Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hãy trao cho anh thứ anh đang mong chờ

2019-07-03 15:35

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

blogradio.vn - Này cô gái, trong đầu em đang hiện hữu điều gì? Là nỗi sợ hãi bất an khi nhìn xung quanh có quá nhiều người bất hạnh trong tình yêu?

Con gái thân mến! Người ta vẫn bảo rằng con gái dù mạnh mẽ đến đâu cũng có những lúc yếu lòng, cần một vòng tay ấm áp chở che. Có thể em nghĩ rằng không phải như thế nhưng thực ra những người cố gồng mình lên tỏ ra mạnh mẽ chỉ chứng tỏ họ đã thương tổn quá nhiều và không còn niềm tin vào tình yêu nữa mà thôi.

Cuộc sống có ngày nắng, có ngày mưa, có những phút hoan ca và những khi mệt mỏi. Tình yêu cũng thế, có niềm vui và nỗi buồn, có nụ cười và nước mắt, em tránh sao được những tổn thương. Nếu chỉ vì tổn thương mà khép chặt lòng mình, biết khi nào vết thương lòng mới thôi đau nhức? Đâu ai cứ một mình cô đơn mãi được phải không em? Vậy thì tại sao không thử một lần mở lòng trao cho em thứ anh đang mong chờ và cũng là thứ em vẫn thầm mong muốn? Đó chính là niềm tin vào tình yêu và hạnh phúc.

Trong chương trình của tuần này, chúng ta hãy cùng lắng nghe những vần thơ và những dòng tâm sự của tác giả Du Phong dành tặng những cô gái đã từng tổn thương vì tình yêu nhé!

Hãy mở lòng và yêu đi cô gái!

Tháng ngày qua đã đủ để quên rồi...

Em phải ngẩng đầu và bước tiếp thôi,

Cùng một người thương em hơn tất cả!

 

Cuộc đời này bao khó khăn, vất vả,

Thời gian em vui vẻ chẳng có nhiều.

Nên hãy gật đầu đón nhận một tình yêu,

Em xứng đáng được thương, chiều, chăm sóc.

 

Can cớ gì mà buồn đau, khóc lóc,

Tội tình gì phải úp mặt tủi thân...

Phía trước em là phơi phới thanh xuân,

Sau lưng em, những lỡ lầm...đã cũ.

 

Nếu có một người khiến em quên quá khứ,

Nếu có một người khiến em ngủ thật say,

Nếu có một người muốn nắm lấy bàn tay,

Cho em tựa bờ vai đầy vững chãi...

Thì hãy mở lòng và yêu đi cô gái!

blogradio_hay-trao-cho-anh-thu-anh-dang-mong-cho

Này cô gái, trong đầu em đang hiện hữu điều gì? Là nỗi sợ hãi bất an khi nhìn xung quanh có quá nhiều người bất hạnh trong tình yêu? Em không biết sẽ ra sao nếu một ngày mình cũng giống họ, cũng tin tưởng trao đi trái tim mình để rồi nhận về toàn hụt hẫng và đau khổ? Hay vì em đã vấp ngã một đôi lần, yêu nhầm một đôi người nên giờ đây quanh em chỉ toàn nghi kỵ và bất cần, em không tin vào sự tồn tại của hạnh phúc nữa, hoặc nếu có thì thứ hạnh phúc đó cũng chẳng thuộc về em? Có phải em không muốn mở cửa lòng mình ra thêm một lần nào, để rồi cứ thế mà lầm lũi đi cho đến hết cuộc đời này?

Để anh nói em nghe, nếu như trong cuộc đời không hề có khổ đau, nước mắt thì em sẽ không bao giờ biết quý trọng những điều ý nghĩa mà em đang nắm trong tay, nếu như chưa từng bị ai đó làm cho mình thất vọng, em sẽ chẳng biết thế nào là hi vọng và tin vào những điều tốt đẹp sẽ tới trong đời. Để trưởng thành, chúng ta ai cũng cần bước qua những nấc thang của hạnh phúc, chia ly, nếm đủ mọi mùi vị đắng cay, mặn ngọt mà cuộc đời mang lại. Vậy nên nếu em đang thấy mình đang sống một cuộc đời nhàm chán và vô vị, em đang không tìm được điều gì đó đáng để chạy theo, để sống hết mình vì nó, hi sinh tuổi thanh xuân vì nó…thì sao em không thử mở lòng mình để yêu?

