Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

2020-09-15 16:44

Tác giả: Nguyễn Thị Ngọc Dương Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Trong tình yêu, điều buồn nhất chính là hai người vẫn còn yêu nhưng lại phải chia tay. Họ không thể hiểu được lý do rời xa nhau sau đó lại tiếc nuối cả đời người. Tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một lời hứa hẹn sẽ ở bên nhau, lời hứa suy cho cùng cũng chỉ là lời nói, mà lời nói thì gió bay. “Có những người chia tay không phải vì hết yêu, mà vì quá mệt mỏi để tiếp tục tình yêu ấy.”. Bước qua những tháng ngày ngọt ngào khi chớm yêu, ai cũng sẽ có lúc trải qua giai đoạn "xuống dốc", giống như đồ thị hình sin, có lên đỉnh thì cũng có lúc xuống đáy.

***

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu (Ngọc Dương)

Cả anh và em đều thấy chán nản mà không cần lý do, cảm thấy mệt mỏi mà không cần nguyên nhân. Có khi chỉ nhìn thấy nhau thôi là đã thấy mệt, trong khi rõ ràng trái tim vẫn còn yêu. Kéo theo đó là những giận hờn, cãi vã, những lời nói buột miệng vô tình làm tổn thương nhau. Và đã hơn một lần, chúng mình nói câu: "Hay là chia tay!"

Thế nhưng khi đêm về, khi mọi cảm xúc mệt mỏi, giận hờn lắng xuống, em mới thấy làm sao có thể dễ dàng chia tay khi mình vẫn còn yêu? Những cãi vã, gây gổ, những hao tổn nhỏ xíu như vậy mà chúng mình đã dễ dàng buông tay, thì sau này làm sao đối mặt với những sóng to gió lớn?

Lỡ một lần là lãng phí một đời. Những gì đã vứt bỏ, có tìm cách co kéo lại cũng chẳng thể vãn hồi bởi ngoảnh mặt lại, người đã không còn ở chỗ cũ. Đừng chỉ vì vài ngày u ám mà có thể quên đi cả đoạn đường đã cùng nhau hạnh phúc. Chỉ biết nếu còn yêu thì đừng bao giờ nghĩ đến chuyện buông tay nhau, bởi vì quá trình chia ly sau đó sẽ cực nhọc và khó khăn biết chừng nào. Đừng vội vàng khi khoảng trống của tim yêu đang xao động. Đừng để nghẹn lòng chia tay chuyển thành sự chia tay vĩnh viễn khi cả hai còn cần nhau.

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Anh  nói với em rằng người đã mệt mỏi, chút ngọt ngào của tình yêu chớm đầu tan biến, kéo lại hiện thực phải đối diện quá khốc liệt. Những khuyết điểm của đối phương cùng quá nhiều tính xấu chạm vào nhau tạo thành những trận cãi vã. Chúng ta đã hơn một lần nói rằng hay là chia tay. Bạn bè nói với em, tại sao yêu nhau mà cứ phải giằng co mãi như thế, chia tay để cho cả hai dễ thở, như thế có phải tốt không? Thế nhưng chẳng ai hiểu, vẫn còn yêu nhau thì sao có thể dễ dàng chia tay như thế? 

Mọi cuộc gây gổ rồi cãi vã, những mâu thuẫn cỏn con vặt vãnh trong cuộc sống hẳn nhiên chỉ là chút gia vị, rồi chúng ta còn sẽ phải đối mặt với quá nhiều sóng gió to hơn. Ấy vậy mà chỉ bằng những hao tổn nhỏ xíu, lòng tự trọng của bản thân bất chợt vươn mình, thế là chia tay nhau vậy sao ? Tình yêu có được đâu phải dễ, trong trăm ngàn người đi lướt qua nhau mới có thể tìm được ai đó trao gửi yêu thương chân thật. Đừng vì cái em quá lớn mà vung tay hất đổ, cũng đừng vì tự ái cá nhân mà buông tay để yêu thương trôi tuột đi quá xa. 

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Nếu như còn yêu thương, thì đừng bao giờ nói sẽ chia tay. Nếu như chỉ là phút nông nổi nhất thời, thì đừng nóng nẩy làm gì. Lỡ một lần, là lãng phí một đời. Những gì đã vứt bỏ, có tìm cách co kéo lại cũng chẳng thể vãn hồi. Vẫn còn yêu thương nhau mà đành tâm buông bỏ thì chắc chắn sau này sẽ chỉ mang hối tiếc không nguôi. 

Bởi vì ngoảnh mặt lại, người đã không còn ở chỗ cũ nữa rồi, bởi vì làm gì có ai nguyện chờ đợi chúng ta suốt đời suốt kiếp. Hờn giận, hiểu lầm, mâu thuẫn, cãi vã, rồi chiến tranh lạnh vốn chỉ là những quá trình nhỏ khi người ta yêu nhau. Có thể dung hòa được tính cách đối phương mới là con đường đi đúng đắn để đến với hạnh phúc, tuyệt đối đừng ương bướng, kiêu ngạo, lạnh lùng nói lời cắt đứt để rồi hối cũng không còn kịp. Phải chăng chỉ vì một vài ngày u ám mà có thể quên đi cả đoạn đường đã cùng nhau hạnh phúc?

