Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mặc kệ cả Thế Giới

2014-05-18 10:07

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù


"Anh à, chính tình yêu của chúng ta đã giữ em ở lại bên cạnh anh, giúp em vượt qua được những giới hạn của quy luật thông thường. Vậy thì hà cớ gì ta không thể tiếp tục yêu nhau?".

Ngay trong khoảnh khắc ấy, anh chợt nhận ra mình đang yêu và được yêu rất nhiều. Anh cuống cuồng nắm chặt lấy một bàn tay bé nhỏ lạnh giá, giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. Khi con tim được kết nối với con tim, mọi cách trở đều trở nên vô nghĩa.

"Đúng vậy! Mặc kệ cả thế giới, ta cứ yêu, thế thôi!"

Trời dần nhạt nắng, những đám mây xốp bồng bềnh lơ đãng đổi màu đỏ rực. Hoàng hôn buông, hắt những ánh le lói vào góc bàn nhỏ nằm ngay sau cánh cửa sổ của quán cà phê vintage thưa khách. Gió nhè nhẹ thổi khẽ rung chiếc phong linh gỗ thì thầm một khúc ca là lạ. Cô gái nhỏ ngồi lặng yên quan sát khung cảnh chuyển mình. Mái tóc ngắn ánh đỏ xõa tung bay rối bời, cằm tỳ vào cổ tay, ánh mắt xa xăm hướng ra ngoài cửa sổ.


Cô đang đợi một người, người con trai cô yêu nhất và cũng là người vì cô mà tổn thương nhiều nhất. Yêu nhau được hai năm là suốt ngần ấy thời gian cô vô tâm và hờ hững. Cô phạm lỗi, anh bỏ qua. Cô bướng bỉnh, anh nhường nhịn. Cô mè nheo, anh chiều chuộng. Cô nổi giận, anh hạ mình. Cô buông tay, anh níu kéo. Cứ như vậy, việc anh yêu cô gần như là lẽ tuyệt nhiên vốn dĩ phải vậy, giống như việc Mặt trời hằng ngày đều bừng sáng chân trời đông và lặng lẽ buông mình khi ngày tàn nhuộm đỏ cả vùng trời tây. Còn cô, chỉ cần để anh yêu, thế thôi!

Có lẽ chưa bao giờ cô đắn đo tại sao anh lại chấp nhận bỏ qua mọi lỗi lầm của cô, tại sao anh lại luôn quan tâm cô không cần hồi đáp, tại sao anh lại yêu cô vô điều kiện như vậy? Cô không cần biết và cũng chẳng có dư thời gian để tìm hiểu. Cô mãi là đứa trẻ không chịu lớn. Nhưng rằng bất cứ điều gì cũng có giới hạn, kể cả tỉnh yêu của con người. Anh - dù kiên cường đến mấy cũng có lúc mỏi mệt, dù quyết tâm đến mấy cũng có lúc phải chấp nhận bỏ cuộc. Phải chăng cô đã chạm phải giới hạn cuối cùng của anh?

Cô ngẩng đầu nhìn đồng hồ. Đã hơn 6 p.m. Cô chẳng biết khi nào anh sẽ tới và cũng chẳng biết hôm nay anh có tới không. Cô bất chấp, nhất định cô phải gặp được anh. Điều cô ước muốn hơn tất thảy là gặp anh để có thể nói lời xin lỗi, được anh tha thứ cho cô – lần cuối cùng. Linh cảm mách bảo với cô rằng anh có thể dứt bỏ mọi kỷ niệm về cô nhưng tuyệt nhiên với góc quán này, góc bàn này anh sẽ không thể từ bỏ. Hai người đã tình cờ gặp nhau nơi góc quán này, hẹn hò lần đầu tiên ở góc quán này, yêu nhau nơi góc quán này, để lại biết bao kỷ niệm ngọt ngào cũng chính nơi góc quán này.

audiobook mặc kệ cả thế giới

Cô đã chờ anh nơi đây ngót một tuần, ngày nào cô cũng đến từ sáng đến tận tối mịt mới chịu ra về. Mới đầu, mấy nhân viên ở đây tỏ ra khó chịu khi cô cứ chiếm lấy cái bàn mà chẳng gọi thức uống. Thậm chí, có lần họ còn cho người khác ngồi ghép bàn với cô khi quán đông khách; lúc ấy cô giận vô cùng đã thẳng tay xô ngã vài cái ghế làm ầm ĩ lên. Vậy nên từ đó mọi người trong quán phần vì nể cô là khách quen lâu này, phần vì sợ cô làm loạn nên cứ mặc kệ cô ở đó mà chờ anh, chẳng ai đoái hoài việc tiếp cô hay thậm chí là trò chuyện cùng cô. Cô mặc kệ, cô bất chấp. Cô chỉ cần anh, chỉ quan tâm đến suy nghĩ của anh, người khác nghĩ về cô như thế nào, hà cớ gì cô phải bận lòng!