Đừng để những chuyện tình tan vỡ đầy nước mắt mà em chứng kiến ngoài kia cản trở việc em tìm kiếm một ai đó ở bên mình, hiểu và yêu thương mình như em vẫn mong đợi. Cũng đừng nghĩ rằng không ai có thể đối xử với em tốt như người cũ. Thứ gì đã thuộc về quá khứ, hãy đặt nó ở yên tại đó, chúng ta đều phải bước tiếp với những niềm tin và hi vọng mới. Em cứ mãi hoài ủ rũ, chán chường hay đắm chìm trong khoảng trời cô đơn tự em nhốt mình vào đó, sẽ chẳng ai có đủ kiên nhẫn để đợi chờ em mãi được đâu.

Em có biết vì sao chúng ta lại có một đôi tay chứ không phải một cánh tay không? Để chúng ta có thể dang rộng đôi tay của mình ra và ôm chặt lấy một người. Em có biết cách tốt nhất để chữa lành một trái tim đã tổn thương là gì không? Là đặt nó thật gần một trái tim khác, để hơi ấm của trái tim ngập tràn yêu thương kia xoa dịu những đổ vỡ đang run rẩy trong lồng ngực của mình. Em biết điều này không, niềm tin đóng vai trò vô cùng quan trọng đối với những gì em nhận được trong đời. Nếu em cố chấp tin vào một điều gì đó thì đến một ngày, điều ấy sẽ thành sự thật. Nếu em tin rằng em là kẻ bất hạnh nhất trên thế gian, rằng hạnh phúc là một điều xa xỉ với em, thì niềm tin đó sẽ cản trở em tìm thấy hạnh phúc tương lai của em. Nhưng nếu em tin rằng sẽ có một người đủ yêu thương để đến bên em, đủ kiên định để ở bên em, đủ chung thủy để không rời xa em, thì người đó sẽ đến, nhất định sẽ đến, vào một ngày mà em có thể chờ đợi được.

Có một tuyến đường sắt tên là Semmering, nằm trên dãy Alps, một dãy núi cao vô cùng hiểm trở. Người ta đã xây dựng tuyến đường sắt này như một chiếc cầu nối giữa 2 thành phố Vienna của Áo và Venice của Ý. Điều đặc biệt là tuyến đường sắt này được xây dựng từ rất lâu trước khi chuyến tàu đầu tiên đi qua, khi ấy thậm chí người ta còn không biết rằng liệu sẽ có chuyến tàu nào chạy qua không nữa.

Nếu người ta không nhất mực tin vào một ngày sẽ có một chuyến tàu chạy từ Vienna đến Venice, thì có lẽ cây cầu Semmering sẽ mãi chỉ nằm trong trí tưởng tượng mà thôi.

Nếu em không một lòng tin vào hạnh phúc tương lai của em, thì có lẽ em sẽ suốt đời phải sống trong cô đơn và lạnh lẽo mất thôi.

Không ai hối thúc em phải đón nhận với một tình yêu khi trong em còn vấn vương một bóng hình người cũ, cũng không ai cấm em tự yêu thương, tận hưởng cuộc sống độc thân tươi đẹp của mình. Chỉ là em đừng quá đắm chìm trong quá khứ, trong mặc cảm, trong hận thù…để rồi quên mất rằng có những người vẫn chờ đợi em mở cánh cửa lòng mình để bù đắp thương tổn cho em, để mang hạnh phúc tới cùng em.

Anh biết trái tim em có lẽ vẫn chưa lành...

Nhưng hãy để anh xoa dịu những vết đau đậm sâu, người lạnh lùng bỏ lại.

Người anh yêu là em của hiện tại,

Em xứng đáng được cười, xứng đáng được nâng niu...

Và em vô cùng xứng đáng được yêu...

Bạn vừa lắng nghe lá thư tâm sự được gửi đến từ tác giả Du Phong.

Bạn thân mến! Trong cuộc sống này, ai rồi cũng sẽ trải qua những lần chia tay, buồn bã hay đau khổ vì tình yêu. Thế nhưng cô gái à, tất cả chúng ta sinh ra đều xứng đáng nhận được yêu thương cho mình, đừng như con chim non sợ cành cong, một lần vấp ngã khiến cả đời chẳng dám trao niềm tin cho ai. Cánh cửa này khép lại sẽ có cánh cửa khác mở ra, em chẳng dám bước qua nó thì làm sao biết được đó có phải là lựa chọn đúng hay không.

Thế nên hãy trao tin yêu đi nhé cô gái!

