Phát thanh xúc cảm của bạn !

Quỷ Họa_ phần 3

2014-05-16 14:50

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Hồ yêu kia yêu lực cao thâm khiến Kính Ninh bất ngờ, hắn làm hồ yêu trọng thương nhưng lại không bắt được nàng ta. Ngẫm nghĩ thấy hồ yêu bị thương nặng như thế chắc chắn cần phải hút rất nhiều dương khí, mấy ngày nay, Kính Ninh bố trí rất nhiều kết giới trong thành, một khi hồ yêu dùng yêu lực, chắc chắn chạy không thoát khỏi mắt hắn.Trong mấy ngày này, Kính Ninh tận tâm dạy Mạt Họa không ít, tu vi nàng tiến bộ không ngờ. Ngược lại, Mạt Họa có vẻ như không muốn học.

Ban đêm, hai người đuổi theo tung tích hồ yêu tới ngoài thành, lại mất dấu nàng ta ở bên bờ sông, lúc đó cửa thành đã khóa, hai người đành ăn ngủ bên ngoài thành. Mạt Họa ngồi cạnh đống lửa ngẩn người nhìn Kính Ninh đang ngồi thiền Nàng cảm thấy, khuôn mặt của đạo sĩ này còn mê hoặc người khác hơn cả yêu quái.Một hòn đá nhỏ đập trúng đầu nàng, Kính Ninh cũng không mở mắt nói: "Tu hành cần phải kiên trì bền bỉ, ngày nào cũng phải làm, tập trung suy nghĩ."

"Sư phụ, ta đang luyện tập để có thể đứng trước mặt ngươi mà tim không đập loạn."

Kính Ninh mở mắt ra, thản nhiên hỏi: "Lần trước rơi xuống nước xong mắc bệnh tim luôn à?"

Mạt Họa xoa lòng mình nói: "Không biết nữa, cứ thấy sư phụ lại phát bệnh, chắc chắn là do lần trước sư phụ bỏ ta lại một mình khiến ta tổn thương nhiều lắm."



Kính Ninh chỉ lạnh nhạt nói: "Nếu muốn tu hành thành công, tâm phải tĩnh, ít ham muốn, vô cầu..." Hắn nhắc tới tâm pháp thanh tu của Đạo gia, Mạt Hoa chăm chú nghe giọng nói chậm rãi đều đều của hắn đến thất thần, nàng chỉ biết, chuyện tu hành không có ý nghĩa gì với nàng, có một ý nghĩ từ từ nhen nhóm trong lòng. Nàng đột ngột cắt ngang lời hắn: "Sư phụ, ta cho rằng ta không muốn làm đồ đệ của chàng!"

Kính Ninh nhướng mày, trong giọng nói không kiềm được lửa giận. "Làm càn!"

"Ta nói rất nghiêm túc, ta không làm đồ đệ của chàng, ta làm mẹ của con chàng có được không? Vậy thì chúng ta có thể thoải mái ôm hôn nhau rồi."

Kính Ninh ngẩn người, lửa giận có lớn hơn nữa cũng không thể giấu được sự thẹn thùng xấu hổ đốt cháy tai hắn: "Hỗn xược."

Mạt Họa nhìn một lát, rồi vươn bốn đầu ngón tay hỏi: "Sư phụ xòe bốn ngón tay* làm gì?"

*"xòe bốn ngón tay" với "Láo xược" là đồng âm

Kính Ninh nheo mắt lại, thấy hắn giận thật, Mạt Họa vội khoát tay nói: "Được rồi, được rồi. Ta làm đồ đệ là được chứ gì."