Từng giây, từng phút, từng giờ, từng ngày trôi qua cô càng thêm hối hận. Giá như cô đừng nông nổi như vậy, giá như cô nghĩ đến anh dù chỉ một lần thì liệu mọi chuyện có đến mức thế này không? Có nhiều điều phải đến lúc tuột khỏi tay thì người ta mới biết trân quý và phải đến lúc này cô mới thấu được nỗi đau khi cô nhận ra mình yêu anh nhiều đến thế nào thì cũng là lúc anh đã quay lưng rảo bước bỏ mặt cô bơ vơ...

....

Gió ùa vào cửa sổ, chiếc phong linh gỗ trên cao bỗng vang lên thanh âm kỳ lạ. Không còn là những nhịp gõ rời rạc và vô nghĩa, nó đang ngân vang giai điệu của một khúc ca quen thuộc. Anh ngỡ như nghe chính tiếng cô vẫn khẽ thì thầm khi ngồi bên cạnh anh, đầu tựa vào vai anh, tay đút vào túi áo anh trong những chiều lộng gió.

"Em biết rằng sẽ là quá nhiều nếu như một ngày nào đó em mơ được gần bên anh...
Em mơ một giấc mơ được thấy anh, được có anh muôn đời...
Em vẫn còn yêu anh... Và em vẫn mãi yêu anh ...."


"Anh à, chính tình yêu của chúng ta đã giữ em ở lại bên cạnh anh, giúp em vượt qua được những giới hạn của quy luật thông thường. Vậy thì hà cớ gì ta không thể tiếp tục yêu nhau?".

Ngay trong khoảnh khắc ấy, anh chợt nhận ra mình đang yêu và được yêu rất nhiều. Anh cuống cuồng nắm chặt lấy một bàn tay bé nhỏ lạnh giá, giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. Khi con tim được kết nối với con tim, mọi cách trở đều trở nên vô nghĩa.

"Đúng vậy! Mặc kệ cả thế giới, ta cứ yêu, thế thôi!"

(...)

Tác giả: Capu

Được thể hiện qua giọng đọc : Nhím Xù

Kỹ Thuật: Nhím Xù


Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tôi 30 đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không?

Tôi 30 đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không?

Tôi 30, vẫn ôm nỗi đau xưa cũ, sự trống trải đến cùng cực. Những năm tháng thanh xuân sống vội, rồi rời nhau cũng vội, để rồi tuổi 30 mang đầy những hoài niệm, những tổn thương, những day dứt mà chỉ khẽ chạm vào thôi, tim cũng thấy nhói đau.

Ai rồi cũng sẽ tìm được một người phá vỡ những nguyên tắc của chính mình

Ai rồi cũng sẽ tìm được một người phá vỡ những nguyên tắc của chính mình

Tôi đã từng nghe đâu đó có người nói rằng: “Trong cuộc sống bạn nhất định sẽ gặp một người, người ấy phá vỡ nguyên tắc của bạn, thay đổi thói quen của bạn, trở thành ngoại lệ của bạn!” Và liệu khi gặp được người đó rồi, chúng ta có bỏ lỡ nhau lần nữa…

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Ngày hôm qua đã trở thành dĩ vãng, ngày mai cũng chẳng thể biết trước điều chi. Mỗi ngày chẳng thể đều là một ngày vui, thuận lòng như ý, nhưng mỗi ngày chúng ta đều phải có một tâm trạng thật tốt.

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Mẹ biết không? Hà Nội đông vui và tấp nập thật đấy, nhưng những khi thành phố lên đèn, khi mọi người đã trở về với tổ ấm của mình sau một ngày dài lăn lộn với công việc, đứng một mình trên cầu Long Biên, con thấy chạnh lòng và lạc lõng biết nhường nào.

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Năm mười bảy, mọi cô gái đều muốn mình sẽ là duy nhất trong mắt người đó. Có những khoảng cách, dù nhỏ đến mấy, chẳng hạn là khoảng cách giữa hai bàn tay nhưng mãi mãi họ vẫn không thể chạm đến được.

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Ai sinh ra cũng có những trách nhiệm của riêng mình, đâu chỉ riêng bạn, đâu chỉ riêng tôi. Hãy nhớ, đừng bao giờ để bản thân gục ngã, giữa cuộc đời!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Em đa cảm, mà những người đa cảm sẽ dễ bó buộc mình vào những suy nghĩ vẩn vơ, rồi em sẽ khổ. Khổ rất nhiều. Điều tôi mong muốn, là em sống hạnh phúc mỗi ngày. Là mỗi ngày trôi qua, em lại thấy cuộc đời này thật đáng sống.

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy.

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có quá nhiều lý do khiến tình yêu của đôi lứa nguội lạnh. Nhưng đau lòng nhất có thể chính là sự cô đơn của người con gái trong chính mối quan hệ yêu đương của họ. Họ hiểu rằng dù có bỏ công sức cố gắng đến đâu, chờ đợi đến đêu đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với một người chẳng hề chịu vì họ mà thay đổi.

back to top