Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em yêu anh là thế, cớ sao anh chẳng yêu em?

2018-11-17 01:28

Tác giả: Blue

blogradio.vn - Em ước được ngừng yêu anh, ngừng yêu Đà Lạt để anh và ngày Đà Lạt không khuấy lòng em từng lốc, từng sóng. Nếu có lúc anh buồn đau, đừng đến Đà Lạt để làm nó thêm buồn đau, vì đã có em đủ làm Đà Lạt buồn đau rồi. Người Đà Lạt nói yêu thương có chút muộn phiền, suối Đà Lạt thỏ thẻ nhung nhớ luôn chất sầu bi nhưng chắc là tình yêu của em chỉ có thể đầy thêm một chút rồi ngày vui lại ngắn thêm vài phút, còn nước mắt thì cứ vơi đi thật nhiều.

***

blog radio, Em yêu anh là thế, cớ sao anh chẳng yêu em?

Sài Gòn lúc này đang vào đông. Ngoài cửa sổ là những áng mây ảm đạm và vô hồn. Em lại tự hỏi mình đã thôi nhớ đến anh chưa? Và em vẫn không muốn trả lời câu hỏi đó.

Tháng 7, tháng mà Đà Lạt vào mỗi trưa cũng có khi nóng bức và gắt gỏng nhưng cái lạnh của nó cũng đủ để đông cứng bất kỳ kẻ lữ khách cô đơn nào ghé ngang. Đà Lạt có anh, mà cũng là Đà Lạt không anh. Và hình như Đà Lạt lúc nào cũng lẳng lặng, u buồn, hoặc ít nhất là em đang cảm thấy thế. Đây là lần đầu tiên em đến Đà Lạt. Và tuổi trẻ chưa bao giờ trọn vẹn đến thế. Tất cả dại khờ, cuồng đắm em mang nay có thể gửi đến mảnh đất mơ màng, du lãng của bao tâm hồn nghệ sĩ.

Em muốn nằm giữa đồi thông, muốn vai áo ướt nhem vì sương sớm trên cành cỏ, muốn trong xanh của núi rừng chôn vùi em trong chớm thu. Nhưng rồi chỉ có nỗi buồn, nỗi buồn còn lại đó. Trên mi mắt. Trong ý nghĩ. Em đã trút mọi nỗi ưu phiền lại đó. Và rì rào, rì rào. Chỉ có đồi thông nói hộ lòng em.

Ừ thì “Loving can hurt. Loving can hurt sometimes”. Ước gì là một bản nhạc về những chuyến hành trình phiêu lãng, nhưng vẫn là câu hát ấy giữa bao phút yếu lòng. Ừ thì cũng là nó cho em tất cả động lực để tiếp tục yêu anh, ừ thì chính nó vây tròn em trong niềm đau. Em lại yêu, lại say, lại nuôi hy vọng về những điều không tưởng.

Đêm Đà Lạt chát lạnh và có thể ngắt ngang mọi xúc cảm đấy anh à! Phải chi, chỉ là phải chi thôi, nó có thể dập tắt chút gì trong em, về anh. Giờ em mới biết thì ra đêm lúc nào cũng dài chứ không phải riêng đêm Đà Lạt. Và em cũng biết tình mình vẫn ấm nóng như ly sữa đậu nành em uống giữa đêm, chỉ có điều nó thật nhạt nhẽo và nhạt hương vì anh chẳng bao giờ cho đường hay khuấy cho khói bay mà anh mặc cho đêm làm nguội lạnh.

Tháng 7 là những ngày Đà Lạt mộng mơ. Là những ngày Đà Lạt đợi chờ. Là những ngày Đà Lạt vắng nắng, chỉ có mưa bóng mây thấm chút cơn buồn, phủ đầy lên thành phố. Chợ Đà Lạt chật ních người mà chẳng thể làm em ấm hơn vì mưa cứ dai dẳng suốt cả ngày dài. Mưa ngập đường, ngập cả lòng. Giọt mưa nặng, thật nặng, nặng như sầu đượm trong lòng. Không có một ngày Đà Lạt nào em có trọn niềm vui, nhưng bất cứ ngày Đà Lạt nào em cũng có trọn nỗi buồn anh cho.

blog radio, Em yêu anh là thế, cớ sao anh chẳng yêu em?