Bạn thân mến: Đi sai đường, hãy nhớ quay lại. Yêu nhầm người, hãy biết buông tay. Lòng người cũng có lúc trái ngược, lấy chân thành đổi chân thành. Tình cảm cũng cần có sự qua lại, dùng trái tim sưởi ấm trái tim. Người muốn đi không thể giữ, người giả vờ ngủ có gọi cũng không tỉnh, người không thích bạn không gì lay động được. Chỉ đi cùng nhau qua một đoạn đường mà thôi, hà tất để nhớ nhung dài hơn cả những gì đã trải qua?

Sau đây mời bạn lắng nghe bài viết: Có nỗi buồn nào bằng việc chia tay khi vẫn còn yêu của tác giả Thiên Điểu

Đừng buông tay em được không anh? Không phải vì em quá si tình hay không sống nổi nếu thiếu anh. Chỉ là em ngại phải bắt đầu một mối quan hệ mới, ngại phải thay đổi những thói quen đã trở nên quen thuộc, ngại phải đi tìm một người giống anh.

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Em và anh đã ở bên nhau từ những ngày cuồng nhiệt của tuổi trẻ, cùng nhau trải nghiệm cuộc sống cho đến bây giờ khi cả hai đã đủ trưởng thành để xác định một mối quan hệ thật nghiêm túc. Em cứ nghĩ chúng ta sẽ bên nhau bình yên như thế, nào ngờ đâu vào ngày anh nhận được lệnh đi nghĩa vụ quân sự thì mọi thứ bắt đầu xáo trộn. Anh tự dày vò bản thân mình mà chẳng hề để ý cảm giác của em. Có thể anh nghĩ hai năm đối với một người con gái đã hai mươi lăm tuổi là một thứ quý giá. Dù anh có yêu thương em đến mức nào đi nữa thì anh cũng không thể ích kỷ để em phải chịu cô đơn. Anh cảm thấy mình không có quá nhiều quyền hạn để có thể đòi hỏi em phải chờ đợi, anh không thể làm một người tham lam nên anh chỉ có thể chọn buông tay em.

Thế nhưng anh biết không? Trong tình yêu, điều buồn nhất chính là hai người còn yêu nhưng lại phải chia tay. Anh nghĩ rằng điều đó chính là sự lựa chọn tốt nhất cho dành cho em. Nhưng lại đâu biết rằng một kết thúc không đúng lúc chỉ khiến em và anh chìm vào những mộng mị của quá khứ. Chúng ta sẽ không ngừng nhớ thương, đau khổ và tự trách. Chúng ta có thể đủ mạnh mẽ để tìm cho mình một người yêu mới nhưng lại không thể vượt qua được ám ảnh về một hình bóng cũ. Sẽ mất bao lâu để có thể tìm một người thay thế hoàn hảo? Và bao lâu nữa để có thể yêu người đó một cách trọn vẹn? So với việc tạm xa nhau hai năm thì đâu mới là nỗi đau thật sự. Với em, khoảng cách về thời gian không là gì cả. Em đã có thể dành năm năm thanh xuân để ở bên anh mà không cần anh hứa hẹn điều gì vậy thì thêm hai năm chờ đợi nữa có là bao.

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Em không muốn nói những lời sáo rỗng như là “em sẽ chờ anh”, “em không sao đâu”, “chỉ có hai năm thôi mà”… em chỉ muốn âm thầm cố gắng để không tạo thêm áp lực cho anh nữa. Em chưa bao giờ cần anh hứa bất cứ điều gì về tương lai của chúng ta vì em biết trong tâm anh đã có lời hứa, anh không nói mà chỉ nỗ lực để thực hiện. Nhưng lần này là một ngoại lệ, em muốn nghe anh nói rằng: “Quay về anh vẫn sẽ cần em”, như vậy là đủ để em cố gắng.

Còn hơn một tháng nữa là kỷ niệm năm năm ngày chúng ta yêu nhau. Sau từng ấy thời gian gắn bó anh thật sự nghĩ có thể buông bỏ được sao? Em lần đầu tiên đối diện với anh mà lại cảm thấy cách xa đến như vậy. Giông bão nổi lên trong lòng em mỗi khi nhìn vào ánh mắt u buồn, mệt mỏi đó. Em có thể kìm nén để đối diện và sẽ không khóc trước mặt anh, chỉ xin anh đừng quay lưng đi. Em thà rằng sống thêm hai năm trong cô đơn chứ không muốn lạc mất anh mãi mãi. Giữa những xô bồ trong cuộc sống này, em không có đủ niềm tin để tìm thấy anh một lần nữa. Và em muốn nói với anh rằng: “Chia tay không phải là điều tốt đẹp nhất bởi vì ta vẫn còn yêu nhau”.

Giọng đọc: Hà Diễm

Sản xuất: Thanh Lam

Thiết kế: Hương Giang

Nguyễn Thị Ngọc Dương

Thử mới biết được

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Thành phố Hà Nội đang độ chuyển mùa, không còn những đợt nắng nóng gay gắt mùa hè. Bầu trời xam xám một màu ảm đạm, những cơn mưa rả rích không ngớt, từng đợt gió se lạnh đã kịp tràn về. Phố dường như đang ở một khoảng chênh vênh không mùa, khiến lòng người có cảm giác nao nao, gợi nhớ về nhiều kỷ niệm.

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

back to top