Phát thanh xúc cảm của bạn !

Không phải hết duyên mà là hết thương

2019-12-11 01:10

Tác giả: Ngọc Thuyền Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Tôi chẳng hiểu nổi mình, khi yêu anh đến lạ lùng, yêu đến nỗi bao dung tất cả mọi chuyện, không nỡ trách móc giận hờn hay căn vặn ghen tuông bởi thời gian gọi cho nhau quá quý giá, “thương còn không hết giận nhau chi”. Với tôi, yêu là tin. Và có lẽ tôi đã sai…

***

Yêu đương là một cảm giác lạ lùng, tình yêu làm cho con người ta cảm thấy vui vẻ vì một chuyện không đâu. Nó khiến ta bất giác mỉm cười khi đi trên đường bởi nhớ tới một câu nói, một cái xoa đầu, một vòng ôm, một lời hứa hẹn... Mãi đến sau này khi trải qua một vài mối tình, tôi vẫn chưa thể nào từ bỏ được cảm giác tự làm khổ mình sau chia tay, dù người ta bảo rằng yêu nhau là duyên, còn đi với nhau đến cuối cùng hay không là phận, “duyên là ý trời, còn phận tại lòng người”.

Tôi không phải là người thích sự ổn định, bởi vậy, tình yêu với tôi vốn dĩ chỉ là một cuộc dạo chơi. Không giống với những cô gái khác, tôi ít khi nói về chuyện sau này, cũng không bắt người ta phải hứa hẹn “yêu cả đời”. Bởi tôi nghĩ, chỉ cần biết hôm nay tôi và người còn hạnh phúc bên nhau, vậy là đủ. Phải chăng vì thế mà tôi làm người ta cảm thấy không tin tưởng vào tình yêu của tôi dành cho họ, để mà chia tay tôi và kiếm tìm một hạnh phúc mới?

Anh bảo hình như anh yêu tôi nhiều hơn, còn tôi thì cứ dửng dưng, chẳng bao giờ nói yêu nói nhớ. Anh chẳng bao giờ thấy tôi ghen, chẳng bao giờ nhắn cho anh cái tin “Anh đang ở đâu, với ai, làm gì?”. Chỉ đôi lần tôi buột miệng than nhớ và thương anh nhiều, hiếm khi mè nheo giận dỗi gì. Tôi cứ như bạn của anh, chứ không phải người yêu. Yêu xa, chúng tôi tự gặm nhấm nỗi buồn riêng mình, giấu đi những điều buồn bực để đối phương khỏi phải lắng lo, để rồi thấy chẳng cần nhau nữa. Vết nứt cứ lớn dần, lớn đến nỗi không thể hàn gắn được. Chúng tôi chia tay.

Tôi chẳng hiểu nổi mình, khi yêu anh đến lạ lùng, yêu đến nỗi bao dung tất cả mọi chuyện, không nỡ trách móc giận hờn hay căn vặn ghen tuông bởi thời gian gọi cho nhau quá quý giá, “thương còn không hết giận nhau chi”. Với tôi, yêu là tin. Và có lