Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đã quá trễ ( Cẩm Tú kỳ bào, phần 24 )

2014-05-16 20:40

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Tôi cảm thấy mù mịt, quay đầu sang nhìn Đường Triêu và Vân Phong cầu cứu, nhưng rồi phát hiện ra Đường Triêu đã không còn ngồi đó nữa, còn Vân Phong thì lại là bộ mặt âm u hiểm ác như mới rồi, răng cũng đang nghiến lên kèn kẹt như Thanh Lâm. Tôi hoảng sợ bội phần, kêu lên:

“Thanh Lâm, Vân Phong, mọi người làm sao vậy? Sao...?”.

“Bọn tôi làm sao ư? Hỏi cậu ấy? Cậu là con đàn bà rắn độc! Cầm lấy đi!”.

Thanh Lâm cúi người xuống, rút một món đồ gì đó trong ghế ra rồi ném về phía tôi. Tôi né người định tránh, song thứ đó vẫn chụp lên đầu. Tôi với tay kéo xuống, cảm giác bàn tay chạm phải lạnh lẽo và trơn bóng, chính là một chiếc áo, màu xanh sẫm hơi hắt lên vẻ cũ kỹ dưới ánh đèn vàng vọt, “Tần Hoài đăng ảnh thanh kỳ bào”. Thanh Lâm biết hết rồi ư? Tôi sợ hãi buông tay ra, chiếc áo xường xám rơi tuột xuống dưới chân giường.Tôi còn chưa kịp lên tiếng biện hộ, Thanh Lâm đã quỳ thụp xuống rồi khóc váng lên, tiếng khóc ngắt quãng giữa chừng:

“Cậu không nhường mình, đến một ván bài cũng không nhường mình! Cậu còn muốn cả mạng sống của mình nữa, cậu lấy nó đi đi! Lấy đi đi! Hu hu.. Mình biết mình tùy tiện, mình đã biết sai rồi, vì sao cậu còn muốn như vậy nữa?”.

“Thanh Lâm, xin lỗi cậu, mình chỉ nhất thời hồ đồ, thật đấy! Mình không hề, mình không hề muốn cậu chết. Thật mà! Cậu tin mình đi! Chẳng phải giờ vẫn còn kịp hay sao? Vẫn còn kịp mà!”.

Tôi đưa tay ra kéo Thanh Lâm, cánh tay để trần của cô ấy lạnh ngắt và cứng ngắc. Tôi còn chưa kịp rụt tay về, đã bị Thanh Lâm chộp lấy tay. Lòng bàn tay cô ấy cũng đầy mồ hôi lạnh, còn giọng nói thì thoắt cái đã kéo dài ra một cách quỷ quái khác thường.



“Ha ha... ha ha ha... Tiểu Ảnh, Tiểu Ảnh ơi! Chúng ta ở bên nhau! Ha ha... ha ha ha... cùng nhau! Cùng nhau!”.

Tôi gắng sức thoát ra khỏi sự trói buộc của bàn tay Thanh Lâm, song bàn tay cô ấy siết lại mỗi lúc một chặt hơn, khiến cổ tay tôi đau nhói như sắp vỡ vụn ra. Tôi kinh hoàng hét lên:

“Thanh Lâm, cậu làm đau mình, cậu bỏ mình ra, bỏ mình ra! Đường Triêu!”. Trong cơn tuyệt vọng, tôi nghĩ người duy nhất có thể cứu mình là Đường Triêu, vì sao nghe thấy tiếng kêu của tôi mà anh không đến?

"Ha ha... ha ha ha... tha cho cậu ư”,

Giọng nói của Thanh Lâm đột nhiên trở nên khàn khàn như kiểu thanh đới đã bị tổn thương vậy. Nó khiến cô ấy càng đáng sợ hơn ban nãy. Dường như lúc đó bàn tay siết chặt lấy cổ tôi không còn là của người bạn thân thiết ngày trước nữa, mà là của ma quỷ. Tôi muốn thoát khỏi nó, tôi gắng sức để giãy giụa, nhưng tất cả đều phí công vô ích. Khi ấy sức lực của Thanh Lâm đột nhiên mạnh mẽ một cách lạ thường.


...

