Phát thanh xúc cảm của bạn !

Replay Blog Radio: Yêu một người và không được đáp lại

2019-10-24 09:42

Tác giả: Mỹ Nhiên Giọng đọc: Chit Xinh

Nếu bạn đã từng yêu một ai đó, mà tình cảm không được đáp lại, bạn sẽ hiểu nó đau như thế nào, bạn dằn vặt mình, bạn trách chính mình, nhưng bạn lại không đủ dũng cảm để buông bỏ. Bạn thay vì chọn cho mình một lối đi khác, nơi có một người sẵn lòng đợi chờ bạn, nhưng bạn lại không đành lòng bước đi, bạn không muốn bỏ lại người đó một mình, không muốn người đó cảm thấy đơn độc, dù chưa chắc người ta đã biết những gì bạn đã làm. Người tôi yêu, không có nghĩa là phải ở cạnh tôi trong suốt những ngày còn lại của cuộc đời mình. Chỉ đơn giản rằng tôi biết trên thế gian này có anh, một người để khi buồn, khi vui tôi có thể nhớ tới, để tôi ấm lòng hơn. Người tôi yêu, không có nghĩa là buộc phải yêu tôi, bên tôi nghĩa là ở trong tim tôi, đơn giản là như thế!

***

blogradio_yeumotnguoivakhongduocdaplai

Tôi yêu anh, tôi không phủ nhận điều đó, mặc dù ngay chính bản thân tôi lại không hiểu vì sao mình lại muốn theo đuổi một tình yêu biết trước không có kết quả như vậy. Như ngay lúc này đây khi tôi tần ngần mãi cái tin nhắn định gửi cho anh, nhưng rồi tôi lại xoá. 

“Chi phí cưới vợ, tiền mua vàng cưới, tiền đãi tiệc,…” Anh đăng tấm hình, liệt kê đủ mọi khoản chi cần thiết cho một đám cưới, bạn bè anh xôn xao, tôi thẫn thờ vài giây rồi im lặng, chỉ im lặng đến khi nút online tắt, khi biết chắc anh đã ngủ ngon!

Trời vào đêm, tĩnh mịch!

Đó là những chuỗi ngày của tôi, khi tôi 24, một nửa lưng chừng giữa guồng quay của công việc, của tình yêu, của gia đình. Tôi không gọi đó là ổn, chắc chắn vậy, vì những chuỗi ngày đó tôi không có anh bên cạnh. Chỉ giá mà những lúc tôi yếu lòng anh thì thầm với tôi vài câu, hay chỉ cần im lặng bên tôi và nghe tôi nói. Không cần anh lau nước mắt cho tôi, chỉ cần anh để tôi thấy được dù lúc yếu mềm nhất đã có anh bên cạnh. Chỉ cần có thể tôi đã ổn hơn rồi! Nhưng anh không…

Nếu bạn đã từng yêu một ai đó, mà tình cảm không được đáp lại, bạn sẽ hiểu nó đau như thế nào, bạn dằn vặt mình, bạn trách chính mình, nhưng bạn lại không đủ dũng cảm để buông bỏ. Bạn thay vì chọn cho mình một lối đi khác, nơi có một người sẵn lòng đợi chờ bạn, nhưng bạn lại không đành lòng bước đi, bạn không muốn bỏ lại người đó một mình, không muốn người đó cảm thấy đơn độc, dù chưa chắc người ta đã biết những gì bạn đã làm. Và càng tệ hơn nữa khi bạn là con gái, bạn vứt bỏ cái tôi của mình, một chút quyền kiêu hãnh vốn có của một người con gái. Vì bạn thật sự yêu. Tôi cũng yêu anh như vậy, mặc cho anh không cần, mặc cho anh ngàn lần muốn tôi buông bỏ. Nhưng tôi không…

