Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ác mộng kinh hoàng (Cẩm Tú kỳ bào, phần 23)

2014-05-12 19:35

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Nhím Xù

Bị mùi máu tanh đó làm cho tỉnh giấc, cũng không sao ngủ lại được nữa, tôi muốn mở mắt ra nhưng mí mắt lại mỏi nhừ hệt như mắt của ai chứ không phải của tôi.

Không khí đục ngầu khiến việc hít thở cũng thấy khó khăn, tôi mò mẫm trong bóng tối tìm được công tắc đèn tường, căn phòng dần dần sáng lên. Tôi liếc nhìn khắp xung quanh, tất cả đều lặng im bất động, không một thứ gì có thể đại diện cho sự sống. Tấm rèm dày bịch nặng nề che kín bưng khung cửa sổ, mang đến cho người ta một cảm giác bị đè nén khó gọi thành tên.Trong cái khoảng trống màu vàng chanh tĩnh lặng vô cùng ấy, không khí mỗi lúc một mỏng hơn. Tôi chỉ nghe thấy nhịp thở nặng nề và tiếng tim đập yếu ớt của mình, cố gắng mở to hai mắt nhìn khắp bốn bên, chỉ có một màu vàng ngột ngạt đang cuộn lên như sắp nhấn chìm, nuốt chửng lấy mình... Lật chăn ra, còn chưa kịp đi dép vào, tôi vội vàng chạy ra cửa sổ, tôi cần một luồng không khí trong lành. Hai tay lấy hết sức kéo, soạt một tiếng, tấm rèm lập tức tách làm đôi, co cụm về hai bên, không ngừng đung đưa.Gió lạnh thổi ùa đến, tôi thấy trán mình ớn lạnh, đưa tay lên vuốt thấy chạm ngay vào một mảng ẩm ướt, hơi ấm toàn thân từ từ tan biến, sau lưng cũng thấy ẩm ướt và ớn lạnh.

Tôi đi chân trần vào nhà tắm,tôi đứng trước bồn rửa tay, mở vòi nước, dòng nước rin rít chảy ra nghe như tiếng nói của loài rắn. Những bọt nước nho nhỏ đọng trên mu bàn tay, cảm giác mát lạnh khiến tôi thấy dễ chịu hơn nhiều.




Cúi đầu vào chiếc gương phía trên bồn rửa mặt, trái tim đang lo lắng dần dần bình tĩnh lại nhờ dòng nước trong mát đó... Cầm một chiếc khăn ướt lau mặt, tôi mới phát hiện ra là chiếc gương ở đây được bố trí cực kỳ không tương xứng với cả bố cục của buồng tắm. Thông thường gương trong buồng tắm bao giờ cũng dùng khổ lớn, có thể nhìn thấy nửa người, song chiếc gương này lại chỉ đến vai, thêm vào đó lại được viền khung bằng gỗ màu đen, vì ánh đèn mờ mờ ảo ảo nên khuôn mặt người hiện lên trên đó trông nhợt nhạt vô thần, nhìn giống như, giống như... Não tôi đột nhiên như bị rò rỉ đi đâu hết, khiến tôi không thể ngay lập tức nhớ được ra là nó giống cái gì.

Nhìn vào khuôn mặt mình trong gương, ánh mắt quen thuộc đó sao giờ đây lại bỗng trở nên xa lạ, cái đầu bị khóa chặt trong bộ khung kiên cố của chiếc gương bất ngờ lay động, dù chỉ rất ít thôi song vẫn dễ dàng thấy được. Tôi mở to mắt ra, rõ ràng tôi không hề cử động. Tôi cảm giác thấy các cơ trên mặt mình giật giật, dây thần kinh trên huyệt thái dương đã căng siết lại. Nhưng mà, nhưng mà tôi ở trong gương trông lại mãn nguyện thế kia, thậm chí khoé miệng còn nở một nụ cười, nụ cười đó ngập tràn sự khinh bỉ, lạnh lùng nhìn tôi. Tôi ở trong và ngoài gương hệt như hai người khác nhau đang đứng đối diện với nhau vậy.

Tôi hoảng hốt quay đầu lại, xác nhận rằng trong gian phòng nhỏ hẹp đó chỉ có mỗi mình, tôi lại quay về với chiếc gương, bộ dạng đó vẫn nguyên si như ban nãy. Một mùi máu tanh nồng lại xộc vào trong mũi, bên tai còn có âm thanh của tiếng nước chảy, rì rì... nghe cực kỳ khó chịu. Tôi đứng đờ đẫn ra ở đó, nhìn thẳng vào mình ở trong gương không dám cả chớp mắt, sợ rằng chỉ cần mình chớp mắt thôi thì cái đứa tôi trong gương đó sẽ biến đổi rồi... nhảy ra? Khi nghĩ đến từ nhảy ra, tim tôi đập dồn dập mấy cái liền. Tôi nuốt nước bọt một cách khó khăn, đứng thẳng lưng cứng ngắc, càng không dám động đậy gì thêm.

