Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nếu anh vẫn cô đơn vậy có thể nắm tay em được không?

2022-01-24 00:05

Tác giả: Giọng đọc: Bạch Dương

blogradio.vn - Khi em đang ngồi gõ những dòng này, là khi anh đang có chuyến công tác ngắn ngày ở Hàn Quốc. Nếu anh còn độc thân, thì khi trở về Việt Nam, hãy cho em một câu trả lời: Em có thể mở lòng yêu anh được chứ, người dưng?

***

Bạn thân mến! Thế giới này những người cô đơn rất nhiều nhưng tại sao họ lại không đến với nhau để tạo thành một cặp? Đó là bởi vì tìm được một người đồng điệu với mình không hề dễ. Vậy nếu tìm được người ấy, bạn có sẵn lòng chìa bàn tay ra cho họ nắm không? Mở đầu Radio tình yêu, mời bạn lắng nghe lá thư:

Em có thể mở lòng yêu anh được không? (Lục Bình)

Chẳng hiểu vì lí do gì khiến em luôn đặt ra câu hỏi đó trong đầu mình. Em chỉ biết rằng, từ giây phút anh mỉm cười nhìn em đã làm tim em hẫng đi một nhịp và không thôi suy nghĩ về anh.

23 tuổi, em trải qua đủ vụn vỡ, đớn đau của tình đầu, tình giữa. Chẳng còn nông nổi đề vội vàng điều gì. Đến bây giờ, em vẫn cứ tin một nửa của đời em đang ở đâu đó, sẽ xuất hiện và yêu em xứng đáng. Em vẫn luôn chờ, và rồi em gặp anh.

Là tình cuối, không còn chỗ cho mối tình vẩn vơ nào nữa. Bởi em mệt. Đàn ông trong mắt em từng là thứ gì đó không đáng bận tâm, chỉ để nói chuyện, làm bạn mà không thể yêu. Em cũng từng nhìn anh với ánh mắt của kẻ không cần tình yêu. Và em có mặt trong buổi tối gala trước ngày khởi hành hôm đó chỉ có một mục đích duy nhất là tìm hiểu về chuyến hành trình. Chỉ tại ánh mắt và nụ cười của anh.

blogradio-neu-anh-van-co-don

Cuộc đời dài có bao nhiêu? Con người ta có mấy lần tình cờ gặp gỡ? Em đã gặp anh, người cho em lấy lại cảm xúc yêu thương mà em cứ ngỡ rằng tim mình đã chết. Em nghĩ về anh mỗi đêm, trong những giấc mơ không đầu không cuối. Sau mỗi đêm ấy, em thấy tâm hồn mình như vừa trải qua hành trình cảm xúc dài lê thê. Em luôn tự dằn vặt bản thân quên anh đi thôi, chắc hẳn anh đã có tổ ấm riêng của mình. Rồi dằn lòng, chỉ là người gặp người giữa bộn bề cuộc sống bon chen thôi.

Anh có biết không, suốt chuyến hành trình, mỗi lần xe dừng tại mỗi địa điểm tham quan, mắt em đều dáo dác tìm anh. Cũng chẳng để làm gì, chỉ để an tâm rằng anh vẫn ở đó, vẫn trong tầm dõi theo của em. Rồi lẳng lặng nhìn, lặng lặng lướt qua nhau mỗi lần chạm mặt. Đôi khi nhìn thấy em, chợt thấy anh giật mình: “Kìa em!”. Em tảng lờ, mỉm cười rồi chạy nhanh lên xe như sợ thêm lần nữa chạm phải ánh mắt anh. Mình cứ hờ hững với nhau như thế. Em không muốn để anh nhận ra có một người đang âm thầm dõi theo anh. Bởi lúc đó, anh chưa là một người thực sự đặc biệt, chỉ khác hơn những người đàn ông khác chút thôi và em tin, thứ cảm xúc đó sẽ đi qua nhanh chóng.

Về Hà Nội rồi, em dành một khoảng thời gian đợi điện thoại của anh nhưng không hề có. Sợi dây kết nối duy nhất mà cũng quá mong manh giữa anh và em chỉ là mấy chữ số ghép lại, với những cái tên lưu quá khô khan và khách sáo. Bao nhiêu lần định bụng bấm số anh nhưng hai từ “con gái” ngăn em lại. Sao em phải gọi cho anh, nếu thực sự có em thì anh là người gọi mới phải. Rồi cứ thế, hai tuần trôi qua, em bắt đầu tập quên anh như cái ngày anh chưa đến.