© Du Phong – blogradio.vn

Giọng đọc: Thanh Toàn

Thực hiện: Hằng Nga

Minh họa: Hương Giang

Mời xem thêm chương trình:

Hãy bước tiếp để tìm thấy tình yêu của mình

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày chúng ta cùng lặng im

Ngày chúng ta cùng lặng im

Có những câu chuyện đã rất lâu chúng ta chẳng còn cùng nhau nữa. Có những chuyện đã từng giờ lại thành quá khứ, rồi ngày một chất chồng thành một bức tường kỉ niệm mà đến khi nhìn lại chợt giật mình nhận ra chúng mình đã xa cách nhau quá rồi.

4 câu thần chú bạn cần thuộc nằm lòng mỗi khi lửa giận bắt đầu bùng cháy

4 câu thần chú bạn cần thuộc nằm lòng mỗi khi lửa giận bắt đầu bùng cháy

Thời gian sẽ đem đúng người bạn cần đến với bạn, thời gian sẽ chúng minh khả năng của bạn, vì thế, hãy nhìn thoáng ra, mọi chuyện không như ý đều sẽ trở thành quá khứ.

Ước gì được trở về tuổi thơ

Ước gì được trở về tuổi thơ

Tuổi thơ của các bé nhà tôi bây giờ khác với thời chúng tôi nhiều quá, khoảng cách chỉ hơn 20 năm giữa hai thế hệ mà tưởng chừng như xa xôi lắm... Tự dưng lại thấy cay cay sống mũi, ước gì, ai cho tôi một vé trở về tuổi thơ.

Blog Radio 626: Hạnh phúc nào cho tuổi 30?

Blog Radio 626: Hạnh phúc nào cho tuổi 30?

Ở tuổi 30, đi qua bao chênh vênh của thời thanh xuân tươi đẹp: Anh có thể từng chọn sai ngành, sai nghề, sai bạn... Nhưng chọn yêu em, là việc làm đúng đắn nhất anh từng làm.

Blog Radio: Hãy trao cho anh (Bản Full)

Blog Radio: Hãy trao cho anh (Bản Full)

Xin em, đừng tự làm mình đau thêm. Hãy để anh có cơ hội chữa lành trái tim không lành lặn của em. Ở bên anh, được không em?

Replay Blog Radio: Em mãi là tri kỷ của anh

Replay Blog Radio: Em mãi là tri kỷ của anh

Em không yêu, nhưng cũng không thể xem anh là tri kỷ. Rốt cuộc cũng không thể gọi tên những tháng năm đã đi bên cuộc đời nhau.

Cuộc sống này an yên thì ít giông bão thì nhiều

Cuộc sống này an yên thì ít giông bão thì nhiều

Thanh bình nhất với em là những sáng đông thức dậy, khoác lấy tấm áo choàng rồi chạy xuống ngồi bên bếp củi cùng mẹ thổi cơm. Cái thứ ấm áp đó không đơn thuần là sự sưởi ấm cơ thể chóng vánh, mà là sự đầm ấm giữ nhiệt cả tấm lòng của nhiều người.

Tuổi 25 bạn thấy mình đã quá già hay quá muộn để cố gắng

Tuổi 25 bạn thấy mình đã quá già hay quá muộn để cố gắng

25 tuổi, cũng đã qua cái thời gọi là thanh xuân mộng mơ nhưng đừng vội nản chí, bạn vẫn còn một chặng đường dài phía trước phải đi nên hãy đứng dậy và bước đi, làm những điều mình thích, đi đến những nơi mà bản thân mình muốn.

4 kiểu người nên ít giao du trong cuộc đời

4 kiểu người nên ít giao du trong cuộc đời

Con người khi bước sang tuổi trung niên, sự nghiệp có thể nói là đang ở thời kỳ đỉnh cao nhất, gia đình cơ bản cũng đã an lạc. Đây là giai đoạn quan trọng không được lơ là, vậy nên đừng lãng phí thời gian, tình cảm cho những người không xứng đáng, bởi vì thời gian vô cùng quý báu, tình cảm càng đáng trân trọng.

Những ngày cô đơn nơi phố thị

Những ngày cô đơn nơi phố thị

Có những lúc mệt mỏi tôi chỉ muốn nói với mẹ rằng mình rất cô đơn. Ở đây không một người thân thích cũng chẳng có lấy một người bạn. Cảm tưởng như con đang trốn chạy cả thế giới. Nhìn dòng người tấp nập trên phố đông con lại xót xa cho chính mình.

back to top