Phát thanh xúc cảm của bạn !

Gửi lại tuổi thanh xuân (Thì thầm 358)

2014-05-14 21:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Bum Bum

Thì thầm bên bàn phím Đã qua rồi những tháng ngày nông nổi, vì tình yêu mà quên đi bản thân, cho thật nhiều để rồi nhận được  bao nhiêu, nhưng cũng vì vậy mà em hiểu được, không phải thứ gì cho đi thật lòng cũng sẽ nhận lại được thật lòng. Trên đoạn đường tình yêu của hai đứa mình, cuối cùng anh vẫn là người về đích trước, em kiệt sức rồi, không còn khả năng để tuổi theo anh hết lần này đến lần khác nữa.



Tình cờ, em đi trên con đường này, đi dưới hàng cây nơi em và anh từng hẹn hò, tình cờ, em gặp lại anh, khi anh tay trong tay với người con khác, nhìn nhau, em không biết phải nói gì, đành cúi đầu bước qua nhau như chưa hề quen biết... Trái đất rộng lớn là thế, nhưng không ngờ em lại có thể nhìn thấy anh thêm một lần nữa, có phải cuộc đời quá tàn nhẫn với em không? Kí ức? Nhắc lại chỉ làm trái tim em nhói đau...
 
Lặng lẽ đếm thời gian trôi, năm tháng đẹp nhất của đời người đã không còn nữa. Trước đây, em luôn tìm kiếm một tình yêu đích thực, nhưng khi có được rồi, em lại không biết cách nắm giữ tình yêu đó trong tay mình, nhìn tình yêu ấy tan vỡ ngay trước mắt, em cũng không làm được gì, là em không biết cách thể hiện tình yêu hay là vì trái tim anh thay đổi? Em cũng không biết nữa, nhưng sự mất mát đó chính là cái giá cho sự trưởng thành.
 
Trái tim em đã từng dành trọn yêu thương cho anh, từng khóc, từng cười, từng yêu hết mình, nhưng cuối cùng vẫn không giữ được yêu ấy, không cho tình yêu ấy được đơm hoa kết trái, nhưng… điều này giờ đây liệu có còn ý nghĩa? Nếu anh không phải người đầu tiên bỏ rơi em, nếu anh không phải người đầu tiên làm trái tim em hóa đá, thì sẽ có người khác thay thế vị trí của anh mà thôi. Mỗi người, mỗi chuyện từng đến, từng đi trong cuộc đời em, đều là những mảnh ghép làm cho trái tim em thêm hoàn chỉnh, làm em biết cảm nhận hạnh phúc trong những điều bình dị nhất.

Đối với anh, cũng như đối với tuổi thanh xuân của mình, em không còn nợ điều gì nữa, chỉ là… cái giá phải trả quá đắt mà thôi.

Đã qua rồi những tháng ngày nông nổi, vì tình yêu mà quên đi bản thân, cho thật nhiều để rồi nhận được  bao nhiêu, nhưng cũng vì vậy mà em hiểu được, không phải thứ gì cho đi thật lòng cũng sẽ nhận lại được thật lòng. Trên đoạn đường tình yêu của hai đứa mình, cuối cùng anh vẫn là người về đích trước, em kiệt sức rồi, không còn khả năng để tuổi theo anh hết lần này đến lần khác nữa.

Em đã dành trọn những năm tháng thanh xuân đẹp nhất để bên cạnh anh, nhưng giờ đây, anh lại vun đắp hạnh phúc bên người con gái khác, còn em vẫn lạc bước giữa đời, tâm hồn luôn chìm đắm trong những khắc khoải nhớ nhung.

Dù vậy, em vẫn thấy lòng mình nhẹ nhõm, em không trách anh, cũng không muốn trách trái tim mình ngày đó đã yêu anh, cũng bởi vì, anh đã cho em những cảm xúc, cho em những kỉ niệm khó phai mờ.
 


Em không còn trẻ, không còn muốn ôm trọn quá khư vào lòng để sống trong nỗi nhớ, chỉ muốn được thanh thản bước đi trên con đường phía trước, để tìm cho mình một hạnh phúc muộn màng. Em sẽ gói tất cả những nụ cười, những giọt nước mắt cùng một tình yêu say đắm gửi lại tuổi thanh xuân, để sau này, khi quay đầu nhìn lại, em thấy được mình đã trải qua một thời gian đẹp như giấc mộng ấy, để những kỉ niệm trong em sẽ trẻ mãi không già, để tình yêu dành cho anh muôn đời nồng cháy.

Em còn nhớ, khi mình mười tám hai mươi, thường hay hỏi mẹ, tại sao khi già đi, mẹ không buồn cũng không cảm thấy tiếc nuối cho những gì đã qua, mẹ cười, nói rằng cuộc đời ai chẳng đến lúc già, và không có tuổi xuân nào là mãi mãi, nên mẹ không có gì để hối tiếc, cũng giống như không có tình yêu nào là vĩnh cửu, chỉ có những phút giây vĩnh cửu của tình yêu mà thôi.

