Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đó là một người tôi đã từng rất thương

2019-10-08 01:05

Tác giả: Nguyễn Việt Lực Giọng đọc: Hà Diễm

Sau khi chia tay, nhiều người không thích gọi người kia là người yêu cũ mà chỉ gọi là người đã từng rất thương. Bởi vì với họ, những cái cũ nên gói ghém lại để cất khi vào kho ký ức. Còn người đã từng thương, là người mà ta dành cả thanh xuân. Khi ấy, chúng ta tự cho mình cái quyền sai, quyền yêu một người nhiều hơn tất thảy. Để rồi chỉ khi trải qua thêm một, hai mối tình nữa chúng ta mới nhận ra rằng đó là người khiến ta can đảm yêu một không toan tính, không sợ tổn thương.

Chiều hôm ấy, hoàng hôn vừa tắt nắng, kết thúc một ngày như bao ngày, một ngày vô vị, một ngày nằm vùi với chăn gối để rồi cái phát thanh của xóm lại vang lên blog tâm sự, tôi nghe hai chữ đã từng, lòng tôi chợt chùn xuống. Tôi thấy cô đơn, cô đơn không hiểu vì sao, vì thấy mình nhỏ bé giữa cái thế giới rộng lớn hay vì nghe được những cảm xúc mà tôi đã từng trải qua suốt những năm tháng thanh xuân ở tuổi hai mươi.

Tôi cũng đã từng đắm chìm trong cái cảm giác yêu đương, ân ái của mối tình đầu, mối tình trong sáng nhất của cuộc đời, lần đầu được nắm tay, được hôn, được cảm nhận hơi thở, nhịp đập con tim của bản thân trước những rung động đầu đời. Để rồi một ngày cuối đông tôi đau đớn nhận ra mình chỉ là một đứa nhà quê, còn anh thì học ở thành phố, bản thân tôi không đủ đẹp để giữ được mối tình đầu như thế mãi mãi.

Nếm mùi đắng cay, gặm nhấm nỗi cô đơn từng đêm với chăn gối và rồi tôi chọn cách thay đổi ngoại hình từng ngày, không phải để níu giữ tình yêu đã chết mà chỉ để anh thấy rằng sai lầm lớn nhất cuộc đời anh là bỏ rơi một người từng yêu anh hết lòng. Khi mọi sự cố gắng được đền đáp, và đúng như tôi mong muốn, anh quay lại tán tỉnh tôi như cái thuở ban đầu.

Tôi bắt đầu hành hạ anh, hành hạ để thoả mãn những ngày anh từng làm đau tôi, anh nói anh yêu tôi, tôi chỉ nhoẻn miệng cười không nói gì. Và rồi khi tôi cảm nhận được anh quay trở lại với nó là thật lòng thì cũng là lúc anh rời xa tôi mãi mãi trong một cơn bạo bệnh, cuộc đời thật biết trêu đùa con người, anh ra đi khi tuổi còn quá trẻ, để lại tôi với những nỗi hối tiếc không tên. Một lần nữa tôi lại thấy cô đơn trước cái thế giới quá đổi bất công này.

Tiếng nhạc của cái đài phát thanh nghe rè rè nhưng sao tôi thấy trong trẻo đến lạ, giọng của nữ ca sĩ Thanh Ngọc, cô đang trình bày ca khúc quen thuộc "cà phê đắng và mưa" trong đầu tôi lẩn quẩn, mơ màng, phải chăng tôi là nữ chính trong bài hát, hay bài hát đó viết ra để dành cho tôi và anh ? Tôi đã từng dành hai năm để nắm tay, ngồi đằng sau ôm lưng anh, từng gọi một ly cà phê rồi ngồi ngắm anh hàng giờ, anh thì cà phê đen, tôi thì cà phê sữa.

