và thẳng thắn chia sẻ về cuộc sống đời tư.

Vốn dĩ từ trước đến nay, người thứ ba chưa bao giờ nhận được cái nhìn thiện cảm từ dư luận. Họ luôn bị xã hội chê bai, chỉ trích vì chen chân vào gia đình người khác, làm trái tự nhiên và trái với thuần phong mỹ tục. Thế nên việc Kiều Thanh thẳng thắn công khai mình là người thứ 3 khiến cộng đồng mạng bất ngờ và tự hỏi nhau: "Làm người thứ ba có gì đáng tự hào mà còn đi khoe khoang".

Nói thật, phụ nữ quý nhau lắm, thân thiết lắm mới cho bạn mượn cái áo mặc mấy hôm, cái túi diện mấy ngày, với điều kiện giữ gìn cẩn thận, làm bẩn hay xước thì đừng mơ được mượn lần hai. Đi ăn mà phải ghép bàn với nhóm khác đã thấy khó chịu, nói gì đến chuyện phải chung thứ mà không ai muốn chung, đó là chồng!

Đến cả Hồ Xuân Hương cũng đã phải ca thán rằng:

Chém cha cái kiếp lấy chồng chung

Kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng!

Ấy vậy mà thời đại này rồi, vẫn có người phụ nữ như "vợ cả" trong câu chuyện của Kiều Thanh: Chấp nhận sống chung với một người đàn ông - là chồng mình trên giấy tờ - nhưng anh ta lại công khai sống chung với một người phụ nữ khác, và để "người thứ 3" ấy thoải mái đi kể câu chuyện của gia đình mình một cách vui vẻ và khoe khoang.

Điều khiến người ta bất ngờ có lẽ không phải là câu chuyện chị kể, bởi chuyện người đầu tiên hay người thứ ba nó nhan nhản khắp nơi, thời nào cũng có rồi. Người ta ngã ngửa ra là bởi thái độ của chị, và thời điểm chị chia sẻ câu chuyện đó. Kiều Thanh kể chuyện như đang tâm sự vậy, rất đều giọng và bình thản, như thể chuyện chung chồng, chia sẻ hạnh phúc hay "giao – nhận chồng" như cách chị nói là việc rất bình thường! Là người thứ ba thì có sao, tôi đâu có phá vỡ hạnh phúc của ai? Cuộc hôn nhân ấy từ trước khi tôi đến đã tệ lắm rồi. Tôi xuất hiện hay không vợ chồng người ta cũng cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt vậy thôi. Vậy tại sao không chờ đến lúc người ta li dị đàng hoàng rồi mới bước tiếp? Tại sao lại không còn chút lí trí nào để người ta giao gì cũng nhận, dù chỉ là "trông hộ" cho người ta thôi hả chị?

Hơn thế nữa, thời điểm Kiều Thanh chọn để công khai chuyện đời tư của mình cũng khiến nhiều người lắc đầu lè lưỡi. Có lẽ vì bộ phim chị đang quảng bá lấy chủ đề là hôn nhân gia đình và người thứ ba nên chị "kiếm chuyện làm quà" lấy chuyện mình để kết nối với mạch phim chăng? Không ai biết, chỉ biết ánh mắt thất thần của những người ngồi cạnh chị khi ấy đã bày tỏ tất cả suy nghĩ của họ, "Thanh ơi, em đang làm cái gì vậy hả?!". Chắc chắn họ đang gào thầm lên trong đầu như vậy đó!