Chẳng thể hình dung được có một ngày, em lại chủ động nhắn tin cho anh. Thế là mình liên lạc. Những tin nhắn ngắn ngủi đầu tiên khiến anh và em có chút hiểu lầm. Nhưng những cuộc nói chuyện sau đó, anh kể em nghe nhiều hơn về cuộc sống và hoàn cảnh của anh. Anh nói với em rằng suốt chuyến hành trình, mỗi lần xe dừng anh vẫn tìm em. Thấy em rồi anh mới yên tâm làm việc khác. Nhưng em vô tâm quá, em chỉ biết vui đùa với mọi người trên xe em thôi.

hoa_-_bay

Về Sài Gòn, anh bù đầu với đống công việc bị dồn lại bởi đã dành nguyên cả tuần cho hành trình Đông Bắc. Anh tự nhủ sẽ gọi lại cho em nhưng không có một giây phút nghỉ ngơi nào tại Sài Gòn mà phải liên tục di chuyển.

Anh à, nếu thật sự anh vẫn cô đơn, em có thể mở lòng để thêm lần nữa yêu anh không? Em không xinh đẹp, không quá giỏi giang nhưng em tin em đủ yêu thương để yêu anh hơn nhiều lần nữa. Em tin sự thôi thúc của trái tim mình bởi em chưa từng có ý định “cọc đi tìm trâu” với bất cứ người nào khác kể từ giây phút em biết thế nào là yêu.

Em không biết liệu có còn khái niệm về tình yêu tử tế và người đàn ông tử tế nữa không. Nhưng anh à, nếu em đánh cược tim mình để tin anh, yêu anh, liệu niềm tin đó có thể được đáp lại bằng một tấm lòng và tình yêu thương chân thành đúng nghĩa từ anh không?

Khi em đang ngồi gõ những dòng này, là khi anh đang có chuyến công tác ngắn ngày ở Hàn Quốc. Nếu anh còn độc thân, thì khi trở về Việt Nam, hãy cho em một câu trả lời: Em có thể mở lòng yêu anh được chứ, người dưng?

Bạn vừa lắng nghe lá thư được gửi đến từ Lục Bình. Bạn thân mến! Có những người sau khi buông tay rồi mới nhận ra người mình yêu thật sự là ai. Liệu có có muộn màng khi người ta muốn nắm lấy đôi tay mà mình từng bỏ lỡ? Mời bạn lắng nghe lá thư:

Cho em nắm tay anh lần nữa (Su Ah)

 “Có không giữ, mất đừng tìm!”. Đã bao lần nghe được câu nói này. Đã bao lần tự nhủ sau những tổn thương trong quá khứ em sẽ trân trọng những gì mình có, sẽ yêu thương ai đó bằng cả trái tim mình.

Nhưng...em đã sai rồi! Thật sự em đã sai. Anh đi rồi để lại trong em bao khoảng không hiu quạnh. Mất anh rồi em mới biết mình đã sai. Đã sai khi không trân trọng anh lúc anh bên mình, yêu thương mình biết bao nhiêu. Tình cảm của anh thật sự đã khiến em rung động. Con tim em đã biết cảm nhận hơi ấm của tình yêu sau những tổn thương chưa lành.

Anh à, đừng lạnh lùng với em như thế nữa có được không anh? Em hiểu anh đã phải chịu đựng những gì khi em cứ cho mình là cái rốn của vũ trụ, cho rẳng việc anh quan tâm , yêu thương em là một lẽ dĩ nhiên. Còn về phần em, tình cảm dành cho anh không nhiều, em là một đứa trẻ ích kỉ chỉ biết nhận mà chưa biết cho đi.

Anh đã nói, tình yêu là phải từ cả 2 phía! Đâu phải chỉ mình anh yêu em đâu. Đã bao lần anh nhẹ nhàng chỉ ra những lỗi lầm của em và vẫn dịu dàng tha thứ khi em phụng phịu xin lỗi anh. Thế nhưng, con người cố chấp trong em cứ ngang bướng như vậy. Em đã làm anh phải mệt mỏi không biết bao lần.

mua_-_dong_38

Anh đã nói, muốn biết được con người thật của em sau lớp vỏ bọc lạnh lùng, ngang bướng và có phần hờ hững, khô khan kia. Anh à, em đã cởi bỏ nó ra rồi đấy. Em đã thật sự cho anh thấu cả trái tim em, đã thật sự muốn làm tất cả những điều anh đã từng làm vì em và còn nhiều hơn thế nữa. Anh có nhận ra không anh?

Và anh có biết khi con tim em rung lên vì anh, khi nỗi nhớ dày vò em trong suốt những ngày qua thì em nhận ra rằng thật lòng mình đã yêu anh. Dù không phải lần đầu tiên em biết mình yêu, nhưng thật sự nó là điều chân thành từ chính trái tim em dành cho anh, chỉ riêng anh mà thôi.

