Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cho phép anh được làm người thứ ba, em nhé! (Thì thầm 360)

2014-05-21 21:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Bum Bum

Thì thầm bên bàn phím -   Có một chàng trai đã mất hơn 8 tháng để  tìm được tình yêu đích thực của mình, nhưng rồi anh ấy đã để lỡ mất tình yêu ấy vì những lời yêu thương đã đến muộn, để rồi cô ấy mãi mãi thuộc về người con trai khác.

***

Gửi em- Ai đó yêu thương trong anh thuộc về.

Đến hôm nay thì cũng đã hơn 8 tháng kể từ ngày anh biết trái tim mình lại đang đập những nhịp xốn xang vì một người dưng xa lạ nào đó. Lẽ ra anh nên thổ lộ tình cảm ngay từ những ngày đầu phải không? Anh đã không làm như vậy. Anh tự cho phép mình thêm rất nhiều thời gian để rồi cho đến khi những lời yêu thương được nói ra thì em đã nghiễm nhiên thuộc về một người khác. Ừ! Anh quên mất... hoa rồi cũng phải đến thì...

Người ấy cũng như anh, tình cảm trao em là chân thành nhưng xem ra vẫn còn rất nhiều điều từ người ấy mà một đứa con trai hay mơ mộng như anh đáng để học tập. Anh ta có thể chạy xe cả nửa vòng thành phố để mua cho em những thứ em thích, anh ta có thể đến bên cạnh chăm sóc em mỗi khi đau ốm. Còn anh, ngoài những câu chúc, những lời hỏi thăm khô khốc qua đôi dòng tin nhắn anh đâu còn điều gì tốt đẹp khác riêng dành cho em.



Em à... Anh yêu em nhiều lắm! Nhưng chắc có lẽ tình cảm trong em không bao giờ là đủ nhiều để có thể san sẻ cho một người nữa. Vẫn luôn cố gắng tự dặn với bản thân rằng sau tất cả thì cuối cùng anh vẫn chỉ là một người xa lạ mãi nhìn đăm đăm vào hạnh phúc của em. Thôi thì đành chấp nhận yêu em ở lưng chừng vậy. Vui thì phải ở chừng mực và buồn thì mặc nhiên phải được nén lại trong lòng, cả nỗi nhớ cũng phải ém lại thật chặt. Vì anh biết dù chỉ một chút xao động cũng đủ để thứ hạnh phúc vô định ở hiện tại rơi xuống không phanh. Ừ thì chấp nhận đi bên cạnh, lắng nghe những buồn vui, băn khoăn, trăn trở hàng ngày, rồi cả những đắng cay lẫn ngọt ngào từ tình yêu mà em đang có... Có lần em đã trách anh ngốc vì dẫu biết rằng em sẽ không đáp trả lại tình cảm nhưng vẫn cứ phí công chờ đợi. Biết sao được? Tình yêu mà!... Anh biết chứ! Anh biết cơ hội dành cho riêng mình ở đây dường như là không có và hành trình của anh suốt khoảng thời gian vừa qua cũng chỉ là một con số không. Anh vẫn quyết định bước đi dù biết trước rằng sẽ không bao giờ đi được cho đến tận cuối con đường. Sẽ mãi mãi như vậy, phải không?

 Vậy nên anh viết cho em những dòng này để nói với em rằng: "Cho phép anh được mãi yêu em như vậy nhé! Cho phép anh được trở thành người thứ ba trong câu chuyện tình vốn đã đủ chỗ của em có được không?" Anh biết thứ hạnh phúc anh đang có đầy u ám và mịt mù khi nghĩ đến ngày mai và tất nhiên nó sẽ không bao giờ được trọn vẹn. Nhưng đâu đó trong anh, em vẫn luôn là hạnh phúc viên mãn, tràn đầy. Những tin nhắn, cử chỉ quan tâm từ em là quá đủ cho anh để có thể ôm lấy và vỗ một giấc bình yên...

Rồi đến một ngày, cái hạnh phúc tạm bợ này sẽ tan vỡ. Em sẽ vẫn cứ thuộc về người mà em có đủ nhiều yêu thương gắn bó để quên đi anh- kẻ đang tự trải lòng mình qua đôi dòng ngắn ngủi này. Anh sẽ tiếp tục tìm kiếm trên con đường dài một ai đó mà lòng anh yêu nhất, ai đó mà anh có thể cho đi vô hạn những yêu thương, ai đó đã từng có thể là em ở hiện tại...



Anh đã có những vết thương lòng trong quá khứ, và có lẽ em biết điều đó nhưng đôi lúc em vẫn vô tình làm khắc sâu thêm những vết thương đó. Anh vẫn cười nói vui vẻ phải không? Anh đâu muốn những nỗi buồn vô cớ đó làm em phải bận tâm... Nhưng em đâu biết rằng đằng sau những nụ cười đó anh phải cắn răng chịu đựng và đằng sau những câu nói vô tình kia là hàng trăm gai nhọn đâm lên một trái tim vốn dĩ đã không còn lành lặn. Chắc em chỉ biết được anh yêu em đến nhường nào thôi phải không?

Tháng năm chạm ngõ rồi đấy! Chiều về hay có mưa rào nên em cẩn thận nhé, không ai muốn bị cảm lạnh trong những ngày như thế này đâu. Thôi thì chỉ biết chúc em sức khoẻ, hạnh phúc và yêu người đó nhiều hơn nhé, vì sau tất cả những cố gắng anh ta xứng đáng được như vậy. Và... cho phép anh được làm người thứ ba, em nhé! Yêu em.

  • Thì thầm được gửi từ bạn dinhhoang531996

Mời bạn lắng nghe thì thầm Gửi chị nỗi niềm của em, người thứ ba.

Thì thầm số 360 được thể hiện qua giọng đọc Duy Hoàng và Nhóm sản xuất Dalink Studio

(...)





Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.








Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thanh xuân đâu phải để buồn

Thanh xuân đâu phải để buồn

Tôi hay ví nụ cười của anh là ánh nắng chói chang, nụ cười đã làm say đắm tâm hồn trong trẻo của tôi vào mùa hè năm ấy, khi mà chúng tôi vô tình đi ngang đời nhau và để lại những nỗi day dứt sau này.

Phút nhớ nhà của kẻ xa quê

Phút nhớ nhà của kẻ xa quê

Tôi vẫn hay khóc khi nghe một điệu nhạc buồn, chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại dễ khóc đến thế. Dù đã cố gắng kiềm nén nhưng nước mắt vẫn trào ra. Những giọt nước mắt mặn mặn, chan chát chứa đựng biết bao la nỗi niềm của kẻ xa quê. Mỗi lúc như thế tôi lại thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ và các em tôi quá!

Blog Radio 630: Tháng 12, nhớ một người mà tôi đã từng yêu nhất

Blog Radio 630: Tháng 12, nhớ một người mà tôi đã từng yêu nhất

Tháng 12 lại lặng lẽ về bên ô cửa sổ, tôi chống cằm rồi cứ vu vơ nhìn cả thành phố dưới cơn mưa phùn lạnh lẽo. Thành phố mùa này cũng náo nhiệt quá, muốn tìm một khoảng lặng để trốn vào cũng khó, đôi khi chỉ thở thôi cũng đã cảm thấy thật mệt mỏi, muốn dừng lại ở đâu đó một lát trước cuồng quay của cuộc sống để chỉ tìm một chút bình yên.

Replay Blog Radio: Còn thương thì làm sao trốn được trái tim mình?

Replay Blog Radio: Còn thương thì làm sao trốn được trái tim mình?

Tôi muốn quên hay là tôi hèn nhát không dám đối diện với bản thân mình. Nhưng còn thương thì làm sao trốn được trái tim mình…

Không phải hết duyên mà là hết thương

Không phải hết duyên mà là hết thương

Tôi chẳng hiểu nổi mình, khi yêu anh đến lạ lùng, yêu đến nỗi bao dung tất cả mọi chuyện, không nỡ trách móc giận hờn hay căn vặn ghen tuông bởi thời gian gọi cho nhau quá quý giá, “thương còn không hết giận nhau chi”. Với tôi, yêu là tin. Và có lẽ tôi đã sai…

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

Thời gian không giống như một cuốn băng cát-sét để người ta có thể tua đi, tua lại bất cứ khi nào mình muốn nhưng thời gian cũng giống như một cuốn băng, vẫn có thể tạm dừng lại (một chút thôi), có thể tua nhanh hay để nó chạy thật từ từ… Viết cho những ngày cuối năm...

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết

Để đi đến thành công, bất cứ ai cũng từng ít nhất một lần trải qua những thất bại. Buồn tủi, chán nản và bỏ cuộc… đó là cách mà không ít người đã lựa chọn, và kết quả chỉ là những thất bại nối tiếp thất bại. Vậy chúng ta phải làm gì?

Tháng 12 con trở về nhà

Tháng 12 con trở về nhà

Tôi vẫn hay khóc khi nghe một điệu nhạc buồn, chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại dễ khóc đến thế. Dù đã cố gắng kiềm nén nhưng nước mắt vẫn trào ra. Những giọt nước mắt mặn mặn, chan chát chứa đựng biết bao la nỗi niềm của kẻ xa quê. Mỗi lúc như thế tôi lại thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ và các em tôi quá!

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Đợi chờ một ai đó sẽ yêu mình là một hành trình dài đầy mỏi mệt. Nhưng tình yêu đôi khi lại ập xuống cuộc đời chúng ta theo cái cách bất ngờ nhất, để rồi ta chẳng thể chống đỡ trước sự ngọt ngào của nó.

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Nhất định sẽ có một khoảnh khắc mà ta biết trước rằng ta sắp mất đi một ai đó rất quan trọng trong cuộc đời mình. Tất cả còn lại chỉ là ta sẽ lựa chọn ôm lấy họ hay ôm lấy nỗi thương nhớ về họ trong phần đời phía sau

back to top