Phát thanh xúc cảm của bạn !

CXAN 204: Ước gì là gió mùa hè...

2014-05-16 21:00

Tác giả: Nguyễn Hằng Nga Giọng đọc: Radio Online Team, Hằng Nga

CXAN 204 - Ôi các em tôi, những đứa trẻ còn đang tuổi ăn tuổi học, hôm nào vẫn còn mải mê chơi điện tử hay đánh nhau chí chóe. Ngày hôm nay các em đã biết suy nghĩ cho đất nước. Chị chỉ mong bầu trời quê hương sẽ xanh thăm thẳm mãi thế kia, để những lo âu không đổ lên đầu con trẻ. Thương lắm những đứa trẻ vẫn đang đổ mồ hôi giữa cái nắng hè gay gắt để ôn thi mà vẫn phải bận lòng vì những việc không phải của riêng ai.

"Ước gì là gió mùa hè,
Xua mây mưa để nắng về em tôi.
Ước là gió thổi mây trôi,
Để cho tôi ngắm Mặt Trời em tôi"

***

Thời gian trôi đi nhanh quá. Mới hôm nào chúng ta còn thơ bé hồn nhiên vui đùa bên nhau, vậy mà giờ em đã mười tám rồi cơ đấy. Hôm nay sinh nhật lần thứ 18 của em, chị ngồi xem lại những tấm ảnh cũ. Chị ngỡ ngàng khi em lớn lên nhanh quá, bởi trong tâm thức của chị, em vẫn là em trai bé bỏng như ngày nào, như những ngày chúng ta còn bé.

Tự nhiên chị lại nhớ về thuở ấu thơ, những ngày tháng chị em mình sống vui vẻ bên nhau. Những mảnh kí ức nằm lộn xộn, ngổn ngang trong trí nhớ của chị nhưng có một điều chắc chắn là chị không bao giờ quên. Chị nhớ những ngày hè hai chị em cùng đi chăn trâu, bóc quế. Những trưa nắng không ngủ mà đi bắt chuồn chuồn, bươm bướm làm bộ sưu tập. Những buổi chiều lặn ngụp dưới dòng suối mát lành, nằm lên lưng trâu ngửa mặt nhìn trời xanh mây trắng, nhìn cuộc đời trôi qua thật bình yên. Cả những khi hai chị em ngồi khóc thương một con vật nuôi thân thiết chẳng may lìa đời.

Rồi chị đi học xa. Mỗi khi chị về thăm nhà em lại năn nỉ: “Chị ở lại thêm với em một ngày nữa đi. Chị đi rồi em chẳng có ai chơi cùng”. Mỗi khi nghịch quá bị mẹ quát em lại bảo: “Kệ, mấy hôm nữa chị đi học rồi có được nô với nhau nữa đâu mà”.

chị em

Chị còn nhớ món quà sinh nhật đầu tiên em tặng chị, đó là con chó bông màu xanh biết sủa “gâu gâu”. Em đã mua nó bằng tiền bán dây đồng chứ không phải là tiền xin mẹ. Vậy mà tại sao lúc cãi nhau, giận nhau chị lại ném nó đi và nói: “Tao không cần”. Sau này chị đã hối hận rất nhiều, cả lần đó và những lần chị đối xử với em chưa tốt. Lần đầu tiên em đi học xa nhà chị cũng không chăm sóc tốt cho em. Tính em ngang bướng, còn chị thì nóng tính nên ở gần nhau là hay sinh sự. Chị hơn em bốn tuổi nhưng chị chưa bao giờ ra dáng một người chị và điều đó luôn làm chị cảm thấy hổ thẹn. Nhưng rồi vượt lên trên tất cả những nhỏ nhen, tầm thường của cuộc sống chúng ta vẫn còn có tình chị em, thứ tình cảm máu mủ ruột thịt như tay với chân mà không điều gì có thể thay thế được.

