Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đừng sống giống như hòn đá!

2016-03-17 16:51

Tác giả: Đoàn Hòa Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Cuộc sống chẳng thể nói trước được điều gì. Hôm nay ta sống những ngày hạnh phúc, hết mình với đam mê, với tuổi trẻ, với cả khát khao của chính mình. Ngày mai nữa, và cả những ngày sau nữa. Đừng để cuộc sống của bạn như những hòn đá lẻ loi vô nghĩa. Với anh, bệnh tật ấy, khó khăn ấy cũng chẳng là gì khi được sống trọn vẹn những tháng ngày qua. Và “Đôi bàn tay thắp lửa” như một minh chứng cho tâm hồn thép, cho sức sống mạnh mẽ trong trái tim anh – người nhạc sỹ tài hoa và nhân ái.

***

Xin như cơn mơ cho bông hoa sẽ mãi mãi trong tim ta

Xin cho đôi tay nâng niu chớ vô tình có đánh rơi.


Tôi những mong đó chỉ là một cơn mơ, một điều gì đó hư ảo giữa một ngày tháng ba âm u như vậy, nhưng rồi một tâm hồn “không hề băng giá” đã ra đi.

Tôi đã từng mê mẩn Đường đến ngày vinh quang từ những ngày còn cắp sách đến trường. Tôi nhớ năm cuối cấp ba, hội bạn tôi suốt ngày hát vang bài hát ấy:

Ngày đó, ngày đó sẽ không xa xôi và chúng ta là người chiến thắng, đường đến những ngày vinh quang con đường chúng ta đã chọn.

Ngày đó, ngày đó sẽ không xa xôi và chúng ta là người chiến thắng, đường đến những ngày vinh quang không còn xa.


Giọng hát mạnh mẽ và hiên ngang như tuổi trẻ vậy, chẳng nề hà khó khăn gian khổ và vẫn luôn có niềm tin vào ngày mai. Và khi nghe bài hát ấy, dường như trong tim tôi cũng đang sôi sục lên một niềm tin sắt đá vào con đường tôi đã chọn. Bởi vì sẽ chẳng có những con đường rải hoa hồng, chẳng có sự lựa chọn nào là đơn giản. Tất cả vẫn có những khó khăn, những thử thách. Và tuổi trẻ của chúng ta sinh ra là để đối đầu và vượt qua thử thách ấy.

Chặng đường nào trải bước trên hoa hồng.

Bàn chân cũng thấm đau vì những mũi gai.

Đường vinh quang đi qua muôn ngàn sóng gió.

Lời hứa ghi trong tim mình, vẫn bước đi hiên ngang đầu ngẩng cao.

Và con tim ta đã ước nguyện cùng nhau vai kề vai, đường vinh quang ta chia sẻ cùng nhau.

Đừng sống giống như hòn đá!

Lắng nghe như một phút trải lòng cho những nghĩ suy về con đường sắp tới. Sẽ có một chặng đường dài cho tất cả mọi người. Cho cả bạn, cả tôi, cả những người luôn có niềm tin vào cuộc sống.

Qua cái thời vội vã cho những ước mơ và đam mê, tôi lại âm thầm lắng nghe tiếng hát của anh với Bông hồng thủy tinh, Tâm hồn của đá... Giọng hát vẫn mạnh mẽ như thế, vẫn kiên cường như thế, nhưng có chút gì đó khắc khoải của tình yêu. Có những đoạn nhạc cũng mềm mại như tình yêu vậy. Và hẳn là tình yêu với nhạc, với rock trong anh cũng thế. Đôi khi đó là những phút thâm trầm với nghề, với đam mê. Và có cả những lần sôi sục mạnh mẽ.

Nếu những đắm say vội vã

Ta đã trao nhau để rồi lãng quên

Nhưng năm tháng trôi

Ðể lòng mang bao vết thương khắc sâu

Vì ta đã trót yêu.


Cuộc sống chẳng như một giấc mơ, tôi hoang mang trước tin anh mất. Tôi chẳng biết sẽ gọi tên cảm xúc của mình là gì nữa? Tôi không phải là một người quá cuồng nhiệt nhạc rock, chẳng quá mê mẩn một nhóm nhạc rock nào. Nhưng bài nhạc rock đầu tiên tôi nghe chính là của anh và nhóm nhạc Bức Tường. Cũng chẳng hiểu sao tôi thích cái tên này thế.

Mạnh mẽ.

Kiên cường.

Và như một câu tuyên ngôn cho niềm tin vững chắc.

Đừng sống giống như hòn đá!

Tôi biết đến một Trần Lập mạnh mẽ và cá tính trong cả cách hát đến con người anh. Cuộc đời của anh là cả những tháng ngày “Rong chơi” cho niềm đam mê về rock. Anh thẳng thắn, cá tính trong cả âm nhạc và cách sống. Dường như chẳng có điều gì khiến trái tim rực lửa của anh gục ngã. Kể cả những khó khăn trong cuộc sống hay sự nghiệp. Đi theo dòng nhạc rock mạnh mẽ và mới mẻ đối với ca nhạc Việt, tuy nhiên nhờ sự nỗ lực và cả những bài hát đầy tâm huyết, đầy sức sống đã để lại ấn tượng sâu đậm cho người nghe. Đến cả những ngày chống chọi với căn bệnh, anh vẫn bình tĩnh đối mặt với chúng. Nghe hai từ “ung thư” với anh sao mà nhẹ nhõm thế, đơn giản thế? Bởi anh và cả những người yêu quý anh là những “chiến binh”.