Em ước được ngừng yêu anh, ngừng yêu Đà Lạt để anh và ngày Đà Lạt không khuấy lòng em từng lốc, từng sóng. Nếu có lúc anh buồn đau, đừng đến Đà Lạt để làm nó thêm buồn đau, vì đã có em đủ làm Đà Lạt buồn đau rồi. Người Đà Lạt nói yêu thương có chút muộn phiền, suối Đà Lạt thỏ thẻ nhung nhớ luôn chất sầu bi nhưng chắc là tình yêu của em chỉ có thể đầy thêm một chút rồi ngày vui lại ngắn thêm vài phút, còn nước mắt thì cứ vơi đi thật nhiều. Có phải vì điều đó mà mắt em mới nhoè không anh, em vẫn cứ mong là sương mờ phủ trên Langbiang. Và chắc rằng chẳng lúc nào nước mắt của em khiến anh muộn phiền. Em là viên kẹo dâu Đà Lạt phủ ngập đường mà anh lại là người Đà Lạt ơ thờ, thích uống cà phê đen chẳng thêm đường, hay ăn phở bò nhạt nhẽo chẳng buồn thêm gia vị. Thế nên ngày Đà Lạt vẫn dài như đêm Đà Lạt, vì kẹo dâu rao bán hoài mà chẳng ai mua.

Tháng 7, em yêu nắng và gió thế mà! Em yêu Đà Lạt thế mà! Em yêu tuổi 17 thế mà! Em yêu anh thế mà! Thế mà… anh lại chẳng yêu em. Giọt mộng mơ nào để cuốn em đến chốn đây? Mộng mơ của tuổi 17 cũng đã đến lúc em nên khép lại rồi anh nhỉ. Cà phê đen anh cũng đã cho thêm giọt hờn, giọt chát, giọt cay, giọt nồng rồi, nhưng em không uống đâu. Em không thích cà phê Đà Lạt. Em muốn kem bơ xanh ngọt và buốt răng, thêm chút béo chút đường. Em muốn tình yêu mình như thế. Dù em vẫn yêu, vẫn yêu, vẫn yêu và yêu tình thứ tình yêu rát đậm của tuổi 17, thứ yêu thương trọn đời. Em, lúc này, chỉ lúc này thôi, không còn là kẻ mộng mơ, bay hát nơi trời Đà Lạt. Em là người bận rộn với nhiều nỗi lo toan, phiền muộn chốn Sài Gòn nhưng chỉ vì “có chút tình đã hoá si”, em vẫn giữ lại anh ở miền hồi ức. Em tạm biệt tuổi 17 rồi mà em không tạm biệt tuổi trẻ đâu. Đừng nói em điên dại, ngây khờ bởi giờ em vẫn thèm thứ đắng chát của giọt cà phê khiến em say, say và đắm, hơn bất kỳ giọt rượu nào chốn bồng lai. Em lại thèm giọt yêu, giọt nhớ, muốn có giọt sầu, lại khát ánh mắt, đôi môi ngày cũ. Thứ cho em vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ. Bởi kẻ mộng có bao giờ quên lãng giấc mơ dang dở đâu anh?

Sài Gòn, trời đã sẫm màu. Nơi này không sương không khói, chỉ có tiếng đêm buông, tiếng ánh đèn thinh lặng, tiếng lòng vỡ vụn thành trăm mảnh vì em vẫn luôn nhớ anh.