Thời gian gần đây chị em mình bớt cãi nhau hơn, cũng là lúc chị nhận ra chúng mình không còn bé nữa. Chị bất ngờ khi về nhà thấy em vỡ giọng, mới ngày nào hai chị em còn đứng ở đầu sân thi hét cùng nhau, giọng em còn lanh lảnh hơn cả giọng chị nên lúc nào em cũng thắng. Thời gian trôi nhanh quá em à, có nhiều thứ đã đổi thay mà chị chưa kịp nhận ra. Em đang lớn lên từng ngày, không còn tranh giành với chị cũng không hay cãi chị nữa. Chị chợt nhận ra tuổi thơ của hai chị em đã trôi qua tự bao giờ.

Nhớ cái năm chị mới vào đại học, em cứ đòi mẹ theo chị đi Hà Nội chơi. Hôm nọ chị nhắn tin bảo: “Năm trước chị đi thực tập nên không có thời gian, năm nay chị chuyển ra khỏi kí túc xá nên cũng thuận lợi hơn. Hè chị đón xuống chơi nhé. Chị không hứa trước đâu nhưng chị sẽ cố gắng”. Chị không ngờ em nhắn tin lại là: “Chị không cần hứa cũng không cần cố gắng. Em không thích đâu”. Cứ tưởng em dỗi nên chị lại dỗ dành em, nhưng em lại nói: “Em không thích thật mà”. Thời gian thật khắc nghiệt, nó cuốn trôi những kí ức hôm nào, nó làm thay đổi mọi thứ. Chị thật ngốc, em đâu còn là một cậu nhóc ưa nịnh, có thể đem kẹo ngọt ra để dỗ dành.

Em đã 18 tuổi, đứng giữa một bước ngoặt cuộc đời với nhiều lựa chọn cho tương lai, thi trường gì, học ngành gì, chị biết em đã có một khoảng thời gian bối rối và lo lắng.

18 tuổi, em đã biết nhường nhịn chị, có những điều em chỉ nói với chị mà không nói với mẹ, em coi chị là một người tin tưởng để sẻ chia.

18 tuổi, em đã có thể nghĩ về những thứ to tát, xa xôi hơn là việc chỉ nghĩ đến bản thân mình.

Và dù 5 tuổi, 10 tuổi hay 18 tuổi, vẫn luôn là một cậu bé sống trung thực và đầy tự trọng.

Những ngày này xảy ra nhiều chuyện không vui. Chị gọi điện về cho bố mẹ, cho em, rồi xem lại những tấm ảnh cũ. Yên Bái vẫn bình yên như ngày nào, bầu trời vẫn xanh thăm thẳm. Kết quả học tập kỳ 2 của các em cũng tiến bộ vượt bậc. Cả nhóm bạn học của em đến nhà mình chơi, mẹ vẫn lo năm nay cuối cấp không biết thi cử sẽ thế nào. Không ngờ bọn trẻ nói: "Bọn cháu ngoan rồi bác ạ, không nghịch phá nữa. Học xong chúng cháu sẽ xung phong nhập ngũ". Ôi các em tôi, những đứa trẻ còn đang tuổi ăn tuổi học, hôm nào vẫn còn mải mê chơi điện tử hay đánh nhau chí chóe. Ngày hôm nay các em đã biết suy nghĩ cho đất nước. Chị chỉ mong bầu trời quê hương sẽ xanh thăm thẳm mãi thế kia, để những lo âu không đổ lên đầu con trẻ. Thương lắm những đứa trẻ vẫn đang đổ mồ hôi giữa cái nắng hè gay gắt để ôn thi mà vẫn phải bận lòng vì những việc không phải của riêng ai.