Bàn chân trần trụi bỗng nhiên ươn ướt, ngứa ngáy quá, mùi máu tanh trong không khí mỗi lúc một nồng đậm hơn. Tôi cố chịu sự ngứa ngáy dưới chân để nhìn thẳng vào hình ảnh mình trong gương...cuối cùng tôi chớp mắt một cái, còn chân cũng không thể chịu nổi sự ngứa ngáy đó nữa. Cả cái mùi tanh khủng khiếp đang ngập tràn không khí.

...

Tác giả: Chu Nghiệp Á

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù, Kính Cận

Kỹ thuật: Nhím xù

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Anh có từng thương em chút nào không, hay chỉ vì mưa làm anh yếu lòng?

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Ngày ấy, bước đi như vậy, em biết mình là một kẻ hèn và cũng biết rằng, như thế là chẳng công bằng với anh. Suốt những năm qua, điều luôn khiến em canh cánh trong lòng, chính là lời xin lỗi này.

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Việc bước qua đau thương là điều không dễ dàng nhưng có hề gì nếu bạn không ngừng cố gắng và thẳng thắn với chính cảm xúc của mình. Bạn có quyền yếu đuối và bạn cũng có quyền được người khác yêu thương, che chở. Đừng bao giờ cố gồng mình lên gánh lấy mọi thứ một mình trong khi bên cạnh có người sẵn sàng đưa vai gánh cùng bạn những điều đó. Việc gì thì việc nhưng nếu có hai người chẳng phải sẽ tốt hơn là một mình sao?

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Ở cuộc sống tấp nập ngoài kia, khi bạn ngã, chưa chắc đã có một bàn tay nâng bạn dậy. Bạn có thể vấp ngã nhưng hãy tự đứng dậy và bước tiếp. Bạn có thể vấp ngã chứ đừng bao giờ gục ngã. Chúng ta ai cũng mang trên vai đủ thứ trách nhiệm, càng nhiều tuổi thì trách nhiệm càng cao. Khi đó, chúng ta không còn sống cho riêng mình mà sẽ có nhiều thứ phải chăm lo. Vì thế, đừng bao giờ để bản thân gục ngã. Khi thấy mệt, hãy bước chậm lại, nghỉ ngơi một chút chứ đừng bao giờ dừng lại. Bởi phía trước là bầu trời, và ngoài kia là nắng.

Thương nhưng lại là đơn phương (Love Radio)

Thương nhưng lại là đơn phương (Love Radio)

Tôi đã từng đọc đâu đó câu nói: "Cảm giác đau lòng nhất là yêu đơn phương một người đơn phương", và hóa ra tôi lại đang mắc kẹt trong chính cái vòng luẩn quẩn ấy.

Blog Radio 644: Anh có đánh rơi nhịp nào không?

Blog Radio 644: Anh có đánh rơi nhịp nào không?

Vào một ngày đẹp trời, trái tim chợt lỡ một nhịp vì một nụ cười nào đó. Băn khoăn tự hỏi trái tim của người ấy có rơi một nhịp nào để mình bắt lấy không? Khi tình yêu bắt đầu, đâu ai mong ngày sau sẽ đơn phương.

Replay Blog Radio: Thương là thương thế thôi

Replay Blog Radio: Thương là thương thế thôi

Thương là thương vậy thôi. Ai lí giải nổi lí do vì sao. Thương nhiều quá, nói chẳng đặng. Phải không?

Buông bỏ những thứ không thuộc về mình (Love Radio)

Buông bỏ những thứ không thuộc về mình (Love Radio)

Người ta vẫn nói rằng đừng bao giờ cố gắng giữ lấy điều gì không phải của mình. Đặc biệt là trong tình yêu, càng cố giữ càng khiến bản thân mình đau hơn mà thôi. Đừng chỉ vì thấy bông hồng đẹp mà cứ muốn nó là của riêng mình, bởi vì sẽ có một ngày gai hoa hồng khiến bạn chảy máu đấy.

Đi nhầm đường thì quay đầu lại, yêu sai người phải nhớ buông tay (Love Radio)

Đi nhầm đường thì quay đầu lại, yêu sai người phải nhớ buông tay (Love Radio)

Thời gian có thể không xóa đi được vết sẹo trong lòng chúng ta, nhưng nó là phương thuốc hữu dụng nhất, nó sẽ làm mọi thứ trở nên mờ nhạt, khiến chúng ta có thể sống vì bản thân thay vì chạy theo một ảo vọng tình yêu.

Đủ gió chong chóng sẽ quay, đủ thương hạnh phúc sẽ đong đầy (Love Radio)

Đủ gió chong chóng sẽ quay, đủ thương hạnh phúc sẽ đong đầy (Love Radio)

Người ta bảo có hai thứ trên đời không được bỏ lỡ là chuyến tàu cuối cùng về nhà và người thương mình. Em đã bỏ lỡ anh rồi, nhưng em hứa, em sẽ tìm một người đàn ông, người sẽ nhìn em như anh đã từng.

back to top