kyuckhoquen

Tôi dắt xe ra khỏi cơ quan, hoàng hôn vừa ghé qua bên khe cửa. Nắng chiều vẫn còn len lỏi nhưng không quá chói mắt. Chú bảo vệ già đưa tay lau những vệt mồ hôi trên trán, đôi mắt buồn, một chút xa xăm. Chú từng kể tôi nghe những ngày tuổi trẻ của cuộc đời mình, những buổi trốn học, những lần rong chơi khắp mọi ngõ ngách. “Và cái giá của chú giờ là như thế này, con à”… Tôi ghi nhớ mọi thứ, cả những niềm vui, cả những nỗi buồn nơi nét mặt. Để rồi tôi không cho phép mình phí hoài tuổi trẻ, phí hoài tuổi thanh xuân của mình một cách vô cớ, vậy mà tôi không làm được. Vì anh tôi đã không làm được. Là do tôi cố chấp hay là do anh không hiều được những cảm xúc trong tôi để rồi anh chối bỏ nó, mặc nhiên không cần nó?

Chúng tôi đã có những cuộc nói chuyện với nhau một cách nghiêm túc, hay nói đúng hơn là nó vỏn vẹn chỉ đếm trên đầu ngón tay. Còn lại là do chính tôi tự nói, tự nghe, tự hiểu. Đó là những khi tôi nhắn tin cho anh, kể anh nghe những buồn vui của cuộc đời, những tổn thương, mất mác. Đó là khi anh đọc rồi im lặng. 

“Em nghĩ về anh, anh nghĩ về người khác, người khác nghĩ về người khác nữa, xa xôi…!”

Đó là những gì vỏn vẹn tôi có thể tóm tắt trong câu chuyện của chúng tôi qua một tin nhắn của anh.

- Bây giờ anh có chờ người đó nữa không? – Tôi hỏi anh, khi cố gắng giữ cho mình một tâm trạng ổn nhất, để anh không phải thấy tôi thê thảm như thế nào.

Anh chỉ im lặng một lát rồi trả lời:

- Không, vì người ta sẽ không về nữa!

Hôm nay anh buồn, tôi thấy anh thức khuya hơn mọi hôm. Thỉnh thoảng tôi giật mình vẫn thấy anh ở đó chập chờn bên màn hình máy tính. Đôi khi chỉ những dòng tâm trạng ngắn ngủi hoặc đôi khi im lặng tôi cũng đủ nhận ra anh bất ổn thế nào, anh buồn thế nào. Có lẽ anh đang nhớ một người, cũng như tôi đang nhớ anh!

Nếu là khoảng thời gian ba năm trước khi chúng tôi vẫn vô tư nhắn tin cho nhau, hỏi thăm nhau, cùng nhau san sẽ mọi buồn vui trong cuộc sống thì giờ mọi thứ đã khác. Ba năm trước, khoảng thời gian đủ dài để anh quên tôi nếu không quên cũng chỉ nhớ thoáng qua rằng tôi – đã - từng - xuất hiện trong kí ức của anh. Có lẽ vậy! Tôi không trách, chưa bao giờ tôi trách một ai đó, dù họ đã từng đối xử với tôi thế nào, huống gì với anh, anh không có lỗi, chúng tôi không ai nợ ai. Chỉ lỗi hẹn với thời gian, với những buổi hẹn chiều, một lần, hai lần rồi xa nhau mãi mãi. Có những lý do con người có thể tự bao biện cho mình, tôi không muốn gắn mình với những lý do vô cớ đó, vì chúng tôi không có duyên với nhau, đơn giản vậy!

Ba năm sau đó chúng tôi còn nợ nhau một buổi hẹn, một lần cà phê cùng nhau, nhưng vẫn không có dịp, là vì tôi không đủ tự tin đối diện, là vì khoảng cách của chúng tôi bây giờ xa quá, là vì sự im lặng của anh làm tôi đủ hiểu. Chúng tôi bây giờ “còn tương lai của riêng mỗi người” theo cách nói của anh. Là của mỗi người, chứ không phải một tương lai chung, có anh, có tôi, của chúng ta.

cafe2

Tôi ghé lại thành phố sau những chuỗi ngày tồi tệ đó, anh đứng bên kia đường, rồi nở một nụ cười hiền. Vẫn cái kiểu sơ mi trắng, đúng như ngày xưa tôi từng thích, à không, giờ vẫn vậy, không hẳn là thích, mà là thương, là yêu,… Chúng tôi lượn lờ một vòng qua những ngõ ngách ở thành phố. Phố lên đèn, vòng xe của anh vẫn lăn đều, nghe tiếng gió rì rào, tiếng tim tôi nhảy liên hồi trong lồng ngực.

