Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những cái chết được báo trước ( Cẩm Tú kỳ bào, phần 25 )

2014-05-20 19:30

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Nhím Xù


Tôi nhìn vào tấm biển ghi số trên cánh cửa của phòng 2013, bốn con số làm bằng đồng mạ vàng lúc đó chợt thâm đen như máu khô vón lại. Có lẽ giờ đây khi nhìn vào bất cứ thứ gì tôi đều có thể thấy máu me trong đó.

Tôi không chạm vào nó, trải qua biết bao nhiêu lần sợ hãi, hệ thống thần kinh đã được miễn dịch với kiểu này. Nó nằm mềm nhũn dưới chân giường, giống như một con mèo nhỏ đang ngoan ngoãn ngủ say. Tôi lấy chân đá đá vào nó, cảm giác trơn lạnh vốn có của sa tanh truyền đến đầu ngón chân, khiến tôi bất giác rùng mình, hóa ra nỗi khiếp sợ tận sâu trong đáy lòng mình không dễ dàng mất đi như vậy. Tôi ngồi nhìn chằm chằm vào nó, trong gian phòng yên tĩnh tới mức chỉ nghe thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hổ treo tường và cả tiếng thở nặng nhọc của tôi.


Cố gắng dằn lòng mình lại, tôi thay quần áo một cách nhanh chóng, trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất, phải rời khỏi đây ngay! Trong tâm trạng rối bời, tôi quả thực không biết mình phải đi đâu, nhưng chỉ cần thoát khỏi nơi đây có lẽ tôi sẽ tránh xa được sự nguy hiểm. Thực ra sự nguy hiểm đã xuất hiện ngay từ đầu nhưng không đáng sợ, chính là vì nó vẫn ẩn nấp ở một góc nào đó, rồi tấn công vào lúc mà ta không ngờ tới nhất, khiến ta không kịp đề phòng, thần kinh giống như một miếng cao su, hết bị co thắt lại rồi buông lỏng, rồi lại co thắt... Cứ nhiều lần như vậy, rồi cuối cùng cũng sẽ có một ngày ta sụp đổ. Thế nên tôi phải rời khỏi ngay cái không gian cô độc một mình này, chỉ có ở giữa thành phố ồn ào huyên náo thì nỗi sợ hãi vô hình kia mới không xuất hiện nữa. Nghĩ tới đó, đầu óc tôi lại trở nên căng thẳng, một khuôn mặt xinh đẹp chợt hiện lên trong tiềm thức: “Tiểu Cổ”.

Audiobook cẩm tú kỳ bào

Con bé chết vì tai nạn giao thông giữa phố phường đông đúc, như vậy cũng có nghĩa là không nơi nào không có nguy hiểm rình rập. Tôi phải đi đâu đây? Lại rơi vào mù mịt, song cái cảm giác bị đè nén mà gian phòng này mang lại cho tôi quá lớn, nó khiến tôi không thể cứ tiếp tục ngồi ngẩn ra ở đó nữa. Tôi đi giày, nhanh chóng chạy ra ngoài. Cánh cửa nặng nề đóng sập lại một tiếng sau lưng, ngăn cách tôi với chiếc áo dài xường xám đó ở hai không gian khác nhau. Tôi đứng tựa lưng vào cửa thở phào một tiếng, cảm thấy như cách xa nguy hiểm thêm được một phân.

Hành lang trống trải, tĩnh lặng hệt như trong giấc mộng, chỉ có điều nó nhiều đèn sáng hơn chứ không âm u như tôi từng thấy. Ngay sát phòng tôi là phòng 2013, tôi vụng trộm đi lướt qua gian phòng đó, một tia sáng chớp lóe lên ngay phía trước làm tôi chói mắt. Nheo mắt lại nhìn về hướng đó, tôi phát hiện ra một chiếc nhẫn nằm ngay trước cửa phòng 2013. Đi tới nhặt lên xem, đó là một chiếc nhẫn bạch kim, hình thức giản đơn, trông hơi quen mắt. Tôi quay chiếc nhẫn ra nhìn vào mặt trong của nó một cách hết sức tự nhiên, phát hiện ra hai chữ được khắc bên trong: Úy Bân. Bên trái còn có mấy con số ghi 1995.

Úy Bân ư? Vì sao nhẫn của Úy Bân lại ở đây? Nó ám thị điều gì? Tôi đeo chiếc nhẫn vào ngón cái, khi ấy sự tò mò còn lớn hơn cả nỗi sợ hãi. Tôi nhìn vào tấm biển ghi số trên cánh cửa của phòng 2013, bốn con số làm bằng đồng mạ vàng lúc đó chợt thâm đen như máu khô vón lại. Có lẽ giờ đây khi nhìn vào bất cứ thứ gì tôi đều có thể thấy máu me trong đó.

Tôi đưa tay vặn nắm đấm cửa, một tiếng cạch khe khẽ vang lên, khóa đã bật ra khỏi ổ. Cánh cửa hé mở, mùi tanh đầy ảm đạm lọt qua khe xộc tới. Tôi đang do dự định đẩy cửa vào thì có tiếng bước chân vang lên trong hành lang. Tôi vội vàng đóng cánh cửa đó lại, quay về trước phòng mình.

...

Tác giả: Chu Nghiệp Á

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù, Kính Cận

Kỹ thuật: Nhím xù

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Dẫu biết đường đời còn dài rộng, nhưng cũng vô thường lắm, đừng mãi để quá khứ dày vò tâm trí, hãy cố gắng bước về phía trước, dẫu một mình, dẫu không anh. Sống ở đời, cũng có người khôn ngoan kẻ dại khờ. Em làm sao biết được trái tim em sao cứ mãi dại khờ, lẽo đẽo theo sau một người, để rồi đau, rồi tổn thương, rồi trách dại trách khôn.

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Có một điều rất đơn giản trong tình yêu, đừng chạy theo một người cứ mải chạy theo người khác hoặc những thứ khác mà không bao giờ ngoảnh lại nhìn mình.

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

back to top