Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hẹn một mai trái tim cùng nhau bước qua giông bão

2019-10-09 01:05

Tác giả: Giọng đọc: Vy Cầm

blogradio.vn - Đàn ông – dù đi đến đâu, dù có bao nhiêu cuộc vui ở bên ngoài kia thì lúc trở về cũng mong có một bữa cơm ấm nồng bên vợ. Phụ nữ - dù trước mắt có hàng ngàn người đẹp trai, phong lưu tài hoa thì cuối cùng vẫn đổ gục trước một cái hạ xe nhẹ nhàng. Những chuyện đơn giản như thế nhưng phải mất rất lâu chúng ta mới hiểu được. Thương một người không phải list ra các điều kiện có cái này thiếu cái kia, mà là vừa đúng lúc gặp người mà không vì bất cứ điều kiện nào tự bản thân không thể cưỡng chế được.

***

Tôi có một cô bạn thân từ những ngày thơ. Cô bạn này nhìn bên ngoài thì mỏng manh, tưởng như lớn tiếng cũng có thể làm cô ấy khóc. Nhưng không ai biết được cô ấy lại có thể sống một cách kiên cường và mạnh mẽ đến vây.

Lên trung học cô dạn dĩ hẳn ra. Nói và làm nhiều hơn. Người thích kẻ ghét chẳng thiếu. Và cô gặp một anh lớn hơn hai tuổi. Không biết do cuộc đời xui khiến thế nào mà cô lại yêu anh. Hai người lúc đó như hình với bóng tới nỗi cả nhóm gặp nhau đều hỏi người kia đâu nếu không đi cùng nhau. Nhưng cuối cùng hai người vẫn chấp nhận bỏ lỡ nhau. Bất ngờ, nhẹ tênh vào một sáng êm ả của Sài Gòn. Lúc ở dưới quê hai người muốn tìm nhau còn biết nhà biết cửa. Còn lên Sài Gòn rồi có trăm nẻo đường, muôn ngã tư, vạn con hẻm. Họ không gặp nhau từ đó.

Bạn tôi yên ắng lạ thường. Không khóc, không nhậu, tất cả sinh hoạt của cô vẫn diễn ra đều đặn. Cô bắt đầu xây dựng tương lai cho mình. Và tương lai không có anh ấy. Tôi hỏi cô lý do. Cô nói “Đủ đầy rồi. Không muốn lưu luyến thêm.” Tôi thắc mắc giữa hai người đã xảy ra chuyện gì. Cô nhấp ngụm cà phê mà lâu rồi không uống, cười bình thản mà đáp: “Tình yêu không thể chấp nhận nhìn người mình thương thương thêm một người con trai khác. Chẳng có lỗi lầm gì ở đây cả. Chỉ trách cuộc đời lắm nỗi trái ngang quá mà thôi.”

Cô uống cạn phần cà phê còn lại rồi lôi cuốn sách ra đọc. Còn tôi ngồi thẫn thờ một lúc, chốc lát ngước nhìn trời. Hồi lâu mới khẽ hồi âm “Ừ. Một đời người sao lại dài đến vậy?”.

Bẵng đi một thời gian tôi không còn nghe cô nhắc gì về chuyện tình cảm nữa. Một hôm cô hẹn tôi ra quán quen báo tin cô đang thất tình. Hai đứa nhậu một trận đã đời mà không nói lời nào. Sáng hôm sau cô mới nói vài câu ngắn ngọn tóm tắt chuyện tình cảm của hai người. Chẳng qua hai người bạn thân va vào nhau đến gãy gọn tình cảm. Cậu bạn của bây giờ lại là anh ấy của những năm về trước. Tôi thở dài thườn thượt: “Số gì mà xui vậy. Coi ra mày có điềm rồi. Ế suốt đời nha con.” Bạn vẫn cười như ba năm trước, chỉ có câu trả lời là khác: “Thôi mình gắng sức mà người ta  chọn từ bỏ. Vậy còn làm gì được nữa.”