© Nguyễn Bùi Hồng Thảo – blogradio.vn

Blue

Who wants to wear the crown, bears the crown.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người ta thường đến với nhau vì những điều to lớn nhưng chia tay vì thứ nhỏ nhặt

Người ta thường đến với nhau vì những điều to lớn nhưng chia tay vì thứ nhỏ nhặt

Anh làm việc của anh, em lo cuộc sống của mình. Chúng ta chỉ cách nhau nửa cái giường mà như ở hai đầu Trái Đất. Chúng ta đã không còn chia sẻ với nhau, thậm chí còn không nhìn vào mắt nhau.

Bản tình ca viết riêng tặng em

Bản tình ca viết riêng tặng em

Em đến với tôi nhờ một bản tình ca, em rời xa tôi cũng vì tình ca. Tôi tha thứ cho em tất thảy, vì người ta đã yêu thì cần gì tính toán hận thù hơn thua điều gì. Tình đẹp có khi chẳng cần hoàn hảo. T

4 cung hoàng đạo nữ giỏi kiếm tiền khiến ai cũng ngưỡng mộ

4 cung hoàng đạo nữ giỏi kiếm tiền khiến ai cũng ngưỡng mộ

Sau tuổi 30, Song Ngư có cơ hội trở thành đại gia, tiền đầy ví. Cố gắng tích cóp để lúc làm kinh doanh có thể mở rộng thị trường nhé.

Ai cũng đã từng có tuổi thơ

Ai cũng đã từng có tuổi thơ

Lớn hơn rồi, ai cũng bị cuốn vào vòng xoáy của công việc, dường như vì thế mà tuổi thơ dần trở thành đám lục bình trôi lững lờ trên sông, đôi khi ta bắt gặp nhưng cũng chỉ là cái nhìn thoáng qua.

Giữ lại những gì là của riêng em

Giữ lại những gì là của riêng em

Chẳng biết bây giờ anh có còn lưu giữ? Anh đã nhận những bức thư tay từ người khác, anh cũng viết cho họ những bức thư tay khác, vậy chẳng biết những bức thư ngày trước anh để đâu?

Đừng làm 4 điều sau nếu bạn không muốn rơi vào cảnh 'yêu nhanh chán vội'

Đừng làm 4 điều sau nếu bạn không muốn rơi vào cảnh 'yêu nhanh chán vội'

Nhưng khoảng cách giữa yêu hiện đại phóng khoáng với yêu mù quáng cũng là khá ngắn, nếu không muốn nói là bạn hoàn toàn có thể bị nhầm lẫn quan điểm mà không hề hay biết.

Đại học có phải là con đường duy nhất để trưởng thành

Đại học có phải là con đường duy nhất để trưởng thành

Chắc chắn cậu đã từng được nghe không ít review về cuộc sống đại học này rồi nhỉ. Còn hôm nay, tớ sẽ review cho cậu một chút về cuộc sống không học đại học, một mình nơi thành phố nhé.

Ngày xưa lại về

Ngày xưa lại về

Ngậm ngùi nhặt cánh hoa mua Ngờ trong sắc tím… ngày xưa lại về.

Xa quê nhớ mẹ mùa Vu Lan

Xa quê nhớ mẹ mùa Vu Lan

Vu Lan của những người con xa quê nhớ mẹ càng làm con người ta thêm chạnh lòng. Những ngày thu se lạnh, khi cơn mưa cứ lạnh lùng trút tưng đợt lạnh buốt ngoài cửa sổ. Nỗi lòng của những đứa con ở nơi phương xa hướng về mẹ lại càng thêm khắc khoải, nghẹn ngào.

Trong tình yêu, kẻ không có được tình yêu mới chính là người thứ ba?

Trong tình yêu, kẻ không có được tình yêu mới chính là người thứ ba?

Tôi đã si tình đến mức mù quáng chẳng biết rằng: Tôi mới là kẻ thứ ba. Quả thật, trong tình yêu, kẻ không có được tình yêu mới chính là người thứ ba.

back to top