Tôi xin được nói: Chị Thanh dại. Dại đầu tiên là chị nhận "bàn giao" lại một thứ tài sản (như chị nói, vợ là tài sản của chồng, thì chắc anh chồng này cũng là tài sản của chị vợ cả!) mà không có giấy tờ gì hết! Cũng giống như chị không có phương tiện đi lại, chị gái kia cho mượn cái xe máy. "Cứ dùng nha em, hết xăng tự bỏ tiền mà đổ đầy bình. Xe hỏng tự mang đi mà bảo dưỡng. Đi thì giữ gìn đừng phá xe của chị!", nhưng đáng buồn, xe lại đăng ký tên chị vợ, chứ không phải tên Thanh. Đúng quá đi chứ, trên danh nghĩa, họ vẫn là vợ chồng, vẫn được pháp luật công nhận, còn Thanh vĩnh viễn chỉ là người đi mượn, người đến sau mà thôi!

Vậy là Thanh bán không được, cho cũng chẳng đừng, cứ khư khư chăm chút giữ lấy chiếc xe (đã cũ) vì sợ một ngày đẹp trời chị vợ kia bỗng hết thần tượng mình mà xấu tính đòi lại! Thế coi như mất cả chì lẫn chài không cơ chứ?

Dại thứ hai, là chị không hề nghĩ đến việc một ngày anh chồng hờ kia có thể đột nhiên đổi ý và không muốn ở cạnh chị nữa. Không tự chủ về kinh tế, tài chính (như chị chia sẻ thì chồng là người kiếm tiền, chị chỉ "chơi tiền" thôi), đó là cái ngu ngốc lớn nhất của đàn bà. Nếu cứ sống như một cây tầm gửi, lâu lâu đi làm cho vui, vì đam mê thì sẽ chẳng nhận được sự tôn trọng từ đàn ông đâu, dù người ta có yêu mình đến mấy! Phụ thuộc kinh tế là phụ thuộc chính trị, nếu chẳng may có lúc xô bát xô đũa, thì ai sẽ là người chịu thiệt nhất đây? Chỉ có thể là chị Thanh thôi.

Điểm chung của người thứ ba là gì, bạn có biết không? Đó là họ thường có tất cả mọi thứ, sự chiều chuộng quan tâm chăm sóc, những món quà đắt giá, những giây phút "thoát xác" bên tình nhân. Duy chỉ có một thứ họ không bao giờ được phép mơ đến, đó là sự công khai. Được công khai dắt tay nhau trên phố, khoe với cả thế giới "Anh ấy thuộc về tôi!", vậy là họ tìm đủ mọi cách để mối quan hệ của mình được phơi sáng, được công nhận.

Người thì chụp ảnh lại, người thì quay phim lại, người thì viết tâm thư, hay ngồi tâm sự trải lòng… tất cả cũng chỉ để có người biết đến mối quan hệ đấy, và cảm thông cho họ!

Nhưng hạnh phúc mà cứ phải gào lên cho thiên hạ biết liệu có còn là hạnh phúc không? Trồng hoa mà cứ phải đi phát tờ rơi khắp nơi là tôi đang trồng hoa đấy thì chắc chắn chỉ có một khả năng là hoa không có hương thơm cũng chẳng rực rỡ. Vậy thì khác nào trồng một vườn hoa đã chết, rễ đã mục?

Theo Giai Nhân/ Tri Thức Trẻ

(Tiêu đề đã được thay đổi)

Xin chào và hẹn gặp lại

Giọng đọc: Hà Diễm

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Thiết kế: Hương Giang

Mời xem thêm chương trình:

Hai chuyến tàu ngược

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Dẫu biết đường đời còn dài rộng, nhưng cũng vô thường lắm, đừng mãi để quá khứ dày vò tâm trí, hãy cố gắng bước về phía trước, dẫu một mình, dẫu không anh. Sống ở đời, cũng có người khôn ngoan kẻ dại khờ. Em làm sao biết được trái tim em sao cứ mãi dại khờ, lẽo đẽo theo sau một người, để rồi đau, rồi tổn thương, rồi trách dại trách khôn.

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Có một điều rất đơn giản trong tình yêu, đừng chạy theo một người cứ mải chạy theo người khác hoặc những thứ khác mà không bao giờ ngoảnh lại nhìn mình.

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

back to top