Dù sao cũng chính là trong đêm nay.Đã canh ba, Kính Ninh nhắm mắt nghỉ ngơi, Mạt Họa thổi nhẹ một luồng khí vào trong không trung, những côn trùng bám trên những lá xanh liền rơi xuống đất, say ngủ. Mạt Họa nhổm người dậy, đi tới phía sau Kính Ninh, nàng xoa nhẹ vết thương trên cổ hắn, khẽ thở dài: "Lúc ấy chàng chịu cứu ta thì đã không bị thương rồi, một đạo sĩ như chàng không thể đối phó được với tam vĩ yêu hồ. Nếu không phải vết thương của ta chưa lành, việc này sẽ không khiến chàng liên lụy."

Nàng cúi đầu, nhẹ nhàng liếm vết máu trên cổ Kính Ninh, dấu móng tay màu đen tiêu tán không ít. Mạt Họa không nỡ rời đi, cúi đầu hôn thật sâu nơi mạch máu của hắn đang giật giật, thỏa mãn nhìn nơi đó từ từ ửng đỏ, nàng cười nói: "Thật muốn toàn thân chàng đều hồng lên như vậy."

(...)

Tác giả : Cửu Lộ Phi Hương

Người dịch: Hắc Gia

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím Xù

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tôi 30 đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không?

Tôi 30 đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không?

Tôi 30, vẫn ôm nỗi đau xưa cũ, sự trống trải đến cùng cực. Những năm tháng thanh xuân sống vội, rồi rời nhau cũng vội, để rồi tuổi 30 mang đầy những hoài niệm, những tổn thương, những day dứt mà chỉ khẽ chạm vào thôi, tim cũng thấy nhói đau.

Ai rồi cũng sẽ tìm được một người phá vỡ những nguyên tắc của chính mình

Ai rồi cũng sẽ tìm được một người phá vỡ những nguyên tắc của chính mình

Tôi đã từng nghe đâu đó có người nói rằng: “Trong cuộc sống bạn nhất định sẽ gặp một người, người ấy phá vỡ nguyên tắc của bạn, thay đổi thói quen của bạn, trở thành ngoại lệ của bạn!” Và liệu khi gặp được người đó rồi, chúng ta có bỏ lỡ nhau lần nữa…

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Ngày hôm qua đã trở thành dĩ vãng, ngày mai cũng chẳng thể biết trước điều chi. Mỗi ngày chẳng thể đều là một ngày vui, thuận lòng như ý, nhưng mỗi ngày chúng ta đều phải có một tâm trạng thật tốt.

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Mẹ biết không? Hà Nội đông vui và tấp nập thật đấy, nhưng những khi thành phố lên đèn, khi mọi người đã trở về với tổ ấm của mình sau một ngày dài lăn lộn với công việc, đứng một mình trên cầu Long Biên, con thấy chạnh lòng và lạc lõng biết nhường nào.

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Năm mười bảy, mọi cô gái đều muốn mình sẽ là duy nhất trong mắt người đó. Có những khoảng cách, dù nhỏ đến mấy, chẳng hạn là khoảng cách giữa hai bàn tay nhưng mãi mãi họ vẫn không thể chạm đến được.

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Ai sinh ra cũng có những trách nhiệm của riêng mình, đâu chỉ riêng bạn, đâu chỉ riêng tôi. Hãy nhớ, đừng bao giờ để bản thân gục ngã, giữa cuộc đời!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Em đa cảm, mà những người đa cảm sẽ dễ bó buộc mình vào những suy nghĩ vẩn vơ, rồi em sẽ khổ. Khổ rất nhiều. Điều tôi mong muốn, là em sống hạnh phúc mỗi ngày. Là mỗi ngày trôi qua, em lại thấy cuộc đời này thật đáng sống.

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy.

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có quá nhiều lý do khiến tình yêu của đôi lứa nguội lạnh. Nhưng đau lòng nhất có thể chính là sự cô đơn của người con gái trong chính mối quan hệ yêu đương của họ. Họ hiểu rằng dù có bỏ công sức cố gắng đến đâu, chờ đợi đến đêu đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với một người chẳng hề chịu vì họ mà thay đổi.

back to top