Phát thanh xúc cảm của bạn !

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

2020-09-18 00:05

Tác giả: Nguyễn Thị Loan Giọng đọc: Hà Diễm, Sand

Đêm tân hôn, Hải không uống say, nhưng anh ngồi lặng một góc trên ban công, tay cầm bức ảnh của chị tôi. còn tôi nằm một mình trong căn phòng có bóng bay màu hồng và những cánh hoa đỏ rực rải thành một lớp dày trên giường cưới. Khuya thật khuya, Hải mới trở về phòng, anh nhìn tôi cất lời:

- Anh xin lỗi, anh không thể quên được cô ấy, nên....

- Em hiểu, anh không cần phải nói nữa - Tôi ngắt lời, cố nuốt giọt nước mắt đang chực trào ra khỏi mắt ngược lại vào tim - Bởi vậy, để tránh làm khó xử cho nhau, chúng ta mỗi người một phòng, trừ lúc có bố mẹ nhé.

- Cám ơn em. - Hải ngước nhìn tôi đầy cảm kích.

- Khuya rồi, anh về ngủ đi, em cũng mệt rồi.

***

Kỉ niệm ba năm ngày cưới, trong ánh nến lấp lánh, mượn hơi rượu, tôi lấy hết dũng khí mong muốn được trở thành một người vợ đúng nghĩa của Hải. Trái tim tôi thắt lại khi thấy Hải sững sờ rồi cúi đầu im lặng. Mãi một lúc sau, anh mới khẽ gật đầu, đôi mắt tối lại vẫn không giấu nổi nỗi bi thương. Vậy là sau ba năm, trong căn phòng tối đen như mực vì không một ngọn đèn nào được bật, tôi trở thành đàn bà. Sau đó, Hải rời khỏi căn phòng tối om mà không hề hay biết, trong bóng tối mịt mùng đen đặc, nước mắt tôi lặng lẽ rơi trên chiếc giường tân hôn mãi mới một lần được sử dụng.

blogradio_duemcoquenanh_cuatiemlangquen-ngoaitruyen_full

***

Một tháng sau đó, tôi rớt nước mắt hạnh phúc khi que thử thai hiện lên hai vạch đỏ rực. Mơ ước về một gia đình hạnh phúc nhen nhóm trong tim, lòng tôi ngọt ngào khi nghĩ về tương lai với ngôi nhà và những đứa trẻ. Hi vọng anh sẽ quay lại nhìn tôi bùng lên mãnh liệt, nhưng nhanh chóng bị dập tắt. 

Một người con gái khác xuất hiện, là khách hàng của công ty anh. Ánh nhìn dịu dàng, yêu thương chất chứa trong đôi mắt Hải khi nhìn cô ấy làm tôi đau muốn khóc. Tôi cay đắng thấy anh ít về nhà hơn, những cuộc điện thoại anh cũng không còn nghe trước mặt tôi nữa.

Không chịu nổi cảm giác anh đang xa dần khỏi cuộc đời mình, tôi bật dậy. Khoác vội chiếc áo khoác mỏng chạy đến công ty anh,  mắt tôi nhòe đi khi thay anh Hải và cô gái ấy đang ôm nhau, vòng tay anh sao mà dịu dàng yêu thương đến lạ. 

Tôi  xoay lưng bỏ chạy, mọi mơ ước hi vọng tan vỡ thành từng mảnh vụn như chiếc cốc thủy tinh rơi xuống nền nhà. Tôi mặc kệ tiếng Hải gọi thất thanh từ phía sau, nghe nước mắt giăng kín tầm nhìn, rồi hụt chân ngã lăn xuống bậc cầu thang. Điều cuối cùng tôi nhìn thấy trước khi ngất đi là dòng máu đỏ thẫm chảy lan xuống gót chân, đỏ đến nhức mắt, đến ám ảnh.

***

Thì ra, thời gian có thể bào mòn mọi thứ, kể cả tình yêu sâu đậm của thời thanh xuân. Thì ra, yêu càng sâu, tổn thương lại càng đậm, tới khi trái tim vụn vỡ mới nhận ra thứ tình cảm tưởng lâu bền, nồng nhiệt ấy cũng có ngày chết lặng. 

Tôi tự hỏi mình, có tha thứ cho Hải không, rồi tự trả lời. Có, tôi tha thứ cho anh, tha thứ cho bản thân đã từng ngốc nghếch, cố bám víu vào ảo vọng hạnh phúc. Mười năm đã trôi qua, những gì đã xảy ra không thể nào làm lại được, giống như những hạt cát trôi qua kẽ ngón tay, cho dù ta đã cố gắng níu giữ hết mình. Tôi cũng nhận ra, buông bỏ có khi lại làm ta thanh thản hơn là cố tình níu giữ những gì không thuộc về mình.

