Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sợ phải lớn lên (Thì thầm 357)

2014-05-11 21:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Bum Bum

Thì thầm bên bàn phím - Em sợ phải lớn lên, sợ xa rời những gì thân thuộc nhất, sợ phải đối mặt với cạm bẫy cuộc đời, những thứ mà em nghĩ chẳng nên tồn tại trong cõi đời phù du này. Cuộc sống sẽ giản đơn biết mấy nếu ta ngừng một phút để yêu thương nhiều hơn, gạt đi những toan tính, muộn phiền. Nhưng dòng thời gian xuôi theo năm tháng đâu phải chỉ để xóa nhòa những chông chênh trên đường đời?



Xưa đã xa, thơ đã đi qua, còn lại nỗi nhớ cùng những ngày thu êm ả. Những ngày rong ruổi cùng chúng bạn khắp chốn, những đêm cặm cụi bên giá sách và những buổi học chứa đầy bao "hiểm nguy" đã lùi sâu vào bức màn dĩ vãng. Em cứ mải mê, ngủ quên trên bao trang sách đẹp, chẳng biết ngoài kia mưa vẫn tí tách rơi. Lại nhớ một thời tinh nghịch đạp xe dưới hàng cây thẳng tắp, mưa rơi lộp độp trên tầng lá, lâng lâng em hát theo nhịp mưa. Rồi một ngày nắng vội, áo dài em duyên dáng cho ai đợi chờ… Thế mà nhanh! Nước mắt cứ rơi hoài cho mi ai đỏ hoe, cho những cái ôm thêm chặt, để giờ khắc chia tay trôi qua nặng nề hơn hết. Những lời thú tội siêu đáng yêu của lũ con gái cứ làm thầy chủ nhiệm mắt ngấn lệ nhưng môi vẫn cười tươi. Mấy thằng con trai ngày thường ra dáng là thế, nay cũng quay mặt đi, thả cho thứ nước mắt mặn chát cứ thế tuôn. Siết chặt tay hơn nhé, mình vẫn ở cạnh nhau đấy thôi! Ngày mai trường chẳng cho mình đi học nữa, nhưng sẽ vẫn đến trường nhé! Ba năm mình bên nhau, bao lần gió gọi hoài không tới, bao hè gọi ve rộn rã, nhưng chưa một lần cánh phượng nơi sân trường ấy khoe sắc. Đến cả màu hoa ấy cũng chẳng muốn chúng mình xa nhau.. Vậy mà em vẫn cứ buồn.. Thời gian vô tình, trách chi lòng người vội vã quên.
 
Tán phượng đỏ đã thôi reo trong màu nắng hạ chói chang, ve ngừng kêu và một thời áo trắng nữa lại đi qua trên từng trang mực tím. Liệu có ai đã từng đi qua tuổi mười tám đầy mộng mơ nỡ đánh rơi bao dại khờ một thời xưa ấy..? Sẽ là bâng quơ nếu em thôi tự băn khoăn và dằn vặt về những gì đã qua. Nhưng em ơi, cuộc sống vẫn cứ trôi dẫu ván cờ trước mặt vẫn còn đang rối rắm...

Gửi lại chốn xưa những ngày êm đềm, gửi lại sân trường những thì thầm cùng bằng lăng tím. Lặng, em nghe tim mình dậy sóng. Ai rồi cũng phải lớn, phải tự mình nhìn ngắm quá khứ, rọi soi trong hiện tại và hướng đến ngày mai. Có là hững hờ khi đôi tay chẳng kịp níu giữ những gì một thời từng là quan trọng nhất? Có là vô cảm khi trái tim lỡ nhịp chẳng chịu nghe lời - nay im lìm khép kín và sợ sệt đón nhận tình cảm? Mọi đổ vỡ rồi sẽ trôi theo màu mưa nhạt, còn lại đây trang giấy thơm lưu đầy kỷ niệm tuổi học trò thơ ngây.

Giá mà một lần được men theo triền sông, ngược nắng, đem yêu thương gói ghém trong chiếc túi đỏ, buộc thật chặt và luôn giữ theo bên mình. Nhỏ bạn thân cười giòn tan như vẫn í ới gọi em mỗi ngày, thầy giáo giảng Văn nghe cứ như đem tất cả những gì tinh túy nhất của quả đất này đến tâm hồn mộng mơ em... Và còn đây nữa, ngăn bàn kỷ niệm, hành lang thân thương, góc sân trường một thời vỗ về em trong những cơn nức lòng... Đừng trách thời gian sao cứ vô tình vuột trôi, hãy hỏi tại sao đôi tay em không níu giữ..



Em sợ phải lớn lên, sợ xa rời những gì thân thuộc nhất, sợ phải đối mặt với cạm bẫy cuộc đời, những thứ mà em nghĩ chẳng nên tồn tại trong cõi đời phù du này. Cuộc sống sẽ giản đơn biết mấy nếu ta ngừng một phút để yêu thương nhiều hơn, gạt đi những toan tính, muộn phiền. Nhưng dòng thời gian xuôi theo năm tháng đâu phải chỉ để xóa nhòa những chông chênh trên đường đời? Là để con người hối hả sống theo nhịp chảy ấy, là để ta tự nhận ra những chân giá trị đích thực của cuộc sống, mở rộng lòng đón thương yêu và nhìn ngắm sự trỗi dậy của những trái tim khát khao chinh phục. Guồng quay ấy cuốn theo bao trở trăn, nhưng em ơi, hãy cứ vững tin. Bởi, trên con đường đã chọn, em sẽ tìm thấy những điều bình dị đẹp nhất, tựa tâm hồn thánh thiện, tinh khôi mà em nâng niu, gìn giữ, tựa ánh nắng bất chợt trong chớm đông lạnh năm nào..

  • Thì thầm được gửi từ bạn Tiên Lê

Thì thầm số 357 được thể hiện qua giọng đọc Bumbum và Nhóm sản xuất Dalink Studio

(...)





Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.




Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày đẹp trời để cô đơn

Ngày đẹp trời để cô đơn

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình.

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

back to top