Khẩu vị của tôi thay đổi liên tục, nhưng tôi thường gọi những loại nước dưới hai mươi nghìn, vì tôi biết tôi là sinh viên, còn anh thì chả dư giả gì, anh nói anh yêu tôi vì tôi biết nghĩ cho anh. Ở bên tôi anh thấy đôi lúc được bình yên, đôi lúc lại thấy ồn ào đến lạ. Tôi như một thế giới thu nhỏ, có lúc tôi im lặng chỉ nhìn anh, có lúc tôi lại nổi loạn quậy phá không cho anh nghỉ. Tôi không hiểu những lời anh nói, mãi đến sau này tôi mới biết khi yêu nhau con người ta thường xem đối phương là cả thế giới thu nhỏ, mọi suy nghĩ, bận tâm đều vì cái thế giới bé nhỏ đó.

Hai năm gắn bó, vui có, buồn có, mọi hỉ nộ ái ố đều trải qua cùng nhau làm tôi cứ nghĩ cuộc đời của chúng tôi sinh ra là để dành cho nhau cho đến khi tôi gặp người yêu của anh. Tôi nhận ra mình là kẻ thứ ba trong cuộc tình của hai người, anh yêu người đó một năm thì anh bắt đầu quen tôi, trong thời gian hai năm quen tôi, anh qua lại với hai người, nó rùng mình nhận ra bí mật của anh, cái vỏ bọc của con người anh bắt đầu hé lộ, mọi điều tốt đẹp nó từng dành cho anh đều sụp đổ khi anh thú nhận anh bắt cá hai tay. Tôi như một đứa thần kinh, tôi cấu xé anh, gào thét để hả cơn giận trong lòng. Anh cũng khóc, tôi cũng khóc, cả hai đứa đều khóc, khóc để kết thúc cuộc tình hai năm trong sự giả dối đến đau lòng.

Bản nhạc kết thúc, giọng cô phát thanh viên đọc những dòng tâm sự lúc trầm, lúc bổng, những dòng tâm sự buồn đến nao lòng, những dòng tâm sự của sự chia xa, nước mắt, những cuộc tình tan vỡ, chưa có bến đậu. Và tôi cũng thế, cũng chưa bao giờ có điểm dừng chân nào là chắc chắn để con tim đầy tổn thương của tôi được nghĩ ngơi sau những lần bị cơn sóng tình đánh tan nát. Mãi cho đến khi tôi gặp được anh, người có nụ cười ấm áp, có trái tim thánh thiện, có đôi bờ vai vững chắc để tôi tựa vào mỗi khi mệt mỏi.

Đó là một người tôi đã từng rất thương

Lần đầu tiên trong đời nó kể về cuộc đời tôi, gia đình tôi cho một người khác nghe, bởi anh cho tôi cảm giác an toàn, cảm giác tin tưởng và lần đầu tiên tôi khóc như một đứa trẻ trước mặt người khác mỗi khi tôi thấy con tim tôitổn thương, anh quá mạnh mẽ nên làm tôi thấy mình yếu đuối. Anh nói sẽ yêu tôi đến khi nào nó chán anh, rồi một thời gian sau anh qua lại với một người con trai khác, tôi lại thấy buồn, buồn cho cái thế giới không có một sợi dây ràng buộc nào giữa hai người, đau đấy, khóc đấy, nhưng cũng chẳng thể giữ chân một con người đa tình như anh.

Những mối tình đi qua đủ làm tôi chai sạn với cảm xúc, chai sạn với thứ gọi là tình yêu. Tôi bắt đầu nhạy cảm mọi lúc mọi nơi, tôi sợ bị bỏ rơi, lòng tự trọng không cho phép tôi bị bỏ rơi thêm một lần nào nữa nên tìm hiểu ai nhưng thấy họ có những dấu hiệu của sự chán ghét dù rất nhỏ tôi vẫn chia tay. Tôi không đặt niềm tin vào bất cứ người nào, những lời ong bướm ai đó thổi vào tai tôi cũng như một cơn gió thoáng qua, tôi nghe chán ghét đến lạ..... Và giờ tôi nhận ra tình yêu là một thứ gì đó xa xỉ lắm?