Sờ lên mặt mình, đã có một vài nếp nhăn, cùng với những vết chân chim nơi khóe mắt, em nhận ra mình đã già thật rồi, không phải quá già , nhưng cũng đủ trưởng thành để hiểu được  những điều mẹ nói. Giờ đây, nhìn những cô gái tràn đầy sức trẻ, e ấp tay trong tay với người yêu trên phố em lại bật cười. Thầm  nghĩ, nếu cuộc đời không cho em thời gian để trưởng thành, nếu  không cho em từ từ cảm nhận những chông gai của cuộc sống, hay là cuộc đời cho em nhảy vọt từ mười tám  lên hai lăm tuổi, thì có lẽ em đã không đủ can đảm để sống tiếp.Cảm ơn anh, cảm ơn tất cả những người đã từng làm tổn thương em, để em biết cách trân trọng cuộc sống bình dị ngày hôm nay.

 Quên đi nhé những hoài niệm nhớ nhung, quên đi nhé những nỗi đau năm nào, ngày mới sẽ lại bắt đầu, bước lên phía trước, hạnh phúc đang chờ em!
 
  • Thì thầm được gửi từ Hứa Hiểu Vy

Thì thầm số 358 được thể hiện qua giọng đọc Bumbum và Nhóm sản xuất Dalink Studio

(...)





Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.









Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không phải hết duyên mà là hết thương

Không phải hết duyên mà là hết thương

Tôi chẳng hiểu nổi mình, khi yêu anh đến lạ lùng, yêu đến nỗi bao dung tất cả mọi chuyện, không nỡ trách móc giận hờn hay căn vặn ghen tuông bởi thời gian gọi cho nhau quá quý giá, “thương còn không hết giận nhau chi”. Với tôi, yêu là tin. Và có lẽ tôi đã sai…

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

Thời gian không giống như một cuốn băng cát-sét để người ta có thể tua đi, tua lại bất cứ khi nào mình muốn nhưng thời gian cũng giống như một cuốn băng, vẫn có thể tạm dừng lại (một chút thôi), có thể tua nhanh hay để nó chạy thật từ từ… Viết cho những ngày cuối năm...

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết

Để đi đến thành công, bất cứ ai cũng từng ít nhất một lần trải qua những thất bại. Buồn tủi, chán nản và bỏ cuộc… đó là cách mà không ít người đã lựa chọn, và kết quả chỉ là những thất bại nối tiếp thất bại. Vậy chúng ta phải làm gì?

Tháng 12 con trở về nhà

Tháng 12 con trở về nhà

Tôi vẫn hay khóc khi nghe một điệu nhạc buồn, chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại dễ khóc đến thế. Dù đã cố gắng kiềm nén nhưng nước mắt vẫn trào ra. Những giọt nước mắt mặn mặn, chan chát chứa đựng biết bao la nỗi niềm của kẻ xa quê. Mỗi lúc như thế tôi lại thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ và các em tôi quá!

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Đợi chờ một ai đó sẽ yêu mình là một hành trình dài đầy mỏi mệt. Nhưng tình yêu đôi khi lại ập xuống cuộc đời chúng ta theo cái cách bất ngờ nhất, để rồi ta chẳng thể chống đỡ trước sự ngọt ngào của nó.

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Nhất định sẽ có một khoảnh khắc mà ta biết trước rằng ta sắp mất đi một ai đó rất quan trọng trong cuộc đời mình. Tất cả còn lại chỉ là ta sẽ lựa chọn ôm lấy họ hay ôm lấy nỗi thương nhớ về họ trong phần đời phía sau

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh Những câu chuyện cũng dần trôi vào quên lãng Ngày đầu gặp nhau dưới cơn mưa lãng mạn Em thôi nhắc về kĩ niệm cũ ngày xưa.

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Và dường như, càng già, thì người ta thường phát triển theo hai xu thế, một là cuống cà kê lên nhờ người này người kia mai mối để được leo lên xe bông về nhà chồng.

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Giá như có thể quay lại. Tôi sẽ không cao lãnh nữa, không tỏ vẻ cao giá nữa. Vứt hết sĩ diện vớ vẩn gì đó đi, tôi sẽ lấy hết dũng cảm tỏ tình với cậu, nói cho cậu biết tôi rất thích cậu, thích rất lâu rồi. Nói cho cậu biết cậu rất đẹp trai, rất nam tính.

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Trong cuộc sống này có một số người, bạn giúp họ cả trăm lần họ không có được một lời cảm ơn. Nhưng chỉ một lần không giúp, họ quay ra hận bạn. Bao nhiêu cố gắng nỗ lực bỏ ra vì người khác, thứ bạn nhận lại được không phải là sự chân thành mà chỉ là nỗi cay đắng.

back to top