Người ta nói sau mỗi lần yêu, con người ai cũng thay đổi. Bạn tôi cũng vậy. Cô không kể gì nhưng tôi biết lần này cô ấy còn buồn hơn trước rất nhiều. Nhờ vậy mà tôi nhận ra vài thứ hay ho trong chuyện tình cảm. Lúc trước tôi cũng đơn thuần nghĩ sẽ rất may mắn khi tìm được một người mình thương vừa hay cũng cảm mến mình. Sau này mới hay người mình thương cũng thương mình chưa hẳn đã là nhân duyên tốt.       

Cuộc sống ngày nay công tâm mà nói con người ta rất dễ phải lòng nhau. Tin nhắn qua lại quan tâm, vài lần hẹn hò, những ngày cùng nhau đi qua khó khăn. Vậy là muốn cùng một người đi qua bão giông. Có những người bạn chỉ dừng ở chữ thương. Nhưng có những người bạn bất chấp cái hiển nhiên của cuộc sống, sẵn sàng hạ lòng tự trọng của mình để đeo đuổi. Bởi vì bạn không muốn mất họ. Bởi vì bạn sợ phần đời sau này sẽ không thể tìm được một người như vậy. Người ta nói rất nhiều về sự lạc quan. Khi bạn từ bỏ một cuộc tình thì sau này bạn vẫn còn nhiều cơ hội để chạm vào một cuộc tình khác. Nhưng sau này bạn có còn tha thiết yêu đương nữa không? Sau này người kia có khiến bạn chấp nhân từ bỏ để có được một tình yêu bình yên đến cuối đời? Sau này của sau này, sẽ ra sao?

Có những mùa hoa không bao giờ nở lại rực rỡ một lần nào như mùa hoa xưa. Cũng như có những người mà quãng đời còn lại bạn chỉ có thể dùng để nhớ. Một đời người dài rộng đủ kiểu, quay qua quay lại chuyện của hôm nay lại trở thành chuyện của “ngày xưa”. Nhưng đáng tiếc tình cảm con người chẳng thể như vậy. Có vài chuyện bạn để trong lòng, day dứt mãi chẳng ngưng. Bởi vì chúng ta không còn là những đứa bé mau khóc mau nín, mau giận mau hòa. Và mau quên.

Bạn tôi không dừng lại quá lâu để ngẫm nghĩ về tình cảm của mình. Cô bắt đầu một công việc mới và tìm những trải nghiệm khác lạ để làm mới chính mình. Nhưng bạn cũng biết một đứa trẻ bao giờ khi bắt đầu tập đi cũng lạch bạch té lên té xuống, chạy nhảy quen đường xá rồi thì có khi chẳng chịu đứng lại. Chúng ta cũng vậy. Bì bõm bơi lội một thời gian rồi cũng tìm được làn bơi phù hợp với mình. Và cũng chính nhờ một đời quá dài nên không thể chỉ mãi dùng nó trọn vẹn thương một người.

Hẹn một mai trái tim cùng nhau bước qua giông bão

Tự dưng một sáng cô hẹn tôi cà phê. Cái vị đắng đắng nhưng luôn làm con người mê mẩn, đặc biệt là mỗi sáng ở dọc các hàng quán quen thuộc. Chúng tôi thấy nhà đối diện có một anh chàng chắc tầm hai mươi mấy, diện áo phông trắng vừa hợp dáng người. Anh lui cui lấy chân mở gác chân hai bên xe cho cô bạn gái mặc chiếc đầm trắng xinh xắn vừa mở cổng bước ra. Anh hạ xe cho cô bạn gái bé xinh leo lên. Hôm nay chủ nhật lại còn đúng Noel nên bao cặp đôi đèo nhau đi chơi. Cô bạn tôi và tôi im lặng uống thêm vài ngụm cà phê. Trời hôm nay nắng vừa lên. Rất đẹp.

Đàn ông – dù đi đến đâu, dù có bao nhiêu cuộc vui ở bên ngoài kia thì lúc trở về cũng mong có một bữa cơm ấm nồng bên vợ. Phụ nữ - dù trước mắt có hàng ngàn người đẹp trai, phong lưu tài hoa thì cuối cùng vẫn đổ gục trước một cái hạ xe nhẹ nhàng. Những chuyện đơn giản như thế nhưng phải mất rất lâu chúng ta mới hiểu được. Thương một người không phải list ra các điều kiện có cái này thiếu cái kia, mà là vừa đúng lúc gặp người mà không vì bất cứ điều kiện nào tự bản thân không thể cưỡng chế được.

