Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

2019-10-15 15:00

Tác giả: Diên Vỹ Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy. Bắt gặp một chúng ta của những ngày phải mang lên mình chiếc mặt nạ, một chúng ta của những khi tự ép bản thân bỏ ngoài tai lời khó nghe, để rồi đêm về vẫn câm lặng bật khóc, một chúng ta của những ngày cố gắng để “cười” cho hài lòng một ai khác. 

***

blogradio_sullituoi25

Sulli chọn dừng lại ở tuổi 25

“Khi bạn đột ngột mất đi, cả thế giới bỗng nhiên yêu thương bạn. Nhưng trước đây khi bạn cầu xin sự giúp đỡ, họ đều bỏ qua.”

Nghe buồn nhỉ, nhưng dường như giữa thế giới đang tự cho rằng mỗi ngày một văn minh hơn này, điều đó lại đang thành hình và trở thành sự thật.

Sau 2017, thêm lần nữa, showbiz Hàn chao đảo trước sự ra đi của một sinh mệnh. Có lẽ, 14/10/2019 đã ghi tên mình vào lịch sử K-pop khi trở thành mốc đánh dấu cho sự dừng chân của Sulli - Nàng công chúa xinh đẹp, “nàng thơ” của biết bao người. Cô gái đã luôn rực rỡ như nắng mai ấy, chọn dừng lại hành trình của mình khi vừa chạm ngưỡng 25.

Chiều 14/10/2019 không hẳn là ngày buồn nhất, nhưng chắc chắn sẽ là ngày nhiều tâm hồn đồng loạt vỡ òa nức nở nhất. Hẳn đã có nhiều bản báo cáo chẳng kịp hoàn thành, hẳn đã có nhiều người đồng loạt cập nhật liên tục trang tìm kiếm, mong mỏi một phép màu, và cũng hẳn, đã có không ít người vội bỏ lại việc dang dở, tìm một nơi kín kẽ rồi bật khóc ngon lành. Đường về tan tầm hôm ấy, muộn phiền đã bao trùm biết bao trái tim.

Những nụ cười đong đầy nước mắt

Nghe nghịch lý đúng không? Nhưng có bao nhiêu nụ cười chúng ta trưng cho thế giới thấy là xuất phát từ trái tim mình? Hay nụ cười chỉ là chiếc vỏ bọc đẹp đẽ, là những tiếng khóc khô khan không thành tiếng?

sulli-1_(1)

Cô gái ấy, chọn dừng lại thật rồi. “Tự sát, tại nhà riêng, một mình” - 3 từ, 7 chữ chẳng khác chi vật chắn nghẽn lại nơi lồng ngực, cứ chực chờ cuộn trào nhưng câm lặng đến chẳng thể nào thốt ra. Trước đó một ngày thôi, trước khi dòng tin với 7 chữ lạnh lẽo kia xuất hiện khắp các phương tiện truyền thông, Sulli đã có buổi chụp hình với nụ cười chưa bao giờ tắt trên môi, đến mức người ta phải tự hỏi: “Nụ cười rạng rỡ thế kia, làm sao có thể hóa tàn tro nhanh đến như vậy?”.

Rồi người ta lại nghĩ đến chính mình, đến những ngày vật lộn của cảm xúc, mỉm cười với tất cả và khóc cho riêng ta. Người trẻ hôm nay, họ chọn cách giấu đi hơn là bày tỏ. Bạn thấy được điều họ muốn bạn thấy và quên đi việc chạm đến mảnh đất hoang vu trong tim họ. Chúng ta vô tâm, với người và với cả chính bản thân mình. 

Tự sát, chưa bao giờ là điều dễ dàng, và càng không phải là lựa chọn của kẻ hèn nhát. Đứng trước cái chết, con người ta mới biết sợ hãi tột cùng mang hình hài như thế nào. Thế nên, tự tay kết thúc sinh mạng chính mình, là hành động gom góp chút dũng cảm sau cuối, chút dũng cảm được sản sinh từ cơn tuyệt vọng khốn cùng. 

Chẳng biết từ khi nào, con người ta lại mặc nhiên cho rằng, việc phán xét cuộc sống người khác là hành động hiển nhiên. Và cùng chẳng biết từ khi nào, sự mặc nhiên tàn nhẫn ấy đã trở thành một phần của xu thế xã hội. Để rồi, đến hôm nay, không phải súng, không phải dao hay bất cứ vật dụng sát thương nào khác, chỉ bằng những dòng chữ gõ vội trong thoáng chốc, bạn đã có thể giết chết một người.