– Em giờ thế nào? - Rất lâu sau đó anh quay lại hỏi tôi.

Tôi không biết nên bắt đầu cho câu trả lời như thế nào: Em ổn? Em vẫn tốt? Tôi chắc anh sẽ nhận ra tôi đang nói dối.

- Em vẫn vậy! – Tôi ngập ngừng hồi lâu rồi đáp lại.

Là tôi vẫn như xưa, không thay đổi nhiều, vẫn là cô bé yêu màu tím, yêu những cơn mưa, vẫn một tình cảm ấp ủ dành cho anh. Chắc anh hiểu điều đó.

Anh ngồi im lặng thật lâu bên chiếc ghế sát cửa sổ, thỉnh thoảng đưa tay khoáy khoáy ly cà phê trên bàn nhưng không buồn thưởng thức nó. Anh tránh nhìn vào mắt tôi, tôi nhận ra điều đó, chỉ thoáng qua thôi rồi anh quay sang hướng khác. Thành phố về đêm không quá ồn ào, như một nốt trầm buồn nhưng đủ cho người ta say. 

- Cũng lâu rồi. – Anh mở lời khi chúng tôi im lặng suốt thời gian dài.

- Ba năm rồi em không về lại đây, nhanh thật, mọi thứ giờ thay đổi quá!

- Ừ, có những thứ qua rồi không níu lại được, em đừng nhìn về quá khứ nữa, buông bỏ đi em và bước tiếp! – Anh buông từng câu, chậm rãi, nhưng đủ làm tim tôi đau.

Tôi nép mình bên cửa sổ, phố cũng buồn, những bản nhạc vọng ra từ xa càng buồn hiu hắt. Anh nói với tôi nhiều thứ, chủ yếu để giúp tôi hiểu rằng giữa chúng tôi không thể nào tồn tại hai chữ tình yêu được. Một điều dễ hiều, anh không muốn tôi xuất hiện trong cuộc sống của anh, anh muốn tôi dừng lại ở mức những người xa lạ như chưa từng quen biết.

Chúng tôi không gặp nhau kể từ ngày đó, chúng tôi trở về với cuộc sống của riêng mỗi người. Tôi vẫn đi làm điều đặn, vẫn hoàn thành tốt công việc, dù nhiều lúc nỗi nhớ anh bất chợt ùa về, cả trong những giấc mơ, tôi từng mơ thấy anh, chúng tôi đi bên nhau, đeo vào tay nhau chiếc nhẫn cưới. Một giấc mơ thật lạ, nhưng đủ làm tôi hạnh phúc, trong khoảnh khắc đó thôi chứ không phải là mãi mãi.

cafe1

Tôi tập cho mình thói quen ngủ sớm hơn, không chập chờn dõi theo anh như trước nữa, ngốc nghếch như một kẻ theo dõi người ta mà sợ bị phát hiện. Mà có khác gì tôi đang như vậy. Rồi chúng tôi sẽ ổn thôi, nhưng không phải là bây giờ, không phải là ngay lúc này. Rồi anh sẽ bình yên trong cuộc sống của anh, tôi cũng dần dần học cách không chờ đợi, không hy vọng. Chúng tôi thấu hiểu nỗi đau của nhau, nhưng không thể cùng nhau chữa lành nỗi đau đó. Giống như một căn bệnh cần gặp đúng một vị bác sĩ hợp với mình.

Anh - người tôi yêu, nhưng không có nghĩa là anh phải ở cạnh tôi trong suốt những ngày còn lại của cuộc đời mình. Chỉ đơn giản rằng tôi biết trên thế gian này có anh, một người để khi buồn, khi vui tôi có thể nhớ tới, để tôi ấm lòng hơn.

Anh - người tôi yêu, nhưng không có nghĩa là buộc anh phải yêu tôi. Chỉ cần tôi biết rằng anh ổn, anh vui, anh hạnh phúc. Để mỗi khi có ai đó hỏi về người tôi yêu nhất, tôi có thể mỉm cười khi nhắc về anh. Để mỗi khi ai đó hỏi về anh, về những năm tháng tuổi trẻ của cuộc đời, tôi sẽ có thể trả lời rằng, anh đã bên tôi trong suốt những ngày tháng đó, bên tôi nghĩa là ở trong tim tôi, đơn giản là như thế.