Bạn thân mến, khi yêu, người ta rất ít khi nghĩ đến những chuyện buồn hay chia tay. Ai cũng sẽ nghĩ đó chính là người đi cùng ta đến cuối đời mà không hề biết phía trước còn rất nhiều ngã rẽ. Để đến mãi sau này, khi đã mất đi rồi mới biết thốt lên rằng:

Nếu biết trước đó là lần cuối chúng ta cùng xem phim thì sẽ xem thêm một bộ phim nữa, sẽ không ngại mà dựa đầu vào vai người ấy.

Nếu biết trước đó là lần cuối ta được sờ bàn tay mình vào mặt anh ấy, nhìn nụ cười của anh ấy dành cho mình tôi sẽ mạnh dạn tham lam chủ động hôn lên đôi môi ấy.

Nếu biết trước đó là lần cuối cùng người nắm lấy tay ta thì ta sẽ siết chặt thêm một chút.

Nếu biết trước đó là cái ôm cuối cùng, nụ hôn lên tóc cuối cùng thì ta ôm anh thật chặt, thật lâu để lưu giữ lại hơi ấm ấy.

 

Thế nhưng tất cả cũng chỉ là nếu và cũng chỉ là một người ta đã từng rất thương…

© Nguyễn Việt Lực – blogradio.vn

Giọng đọc: Hà Diễm

Thiết kế: Phạm Hương Giang

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Nguyễn Việt Lực

người trong cộng đồng thế giới thứ ba. yêu màu tím, thích màu hồng, hay mộng mơ và ngắm mưa mỗi khi buồn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Ai sinh ra cũng có những trách nhiệm của riêng mình, đâu chỉ riêng bạn, đâu chỉ riêng tôi. Hãy nhớ, đừng bao giờ để bản thân gục ngã, giữa cuộc đời!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Em đa cảm, mà những người đa cảm sẽ dễ bó buộc mình vào những suy nghĩ vẩn vơ, rồi em sẽ khổ. Khổ rất nhiều. Điều tôi mong muốn, là em sống hạnh phúc mỗi ngày. Là mỗi ngày trôi qua, em lại thấy cuộc đời này thật đáng sống.

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy.

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có quá nhiều lý do khiến tình yêu của đôi lứa nguội lạnh. Nhưng đau lòng nhất có thể chính là sự cô đơn của người con gái trong chính mối quan hệ yêu đương của họ. Họ hiểu rằng dù có bỏ công sức cố gắng đến đâu, chờ đợi đến đêu đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với một người chẳng hề chịu vì họ mà thay đổi.

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ, còn kẻ gian ác vẫn ăn sung mặc sướng? Câu hỏi này chắc nhiều bạn vẫn băn khoăn. Hãy lắng nghe lời Phật dạy về cuộc sống để hiểu hơn về nhân tình thế thái.

Khi hối hận thì đã muộn màng

Khi hối hận thì đã muộn màng

Giá như được trở lại ngày ấy tôi sẽ không nghe theo lý trí, mà nghe theo con tim mình, tôi sẽ nghe lời anh để con tôi được khỏe mạnh, chạy nhảy tung tăng như những đứa trẻ khác. Ngoài kia từng cơn gió lạnh tràn về như thấu hiểu tâm can, chúng nô đùa trên những tán lá như có bao điều muốn nói. Và tôi ước chỉ một lần ước thôi!

Blog Radio 621: Chúng ta không có sau này

Blog Radio 621: Chúng ta không có sau này

'Em có hạnh phúc không?' 'Dù em có trả lời thế nào thì anh cũng sẽ đau lòng thôi!'

Blog Radio: Em yêu chị, được không? (Bản Full)

Blog Radio: Em yêu chị, được không? (Bản Full)

Em lúc nào cũng chỉ biết tự làm mọi thứ một mình, chịu đựng một mình. Em có biết, như thế khiến tôi đau lòng lắm không? Từ bây giờ, tôi sẽ không để cho em phải như thế nữa!

Replay Blog Radio: Tháng 10, người đi: dành tặng những trái tim yêu xa

Replay Blog Radio: Tháng 10, người đi: dành tặng những trái tim yêu xa

Xa nhau, để học cách yêu thương và học cách tìm về với nhau. Xa nhau, để mai ta yêu nhau. Phải không anh?

back to top