Đừng phản biện, bởi nó chẳng hề vô lý đâu. Lời vô tâm, bạn chỉ mất một giây để hoàn thành, một phút để nói ra, nhưng sẽ tổn thương người khác đến vô cùng. Tổn thương tiếp nối tổn thương, để rồi đến một lúc nào đó, khi sự phản vệ tự nhiên thất bại, cũng là lúc hai chữ trầm cảm xuất hiện. 

sulli-2_(1)

Sự vùng vẫy đến tận cùng trong nỗi cô đơn

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy. Bắt gặp một chúng ta của những ngày phải mang lên mình chiếc mặt nạ, một chúng ta của những khi tự ép bản thân bỏ ngoài tai lời khó nghe, để rồi đêm về vẫn câm lặng bật khóc, một chúng ta của những ngày cố gắng để “cười” cho hài lòng một ai khác. 

Sinh - tử là vòng tuần hoàn hiển nhiên của số phận. Thế nhưng, những cái “chết trẻ”, đặc biệt những cái “chết trẻ vì tự sát” vốn dĩ không nên thuộc về vòng tuần hoàn ấy. Trầm cảm là một hành trình dai dẳng, mà ở đó, bản thân mỗi người phải ngày ngày vật lộn với chính “con quỷ” trong tâm hồn mình, để không vỡ vụn từ sâu thẳm bên trong, để níu kéo và giữ lại tia hy vọng đang dần bị thế giới ngoài kia tước đoạt.

Tôi tự hỏi, không biết “trái đào xinh đẹp” của chúng ta, cô gái Sulli ấy đã phải tuyệt vọng đến mức nào, khi từng tín hiệu cầu cứu được phát ra, nhưng đổi lại chỉ là sự thờ ơ câm lặng. Người ta khen cô ấy là “trái đào xinh đẹp” để rồi chẳng may chạm vào và dị ứng với lông đào thì lại chọn cách quay sang chỉ trích. 

Chúng ta đang sống trong thế giới, mà nỗi đau của bất cứ ai cũng trở nên tầm thường. Chúng ta đều đau, nhưng thay vì lựa chọn giúp nhau xoa dịu, lại lựa chọn đổ lỗi cho một ai khác để phát tiết cảm xúc tiêu cực trong chính mình. Vòng luẩn quẩn ấy lặp lại, và chúng ta lần lượt mất đi đồng loại. Con người cứ hoài tổn thương con người như thế. 

Suy cho cùng, bằng cách này hay cách khác, cuộc đời vẫn mang đến con người ta những tổn thương. Đừng trách một ai khi họ lựa chọn dừng lại, bạn không là họ, nên đâu thể biết được nỗi đau trong họ mang hình hài thế nào, bạn không là họ, nên đâu hiểu được sự cô độc đó đáng sợ ra sao. Nỗi buồn ấy với bạn, có thể chỉ là gió thoảng mây bay, nhưng với họ, biết đâu lại là ngợp trời giông bão. Nếu tìm được một lối thoát nào đó tốt hơn, sẽ chẳng ai chọn ngõ cụt cho chính mình. Sự ra đi của Sulli, lại lần nữa khiến người ta bàng hoàng vì cái gọi là “bi kịch cô đơn của người trẻ”. Sẽ không một ai lựa chọn gục ngã, nếu bên cạnh có người sẵn lòng đồng hành.

sulli-1

Cái nắm tay đúng lúc của bạn, có thể sẽ mở đầu một chương mới trong cuộc đời kẻ khác

“Tên của mình là Sulli. Sul là tuyết còn Li là hoa lê. Nên có lẽ mình sẽ tái sinh như một bông hoa nhỏ nhưng tràn đầy sức sống mạnh mẽ.”

Ngay lúc này đây, những dòng phỏng vấn năm nào của cô gái ấy lại khiến người ta xót xa. Đóa hoa lê thanh khiết trong tuyết ấy, cuối cùng cũng chẳng thể băng gió, vượt giông, đợi chờ đến ngày nắng về hong khô tất cả. 

Bạn thân mến, nếu bạn đang đau lòng, đang tuyệt vọng, có thể khóc nấc lên được không. Hãy cho những người yêu thương bạn biết rằng, bạn đang đau khổ, hay ít nhất phát ra một tín hiệu nào đó, để thế giới rộng lớn ngoài kia có cơ hội đưa tay giữ lấy bạn. Hoặc giả, nếu một ngày bạn nhận được tín hiệu cầu cứu từ ai đó, xin đừng quay lưng. Cái nắm tay đúng lúc của bạn, có thể sẽ mở đầu một chương mới trong cuộc đời kẻ khác. Xin đừng để bất cứ ai quanh mình lâm vào kết cục rằng, dù họ có biến mất đi thì cũng chẳng một ai buồn để tâm đến.

Cuộc đời đẩy chúng ta vào những khắc nghiệt, vì thế, chỉ dịu dàng với nhau thôi, có được không? Thế giới này, chỉ thật sự tốt đẹp hơn, khi chúng ta lựa chọn đứng vào vị trí của nhau mà nghĩ. 