Anh không hoàn hảo, cũng có những điều không mấy tốt đẹp, cũng chẳng phải một chàng trai có điều kiện để đưa em đi đến những nơi xa hoa, sang trọng hay tặng em những món đắt tiền. Nhưng anh à, anh có biết điều em thật sự cần ở anh là gì không? Chắc hẳn có người sẽ nói em ngu ngốc và dại khờ khi mà em yêu anh đơn giản chỉ vì yêu thôi, chỉ vì muốn được gần bên anh và cùng anh bước tiếp những chặng được dài phía trước. Và điều duy nhất em cần ở anh chỉ là anh được vui vẻ, hạnh phúc mà thôi. Không biết từ bao giờ em đã sống cùng những cảm xúc của anh mất rồi.

lang_-_nghe

Anh đứt tay em xót lắm, anh một mình em thương lắm. Anh cứ lặng im chẳng bao giờ chịu than thở cùng ai. Em biết, bên cạnh anh có những người anh em, có những người bạn mà anh đã gắn bó từ lâu. Nhưng thật sự em rất muốn được là một chỗ dựa tinh thần của anh cả khi vui, khi buồn.

Nếu cho em lựa chọn lại một lần nữa thì em vẫn sẽ chọn anh. Dù chẳng biết tương lai sẽ như thế nào, dù không biết mình có thể đến được với nhau không nhưng em luôn mong anh hãy mở cửa trái tim mình để tha thứ và đón nhận em một lần nữa. Những mảnh ghép khớp nhau là những mảnh ghép không giống nhau, nó khác nhau để bù đắp và làm đẹp cho nhau. Em không chắc mình là mảnh ghép cuối cùng còn thiếu của anh nhưng em biết mình không thể để mất đi một người đáng trân trọng như anh.

Cho em cơ hội để yêu thương một lần nữa, anh nhé?

Tác giả: Lục Bình, Su Ah

Giọng đọc: Bạch Dương

Thực hiện: Hằng Nga

Xem thêm video:

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Điều ước ngàn cánh hạc

Replay Blog Radio: Điều ước ngàn cánh hạc

Rất nhiều người tin vào điều ước khi ta gấp được một ngàn cánh hạc sẽ mang điều ước của ta trở thành hiện thực. Nhưng nếu ta đã chờ đợi qua cả ngàn ngày mà những cánh hạc vẫn chưa mang điều kỳ diệu tới, người ta mong chờ vẫn im lặng, bên ta lại xuất hiện những mối quan hệ mới, nếu như trong lòng không vướng mắc một sự đợi chờ, tình yêu có đến?

Blog Radio 757: Một tiếng gọi cho tôi cảm giác ấm lòng

Blog Radio 757: Một tiếng gọi cho tôi cảm giác ấm lòng

Con tim tôi lại loạn nhịp như khi nghe lời tỏ tình năm xưa. Dù cho bao nhiêu năm có trôi qua, vẫn chỉ có tiếng gọi ấy có thể đem lại cho tôi cảm giác ấm lòng đến thế. Thước phim hồi ức như được tua ngược lại những giây phút tuyệt đẹp của rất nhiều năm trước.

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Điều tốt nhất sau khi chia tay là hãy sống tích cực lên, hãy yêu lấy bản thân và trân trọng những gì mình đang có. Đời là vô thường. Nếu ta không biết trân trọng và gìn giữ những người xung quanh thì đến khi đánh mất sẽ rất đau.

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Tình yêu như cơn mưa lặng thầm đến khi nào không ai hay biết. Để rồi khi mưa tạnh, trái tim vẫn ngẩn ngơ nằm đấy, trải qua bao lâu chăng nữa vẫn ướt mềm chẳng thể nào được hong khô.

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Một nửa ly cà phê vẫn là cà phê. Một nửa chiếc bánh vẫn gọi là bánh. Nhưng một nửa tình yêu thì không đáng được gọi là yêu. Cô đã yêu anh chỉ với một nửa trái tim mình, nửa còn lại dành cho sự tính toán.

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Trong những tháng ngày cả nỗi buồn cũng rời bỏ chúng ta mà ra đi là những phút giây thật sự rất đau khổ. Khi bóng tối bủa vây cả cuộc đời mình tôi nhận ra cả cái bóng của mình cũng rời bỏ mình trong những lúc tối tăm nhất.

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Anh nắm chặt tay cô khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô - Mối tình đầu của chúng ta đã xuất hiện từ lâu, nhưng bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Người ta vẫn thường nói Thiên Bình là gió, gió lãng du, không bao giờ ở yên mãi một nơi, cơn gió đi rồi đến lúc nào đó có thể sẽ quay về chốn cũ hoặc cũng có thể không. Nhưng nếu yêu anh, xin em đừng là gió.

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Tháng năm vẫn thế, vội vàng qua đi trong lặng lẽ. Cả anh và em, cả những kỷ niệm của chúng ta cũng sẽ già cỗi, cũng hóa thành một câu chuyện cổ tích mà chẳng ai thèm nhớ đến hay kể lại.

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Khi yêu một người đã ở bên cạnh mình từ rất lâu, bạn thường tự thắc mắc tại sao trước đây mình không có những cảm xúc này với người đó.

back to top