Tôi vẫn còn viết về anh, mỗi khi nhớ về, mỗi khi bất chợt hình ảnh anh hiện về trong kí ức!
Vì tôi còn yêu!

Tác giả: Mỹ Nhiên

Giọng đọc: Chit Xinh, Hoàng Vũ

Thực hiện: Hằng Nga

Minh họa: Hương Giang

Xem thêm: Chúng ta không có sau này

Mỹ Nhiên

Tôi thích viết, viết về những nỗi buồn, những câu chuyện tình yêu không màu mè nhưng nhiều cảm xúc...!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngụy trang bằng những nụ cười

Ngụy trang bằng những nụ cười

Con người giỏi nhất là ngụy trang. Không có sinh vật nào có nhiều cảm xúc phức tạp như con người. Đến một lúc nào đó, dù buồn, vui, đau khổ gì, người ta cũng ngụy trang bằng những nụ cười. Đó là cách để người ta thích nghi với một cuộc sống bề bộn.

Đã từng có người thương anh nhiều như vậy

Đã từng có người thương anh nhiều như vậy

Thanh xuân chúng ta ai cũng có mối tình khắc cốt khi tâm để rồi đánh mất và chỉ còn biết ngẩn ngơ tiếc nuối “giá như”. Thời gian là một đường thẳng, những gì đã qua chẳng thể quay lại bao giờ.

Blog Radio 733: Hạnh phúc không bao giờ rời bỏ chúng ta

Blog Radio 733: Hạnh phúc không bao giờ rời bỏ chúng ta

Có người đã đánh đổi cả tuổi trẻ, buông bỏ hoài bão, đánh rơi cuộc sống yên bình với hy vọng đổi lấy một cuộc sống hạnh phúc hơn. Đôi khi người ta lựa chọn sai lầm mà sai lầm nào cũng phải trả giá.

Đi qua thanh xuân nhìn lại, bạn đã thay đổi như thế nào?

Đi qua thanh xuân nhìn lại, bạn đã thay đổi như thế nào?

Có câu ai rồi cũng khác nhưng bạn có bao giờ dừng lại một chút để nhận ra mình khác như thế nào? Hàng ngày đối mặt với cái tôi của hiện tại, chính chúng ta cũng chẳng nhận ra mình đã khác xưa nhiều đến thế.

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Cuối cùng tôi cũng không chịu nổi mà đứng dậy lao ra khỏi cái không gian ngột ngạt ấy, ngay khi cảm giác được những hạt mua lạnh buốt rơi trên người, tôi nhận ra mình có thể thở

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Trong bóng đêm, những nỗi đau, những vết thương lòng được phơi bày ra một cách trần trụi nhất. Bạn đã bao giờ tâm sự cùng đêm?

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Cám ơn em đã vì anh mà làm bạn, người yêu, và cả tình nhân của anh. Hãy luôn vui vẻ nhá, vì em khóc nhìn như con dở ý.

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Yêu người đàn ông có vợ là phải chấp nhận tình yêu ấy luôn phải giấu giếm trong bóng tối, công khai là điều xa xỉ, càng không có chuyện họ bỏ vợ con để cưới nhân tình. Thế mà vẫn có không ít những cô gái nhẹ lòng sa ngã vào thứ tình yêu sai ngay từ lúc chưa bắt đầu ấy.

Chỉ chân thành là không đủ

Chỉ chân thành là không đủ

Có khi chỉ vì không chung đường, cùng hướng, suy nghĩ cũng khác mà dần cách xa nhau. Câu chia tay ai nói trước không quan trọng vì biết đâu đấy, kẻ nói ra câu chia tay mới là người đau nhất.

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Sai lầm của nhiều người là để bản thân dính mắc vào tình yêu. Biết rằng trái tim người ấy không thuộc về mình mà vẫn cố giành giật bằng được cái xác rỗng. Ở bên cạnh người mình yêu và họ cũng yêu mình thì nơi đâu cũng là thiên đường.

back to top