Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những cái chết được báo trước ( Cẩm Tú kỳ bào, phần 25 )

2014-05-20 19:30

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Nhím Xù


Tôi nhìn vào tấm biển ghi số trên cánh cửa của phòng 2013, bốn con số làm bằng đồng mạ vàng lúc đó chợt thâm đen như máu khô vón lại. Có lẽ giờ đây khi nhìn vào bất cứ thứ gì tôi đều có thể thấy máu me trong đó.

Tôi không chạm vào nó, trải qua biết bao nhiêu lần sợ hãi, hệ thống thần kinh đã được miễn dịch với kiểu này. Nó nằm mềm nhũn dưới chân giường, giống như một con mèo nhỏ đang ngoan ngoãn ngủ say. Tôi lấy chân đá đá vào nó, cảm giác trơn lạnh vốn có của sa tanh truyền đến đầu ngón chân, khiến tôi bất giác rùng mình, hóa ra nỗi khiếp sợ tận sâu trong đáy lòng mình không dễ dàng mất đi như vậy. Tôi ngồi nhìn chằm chằm vào nó, trong gian phòng yên tĩnh tới mức chỉ nghe thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hổ treo tường và cả tiếng thở nặng nhọc của tôi.


Cố gắng dằn lòng mình lại, tôi thay quần áo một cách nhanh chóng, trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất, phải rời khỏi đây ngay! Trong tâm trạng rối bời, tôi quả thực không biết mình phải đi đâu, nhưng chỉ cần thoát khỏi nơi đây có lẽ tôi sẽ tránh xa được sự nguy hiểm. Thực ra sự nguy hiểm đã xuất hiện ngay từ đầu nhưng không đáng sợ, chính là vì nó vẫn ẩn nấp ở một góc nào đó, rồi tấn công vào lúc mà ta không ngờ tới nhất, khiến ta không kịp đề phòng, thần kinh giống như một miếng cao su, hết bị co thắt lại rồi buông lỏng, rồi lại co thắt... Cứ nhiều lần như vậy, rồi cuối cùng cũng sẽ có một ngày ta sụp đổ. Thế nên tôi phải rời khỏi ngay cái không gian cô độc một mình này, chỉ có ở giữa thành phố ồn ào huyên náo thì nỗi sợ hãi vô hình kia mới không xuất hiện nữa. Nghĩ tới đó, đầu óc tôi lại trở nên căng thẳng, một khuôn mặt xinh đẹp chợt hiện lên trong tiềm thức: “Tiểu Cổ”.

Audiobook cẩm tú kỳ bào

Con bé chết vì tai nạn giao thông giữa phố phường đông đúc, như vậy cũng có nghĩa là không nơi nào không có nguy hiểm rình rập. Tôi phải đi đâu đây? Lại rơi vào mù mịt, song cái cảm giác bị đè nén mà gian phòng này mang lại cho tôi quá lớn, nó khiến tôi không thể cứ tiếp tục ngồi ngẩn ra ở đó nữa. Tôi đi giày, nhanh chóng chạy ra ngoài. Cánh cửa nặng nề đóng sập lại một tiếng sau lưng, ngăn cách tôi với chiếc áo dài xường xám đó ở hai không gian khác nhau. Tôi đứng tựa lưng vào cửa thở phào một tiếng, cảm thấy như cách xa nguy hiểm thêm được một phân.

Hành lang trống trải, tĩnh lặng hệt như trong giấc mộng, chỉ có điều nó nhiều đèn sáng hơn chứ không âm u như tôi từng thấy. Ngay sát phòng tôi là phòng 2013, tôi vụng trộm đi lướt qua gian phòng đó, một tia sáng chớp lóe lên ngay phía trước làm tôi chói mắt. Nheo mắt lại nhìn về hướng đó, tôi phát hiện ra một chiếc nhẫn nằm ngay trước cửa phòng 2013. Đi tới nhặt lên xem, đó là một chiếc nhẫn bạch kim, hình thức giản đơn, trông hơi quen mắt. Tôi quay chiếc nhẫn ra nhìn vào mặt trong của nó một cách hết sức tự nhiên, phát hiện ra hai chữ được khắc bên trong: Úy Bân. Bên trái còn có mấy con số ghi 1995.

Úy Bân ư? Vì sao nhẫn của Úy Bân lại ở đây? Nó ám thị điều gì? Tôi đeo chiếc nhẫn vào ngón cái, khi ấy sự tò mò còn lớn hơn cả nỗi sợ hãi. Tôi nhìn vào tấm biển ghi số trên cánh cửa của phòng 2013, bốn con số làm bằng đồng mạ vàng lúc đó chợt thâm đen như máu khô vón lại. Có lẽ giờ đây khi nhìn vào bất cứ thứ gì tôi đều có thể thấy máu me trong đó.

Tôi đưa tay vặn nắm đấm cửa, một tiếng cạch khe khẽ vang lên, khóa đã bật ra khỏi ổ. Cánh cửa hé mở, mùi tanh đầy ảm đạm lọt qua khe xộc tới. Tôi đang do dự định đẩy cửa vào thì có tiếng bước chân vang lên trong hành lang. Tôi vội vàng đóng cánh cửa đó lại, quay về trước phòng mình.

...

Tác giả: Chu Nghiệp Á

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù, Kính Cận

Kỹ thuật: Nhím xù

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Một trong những nghịch lý của tình yêu là người ta cứ mãi nhớ, vẫn yêu người từng làm mình đau. Người tổn thương em là anh nhưng người không quên được anh lại là em. Đến khi nào em mới bớt suy nghĩ về anh? Đến khi nào em mới có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ.

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Thời gian là thứ quý giá nhất mà chúng ta được cuộc đời này ban tặng, tuy vậy, thời gian của mỗi người là khác nhau, và sự cảm nhận về thời gian của mỗi người cũng khác nhau trong từng thời điểm. Ngày đi, tháng chảy, năm bay, thời gian nước chảy chẳng quay được về.

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Trở thành người lớn đó là quy luật, đâu ai có thể làm trẻ con mãi được. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Chúng ta đều là những chú chim nhỏ, bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp của tiền tài, công việc. Bầu trời xanh kia là ước mơ, ngọn gió mát kia là cảm hứng. Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích trong áp lực củi muối gạo dầu, trong áp lực trưởng thành và thành đạt, cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Khi kết thúc một mối tình dang dở ai mà chẳng đau đớn, chẳng tiếc thương. Tình yêu vốn là chuyện hai người. Một người luôn tìm cách vun vén, người kia lại tìm cớ để bước ra. Kết cục vẫn là tan vỡ. Tận cùng của sự mỏi mệt phải chăng là mỉm cười buông bỏ?

Câu chuyện của gã trai mơ

Câu chuyện của gã trai mơ

Khi còn mới ngoài 20 tuổi, các chàng trai thường sống rất sôi nổi, đôi khi có phần bồng bột và hời hợt. Nhưng khi đến tuổi 30, thường tất cả đàn ông đều nên một lần nữa dừng lại và tự hỏi bản thân đâu là những người, những việc đáng để mình dành thời gian và tâm trí.

Blog Radio 658: Cuộc đời sẽ không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn

Blog Radio 658: Cuộc đời sẽ không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn

Cuộc đời không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn, bão giông lại càng không vì những bước chân trốn chạy của bạn mà nhường cho mặt trời hửng nắng. Cuộc đời đâu phải một giấc ngủ, để sau một đêm dài với những cơn ác mộng, bình minh sẽ rạng phía đằng đông.

back to top