Với những người đã dừng lại, hy vọng bạn giũ bỏ nhọc nhằn, mãi mãi yên an.

Với những ai vẫn tiếp tục cho đến hôm nay, xin cảm ơn vì đã dũng cảm.

Hy vọng chúng ta sẽ không còn phải chứng kiến sự vỡ vụn của người trẻ thêm bất cứ một lần nào nữa!

© Diên Vỹ - blogradio.vn

Giọng đọc: Hà Diễm

Thực hiện: Hằng Nga

Minh họa: Hương Giang

Xem thêm: Đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Diên Vỹ

Khi sống cùng câu chữ, tôi nhận ra nhiều nhân cách khác của chính mình: Mộc hơn, dịu hơn nhưng cũng không kém phần cuồng dã và hoang hoải...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio: Ngoảnh lại nhìn anh (Bản Full)

Blog Radio: Ngoảnh lại nhìn anh (Bản Full)

Nếu như mỗi người đều có cơ hội thứ hai để sửa lại những điều chưa đúng, thì mình và cậu dù có giở nát cuốn từ điển cũng chẳng tìm được định nghĩa về "nỗi buồn", về "cô đơn", "tiếc nuối", hoặc "giá như".

Replay Blog Radio: Đừng đi nữa vì anh vẫn ở đây

Replay Blog Radio: Đừng đi nữa vì anh vẫn ở đây

Phần lớn những điều thiêng liêng trong đời đều phải trải qua sóng gió để được khẳng định. Cái gì còn sống sau bão táp thì cái đó là điều thiêng liêng. “Nghĩa là thế nào?” “Là anh yêu em, đừng đi nữa. Vì anh sẽ ở đây.”

Ai cũng thường ước được trở về thời học sinh

Ai cũng thường ước được trở về thời học sinh

Dường như suốt thời học sinh, ai cũng có những lần phạm lỗi khiến những người ta thương buồn lòng. Ở cái tuổi “nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò” thì không gì có thể ngăn được những trò nghịch ngợm ấy.

Ngày chúng ta cùng lặng im

Ngày chúng ta cùng lặng im

Có những câu chuyện đã rất lâu chúng ta chẳng còn cùng nhau nữa. Có những chuyện đã từng giờ lại thành quá khứ, rồi ngày một chất chồng thành một bức tường kỉ niệm mà đến khi nhìn lại chợt giật mình nhận ra chúng mình đã xa cách nhau quá rồi.

4 câu thần chú bạn cần thuộc nằm lòng mỗi khi lửa giận bắt đầu bùng cháy

4 câu thần chú bạn cần thuộc nằm lòng mỗi khi lửa giận bắt đầu bùng cháy

Thời gian sẽ đem đúng người bạn cần đến với bạn, thời gian sẽ chúng minh khả năng của bạn, vì thế, hãy nhìn thoáng ra, mọi chuyện không như ý đều sẽ trở thành quá khứ.

Ước gì được trở về tuổi thơ

Ước gì được trở về tuổi thơ

Tuổi thơ của các bé nhà tôi bây giờ khác với thời chúng tôi nhiều quá, khoảng cách chỉ hơn 20 năm giữa hai thế hệ mà tưởng chừng như xa xôi lắm... Tự dưng lại thấy cay cay sống mũi, ước gì, ai cho tôi một vé trở về tuổi thơ.

Blog Radio 626: Hạnh phúc nào cho tuổi 30?

Blog Radio 626: Hạnh phúc nào cho tuổi 30?

Ở tuổi 30, đi qua bao chênh vênh của thời thanh xuân tươi đẹp: Anh có thể từng chọn sai ngành, sai nghề, sai bạn... Nhưng chọn yêu em, là việc làm đúng đắn nhất anh từng làm.

Blog Radio: Hãy trao cho anh (Bản Full)

Blog Radio: Hãy trao cho anh (Bản Full)

Xin em, đừng tự làm mình đau thêm. Hãy để anh có cơ hội chữa lành trái tim không lành lặn của em. Ở bên anh, được không em?

Replay Blog Radio: Em mãi là tri kỷ của anh

Replay Blog Radio: Em mãi là tri kỷ của anh

Em không yêu, nhưng cũng không thể xem anh là tri kỷ. Rốt cuộc cũng không thể gọi tên những tháng năm đã đi bên cuộc đời nhau.

Cuộc sống này an yên thì ít giông bão thì nhiều

Cuộc sống này an yên thì ít giông bão thì nhiều

Thanh bình nhất với em là những sáng đông thức dậy, khoác lấy tấm áo choàng rồi chạy xuống ngồi bên bếp củi cùng mẹ thổi cơm. Cái thứ ấm áp đó không đơn thuần là sự sưởi ấm cơ thể chóng vánh, mà là sự đầm ấm giữ nhiệt cả tấm lòng của nhiều người.

back to top