Tác giả: Chu Nghiệp Á

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù, Kính Cận

Kỹ thuật: Nhím xù

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết này vẫn giống Tết xưa, vẫn câu hỏi cũ, vẫn chưa lấy chồng

Tết này vẫn giống Tết xưa, vẫn câu hỏi cũ, vẫn chưa lấy chồng

Tình yêu đến khi bạn còn đang loay hoay với cuộc sống riêng của mình thay vì là lúc bạn chăm chăm ngóng đợi về nó nhiều nhất. Thế nên hãy để trái tim mình thật tự do làm mọi thứ mình muốn.

Sao em chưa về, mùa đông ngập tràn nỗi nhớ (Những Blog Radio hay nhất về mùa đông P2)

Sao em chưa về, mùa đông ngập tràn nỗi nhớ (Những Blog Radio hay nhất về mùa đông P2)

Mùa đông này, có bàn tay thật sự thèm một hơi ấm bàn tay, hơi ấm của ngày xưa mà họ từng vụt mất. Để rồi bao nhiêu năm trôi qua vẫn hoang mang một câu hỏi, rốt cuộc người ra đi, bỏ mình ở lại vì điều gì?

Blog Radio 636: Tết nơi thành phố lạ

Blog Radio 636: Tết nơi thành phố lạ

Chẳng bao giờ cô nghĩ rằng, cô lại ngồi đây, đón năm mới với một người xa lạ, ở một thành phố xa lạ chẳng phải quê hương, tâm sự với một người xa lạ, và cảm thấy bình thản, ấm áp, bên một người xa lạ.

Tết chỉ thật sự đến khi bạn trở về nhà

Tết chỉ thật sự đến khi bạn trở về nhà

Nhớ rằng Tết là để về nhà, Tết là để đoàn viên.

Bắt được tình yêu giữa trời đông (Những Blog Radio hay nhất về mùa đông P1)

Bắt được tình yêu giữa trời đông (Những Blog Radio hay nhất về mùa đông P1)

Bắt được tình yêu bởi vì tình yêu luôn đến theo cái cách bất ngờ nhất.

Replay Blog Radio: Những ngày cuối đông

Replay Blog Radio: Những ngày cuối đông

Tôi chẳng thể tìm lại tôi của ngày nào. Có lẽ cả anh cũng vậy. Dù có khắc khoải nhìn về quá khứ bao nhiêu, cảm xúc đó cũng chẳng thể quay trở lại, tình yêu đó đã ra đi rồi.

Tết chỉ về khi bạn trở về

Tết chỉ về khi bạn trở về

Tôi vẫn nhớ trong một bài giảng thầy giáo tiếng anh của tôi đã dạy, đối với từ “home” chúng ta dùng “go home” mà không dùng “to” như khi dùng đối với những địa điểm khác. Vì đó là nơi chúng ta trở về. Điều này làm tôi nhớ đến một câu nói: "Người ta có rất nhiều nơi để đi nhưng chỉ có một chốn để về".

Gió chướng gọi Tết về

Gió chướng gọi Tết về

Cơn gió Tết miên man thổi quyện nhẹ khói nhang nhà ai, có chút gì man mác buồn như nuối tiếc thời gian đã qua. Không khí chuẩn bị Tết đã theo ngọn gió len lỏi vào từng căn nhà, ngõ vắng, tôi cũng háo hức mừng thầm. Tết sắp về đến rồi.

Cuối năm ngồi ngẫm lại: chúng ta đã có bao nhiêu ngày dành cho bản thân mình?

Cuối năm ngồi ngẫm lại: chúng ta đã có bao nhiêu ngày dành cho bản thân mình?

Trong 365 ngày qua chúng ta có lúc hối hả tất bật, có lúc lại chợt thấy thanh thản bình yên sau những ngày tháng bận rộn. Dường như hôm nay mọi lo toan, mọi gánh nặng đều được trút bỏ, để thấy những khoảnh khắc là yên ắng, là chan chứa, là bình yên...

Blog Radio 635: Cho tôi tấm vé tìm về Tết đoàn viên

Blog Radio 635: Cho tôi tấm vé tìm về Tết đoàn viên

Hy vọng tết đến nụ cười sẽ nở trên môi mỗi người và nỗi buồn tạm dừng chân ngoài cửa.

back to top
logo left
logo right
banner bottom