Một đời vô danh đá sống vẫn thờ ơ

Nhọc nhằn năm tháng, tháng năm nhọc nhằn thêm

Đá sống không thật gần ai và cách xa mọi người

Dường như không biết yêu và dường như không biết nhớ

Vì con tim giá băng nên tâm hồn vô nghĩa

Vốn sống đời tha phương

Mòn gót bước mà thấy trong lòng như luôn luôn lẻ loi

Đừng sống giống như hòn đá, giống như hòn đá

Sống không một tình yêu

Sống chỉ biết thân mình

Tâm hồn luôn luôn băng giá

Đừng hóa thân thành đá

Vì tâm hồn đá giá băng


Cuộc đời ngắn ngủi chỉ vỏn vẹn có 42 năm nhưng những ca khúc rock đầy lửa của anh đã truyền cảm hứng sống cho biết bao nhiêu người.

Cuộc sống chẳng thể nói trước được điều gì. Hôm nay ta sống những ngày hạnh phúc, hết mình với đam mê, với tuổi trẻ, với cả khát khao của chính mình. Ngày mai nữa, và cả những ngày sau nữa. Đừng để cuộc sống của bạn như những hòn đá lẻ loi vô nghĩa. Với anh, bệnh tật ấy, khó khăn ấy cũng chẳng là gì khi được sống trọn vẹn những tháng ngày qua. Và “Đôi bàn tay thắp lửa” như một minh chứng cho tâm hồn thép, cho sức sống mạnh mẽ trong trái tim anh – người nhạc sỹ tài hoa và nhân ái.

Đừng sống giống như hòn đá!

Và cuối cùng, tôi xin được phép gọi anh – Chiến binh Trần Lập, bởi vì sức sống ấy mấy ai có được. Cuộc đời ấy mấy ai sống được những tháng ngày gồng mình chống chọi với căn bệnh ung thư mà vẫn hiên ngang như thế. Người chiến binh ấy sống cuộc đời giản dị, nhưng để lại trong lòng những người hâm mộ hình ảnh của một người chiến binh mạnh mẽ, hiên ngang và luôn cháy hết mình.

Đừng sống giống như hòn đá, giống như hòn đá

Sống không một tình yêu

Sống chỉ biết thân mình

Tâm hồn luôn luôn băng giá

Đừng hóa thân thành đá

Vì tâm hồn đá giá băng

© Hòa Khỉ - blogradio.vn

Người hâm mộ để lại những dòng cảm xúc trên fanpage chính thức của nhóm nhạc Bức Tường.


· Thuy Linh Nguyen

Một thời gắn liền với âm nhạc của Bức Tường, đã từng nghêu ngao và bật đến cháy đĩa những: Người đàn bà hoá đá, Tâm hồn đá.... giờ thì vĩnh biệt anh, một tượng đài nhạc rock của Việt Nam. Anh đã không sống như một hòn đá, tâm hồn anh không giống như hòn đá mà đã sống một đời hào kiệt.

· Tiến Duy


Trước đây từng thề phải một lần xem Rock của chú. Lấy việc đậu đại học là điều kiện cần để lên nghe chú hát. Giờ có điều kiện cần rồi, nhưng chắc không bao giờ là đủ nữa. Không đi nghe "Đôi bàn tay thắp lửa" có lẽ sẽ lại là một trong những sai lầm tệ hại nhất của mình...

· Nguyễn Trung Thành

Người truyền lửa cho tôi, nghe tin anh mất đi, tôi cũng sững sờ như khi nghe tin người bạn thân của tôi ra đi 2 năm trước cũng vì căn bệnh ung thư. Chúc anh yên nghỉ. Những ca khúc của a luôn sống mãi trong tim chúng tôi.


  • Giọng đọc: Hằng Nga
  • Techmix: Hằng Nga


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, tình mình tan vỡ rồi phải không em?

Replay Blog Radio: Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, tình mình tan vỡ rồi phải không em?

Khi những hạt mưa đầu mùa rơi xuống cũng là lúc tình yêu của tôi và em vỡ tan theo những hạt mưa. Có những cuộc tình, không có biến cố nào cả, cũng chẳng có người thứ ba chen chân, người ta cứ lặng lẽ đến bên nhau rồi lặng lẽ rời xa nhau. Chỉ là chúng ta yêu nhau xong rồi.

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Yêu là đôi khi phải học cách im lặng, cảm nhận và lắng nghe để có thể nắm chặt tình cảm trong tay. Vì tình yêu cũng nhẹ tựa như cơn gió vậy, chỉ dành cho những ai biết trân trọng mà thôi.

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Cuộc đời là một hành trình dài ở đó có nụ cười, có nước mắt, có vấp ngã. Và nếu chẳng may vấp ngã phải biết đứng lên để đi tiếp thôi. Vì cuộc đời này là của bạn nhưng không chỉ riêng bạn mà còn rất nhiều người đứng sau theo dõi và mong bạn hạnh phúc.

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Một trong những nghịch lý của tình yêu là người ta cứ mãi nhớ, vẫn yêu người từng làm mình đau. Người tổn thương em là anh nhưng người không quên được anh lại là em. Đến khi nào em mới bớt suy nghĩ về anh? Đến khi nào em mới có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ.

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Thời gian là thứ quý giá nhất mà chúng ta được cuộc đời này ban tặng, tuy vậy, thời gian của mỗi người là khác nhau, và sự cảm nhận về thời gian của mỗi người cũng khác nhau trong từng thời điểm. Ngày đi, tháng chảy, năm bay, thời gian nước chảy chẳng quay được về.

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Trở thành người lớn đó là quy luật, đâu ai có thể làm trẻ con mãi được. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Chúng ta đều là những chú chim nhỏ, bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp của tiền tài, công việc. Bầu trời xanh kia là ước mơ, ngọn gió mát kia là cảm hứng. Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích trong áp lực củi muối gạo dầu, trong áp lực trưởng thành và thành đạt, cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

back to top