"Ước gì là gió mùa hè,
Xua mây mưa để nắng về em tôi.
Ước là gió thổi mây trôi,
Để cho tôi ngắm Mặt Trời em tôi"


Hãy yên tâm học hành và cố gắng lên nhé các em, ngày thi đang đến gần kề. Kiến thức của các em hôm nay sẽ là hành trang bảo vệ Tổ quốc mai sau. Quãng đường phía trước còn dài và xa lắm, chân cứng đá mềm em nhé. Em giờ đã cao hơn cả chị rồi, chị nhỏ bé thế này còn cố gắng được, không có lí do gì mà em không thể cố gắng phải không nào? Bố mẹ giờ đã già nhưng vẫn phải vất vả hai sương một nắng cũng vì chị em mình đấy em à. Mẹ luôn mong hai chị em luôn yêu thương, đùm bọc lấy nhau. Chị mong em luôn nhớ một điều, em dù lớn vẫn là em trai bé bỏng của chị. Chị sẽ yêu thương em suốt cuộc đời này.

•    Nguyễn Hằng Nga


mây mùa hè
  • Bài hát và sử dụng trong CXAN 204: Em tôi (Anh Khang - Thùy Chi)
  • Cảm xúc âm nhạc được thực hiện bởi Hằng Nga và Dalink Studio Group

music for soul

Click vào đây để tham gia chương trình Music for soul

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

 

Nguyễn Hằng Nga

Hãy theo đuổi sự ưu tú, thành công sẽ theo đuổi bạn!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Mẹ biết không? Hà Nội đông vui và tấp nập thật đấy, nhưng những khi thành phố lên đèn, khi mọi người đã trở về với tổ ấm của mình sau một ngày dài lăn lộn với công việc, đứng một mình trên cầu Long Biên, con thấy chạnh lòng và lạc lõng biết nhường nào.

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Năm mười bảy, mọi cô gái đều muốn mình sẽ là duy nhất trong mắt người đó. Có những khoảng cách, dù nhỏ đến mấy, chẳng hạn là khoảng cách giữa hai bàn tay nhưng mãi mãi họ vẫn không thể chạm đến được.

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Ai sinh ra cũng có những trách nhiệm của riêng mình, đâu chỉ riêng bạn, đâu chỉ riêng tôi. Hãy nhớ, đừng bao giờ để bản thân gục ngã, giữa cuộc đời!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Em đa cảm, mà những người đa cảm sẽ dễ bó buộc mình vào những suy nghĩ vẩn vơ, rồi em sẽ khổ. Khổ rất nhiều. Điều tôi mong muốn, là em sống hạnh phúc mỗi ngày. Là mỗi ngày trôi qua, em lại thấy cuộc đời này thật đáng sống.

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy.

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có quá nhiều lý do khiến tình yêu của đôi lứa nguội lạnh. Nhưng đau lòng nhất có thể chính là sự cô đơn của người con gái trong chính mối quan hệ yêu đương của họ. Họ hiểu rằng dù có bỏ công sức cố gắng đến đâu, chờ đợi đến đêu đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với một người chẳng hề chịu vì họ mà thay đổi.

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ, còn kẻ gian ác vẫn ăn sung mặc sướng? Câu hỏi này chắc nhiều bạn vẫn băn khoăn. Hãy lắng nghe lời Phật dạy về cuộc sống để hiểu hơn về nhân tình thế thái.

Khi hối hận thì đã muộn màng

Khi hối hận thì đã muộn màng

Giá như được trở lại ngày ấy tôi sẽ không nghe theo lý trí, mà nghe theo con tim mình, tôi sẽ nghe lời anh để con tôi được khỏe mạnh, chạy nhảy tung tăng như những đứa trẻ khác. Ngoài kia từng cơn gió lạnh tràn về như thấu hiểu tâm can, chúng nô đùa trên những tán lá như có bao điều muốn nói. Và tôi ước chỉ một lần ước thôi!

Blog Radio 621: Chúng ta không có sau này

Blog Radio 621: Chúng ta không có sau này

'Em có hạnh phúc không?' 'Dù em có trả lời thế nào thì anh cũng sẽ đau lòng thôi!'

back to top