 

Tác giả: Nguyễn Thị Loan

Giọng đọc: Hà Diễm, Sand

Thực hiện: Hằng Nga

Thiết kế: Hương Giang

Xem thêm: Cửa tiệm lãng quên

Nguyễn Thị Loan

Ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sẽ sống

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Chúng ta thường nghe một câu nói quen thuộc “Chàng trai năm 17 tuổi sẽ không thể đi cùng bạn suốt đời”. Bởi lẽ, tình yêu tuổi 17 thường là mối tình đầu, khi chúng ta còn quá trẻ, tình yêu ấy chưa đủ mạnh mẽ để đương đầu với những sóng gió của cuộc đời. Người ta bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất. Bởi lần đầu yêu, chúng ta sẽ yêu bằng bản năng, không nghĩ suy, không mưu tính. Bởi lần đầu yêu, có lẽ là lần duy nhất trong đời, chúng ta thực sự yêu một ai đó bằng cả trái tim. Người ta cũng bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, vì nó luôn dở dang.

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Rồi một ngày trên đường đời lênh đênh chìm nổi, ta bỗng va phải một kẻ cô đơn giống như mình. Hóa ra, mình không phải là người khổ nhất, càng không phải là người duy nhất cô đơn trên cuộc đời này. Khi hai kẻ cô đơn chạm vào nhau, liệu có thể sưởi ấm trái tim nhau?

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Ước mơ ban đầu? Cô có sao? Ừ thì, có đấy. Chỉ là, cô đã lãng quên nó trong những ngày giúp anh hoàn thiện giấc mơ của mình. Cô cũng từng ước ao những năm tháng bình dị, có một cửa hàng hoa nho nhỏ rồi ngày ngày cứ thế an yên.

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Bố mẹ chỉ có thể là ngọn đèn soi sáng cho con vững bước đi, chứ không thể là vật cản trên con đường của con cái được. Mẹ con không phải là gắng nặng của con và bố, bà ấy là tình yêu, là điều tuyệt vời nhất gắn kết chúng ta với nhau.

Chia tay không buồn

Chia tay không buồn

Ai rồi cũng sẽ có hạnh phúc của riêng mình. Người đến rồi đi, ắt hẳn là duyên chưa đủ đậm. Rồi một ngày bạn sẽ quên hết những gì đẹp nhất, tệ nhất với người cũ. Rồi một ngày sẽ có một người khác thay thế và sưởi ấm trái tim của bạn một lần nữa.

Hết thương còn vương nỗi nhớ

Hết thương còn vương nỗi nhớ

Mỗi người qua nhiều năm tháng sẽ có nhiều thay đổi và thay đổi đó là điều hiển nhiên. Chúng ta sau nhiều năm, sẽ là dần quên đi những điều trong kí ức, không còn mang khư khư giữ lấy nó bên mình mà cất nó vào sâu trong ngày cũ.

Blog Radio 674: Thế giới hôn nhân có gì mà người ta than thở biết thế chẳng kết hôn?

Blog Radio 674: Thế giới hôn nhân có gì mà người ta than thở biết thế chẳng kết hôn?

Liệu cuộc sống hôn nhân mệt mỏi thế nào mà người ta thi nhau than thở trong các hội nhóm Biết thế không lấy vợ, Biết thế chẳng lấy chồng? Lên mạng xã hội, cứ 10 người phụ nữ thì đến 9 người khuyên chị em ở vậy cho lành.

Replay Blog Radio: Hà Nội – Sài Gòn đêm không ngủ

Replay Blog Radio: Hà Nội – Sài Gòn đêm không ngủ

Hà Nội và Sài Gòn cách nhau hơn một nghìn bảy trăm kilomet, nỗi nhớ cũng dài như khoảng cách, nhưng chẳng dám thừa nhận hay đơn giản chẳng dám nói ra.

Replay Blog Radio: Nếu tình yêu là 100 bước, em chỉ cần đứng đó, anh sẽ tự mình chạy đến bên em

Replay Blog Radio: Nếu tình yêu là 100 bước, em chỉ cần đứng đó, anh sẽ tự mình chạy đến bên em

Tình yêu trong khoảng cách giống như một ngọn lửa trong gió, gió sẽ thổi bùng những ngọn lửa đủ mạnh mẽ và sẽ giập tắt những ngọn lửa mong manh. Liệu tình yêu của bạn có đủ lớn để vượt qua những thử thách, trở ngại đó?

Hóa ra người thứ ba đáng thương lại là em

Hóa ra người thứ ba đáng thương lại là em

Trong một mối quan hệ muốn bền lâu chỉ nên có hai người. Vậy những người loay hoay ở trong những cuộc tình không còn đủ chỗ thì lại là những người vừa đáng trách và càng đáng thương. Thực ra, ai sinh ra cũng có quyền được yêu, nhưng trái tim lại không biết nên yêu ai thì đúng ? Một khi trái tim nhầm đường, yêu thương sai hướng, thì nó vẫn lì lợm bỏ ngoài tai hết những cảnh báo về tổn thương, về những quẩn quanh, về bao phút nhập nhằng giằng xé . Khi đã đi nhầm vào mê cung, lạc vào trong những yêu đương bỏ sai nhầm chỗ, mới tự bàng hoàng, lý trí mới sửng sốt thấy rằng - mình là kẻ đến sau.

back to top