Chỉ là một đời sao lại dài như vậy? “Em tìm được anh vào một ngày nắng rất đẹp, dưới cùng một bầu trời chúng ta vẫn lẻ loi đi về một mình. Đáng tiếc là khi mình tìm được nhau giữa một đời phong ba bão táp lại chẳng có gì trong tay, ngoài tình cảm bất chấp mọi số phận và thời gian.”

© Lạc Yên – blogradio.vn

Giọng đọc: Vy Cầm

Thiết kế: Phạm Hương Giang

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình: Hãy sống như nữ hoàng

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngụy trang bằng những nụ cười

Ngụy trang bằng những nụ cười

Con người giỏi nhất là ngụy trang. Không có sinh vật nào có nhiều cảm xúc phức tạp như con người. Đến một lúc nào đó, dù buồn, vui, đau khổ gì, người ta cũng ngụy trang bằng những nụ cười. Đó là cách để người ta thích nghi với một cuộc sống bề bộn.

Đã từng có người thương anh nhiều như vậy

Đã từng có người thương anh nhiều như vậy

Thanh xuân chúng ta ai cũng có mối tình khắc cốt khi tâm để rồi đánh mất và chỉ còn biết ngẩn ngơ tiếc nuối “giá như”. Thời gian là một đường thẳng, những gì đã qua chẳng thể quay lại bao giờ.

Blog Radio 733: Hạnh phúc không bao giờ rời bỏ chúng ta

Blog Radio 733: Hạnh phúc không bao giờ rời bỏ chúng ta

Có người đã đánh đổi cả tuổi trẻ, buông bỏ hoài bão, đánh rơi cuộc sống yên bình với hy vọng đổi lấy một cuộc sống hạnh phúc hơn. Đôi khi người ta lựa chọn sai lầm mà sai lầm nào cũng phải trả giá.

Đi qua thanh xuân nhìn lại, bạn đã thay đổi như thế nào?

Đi qua thanh xuân nhìn lại, bạn đã thay đổi như thế nào?

Có câu ai rồi cũng khác nhưng bạn có bao giờ dừng lại một chút để nhận ra mình khác như thế nào? Hàng ngày đối mặt với cái tôi của hiện tại, chính chúng ta cũng chẳng nhận ra mình đã khác xưa nhiều đến thế.

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Cuối cùng tôi cũng không chịu nổi mà đứng dậy lao ra khỏi cái không gian ngột ngạt ấy, ngay khi cảm giác được những hạt mua lạnh buốt rơi trên người, tôi nhận ra mình có thể thở

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Trong bóng đêm, những nỗi đau, những vết thương lòng được phơi bày ra một cách trần trụi nhất. Bạn đã bao giờ tâm sự cùng đêm?

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Cám ơn em đã vì anh mà làm bạn, người yêu, và cả tình nhân của anh. Hãy luôn vui vẻ nhá, vì em khóc nhìn như con dở ý.

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Yêu người đàn ông có vợ là phải chấp nhận tình yêu ấy luôn phải giấu giếm trong bóng tối, công khai là điều xa xỉ, càng không có chuyện họ bỏ vợ con để cưới nhân tình. Thế mà vẫn có không ít những cô gái nhẹ lòng sa ngã vào thứ tình yêu sai ngay từ lúc chưa bắt đầu ấy.

Chỉ chân thành là không đủ

Chỉ chân thành là không đủ

Có khi chỉ vì không chung đường, cùng hướng, suy nghĩ cũng khác mà dần cách xa nhau. Câu chia tay ai nói trước không quan trọng vì biết đâu đấy, kẻ nói ra câu chia tay mới là người đau nhất.

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Sai lầm của nhiều người là để bản thân dính mắc vào tình yêu. Biết rằng trái tim người ấy không thuộc về mình mà vẫn cố giành giật bằng được cái xác rỗng. Ở bên cạnh người mình yêu và họ cũng yêu mình thì nơi đâu cũng là thiên đường.

back to top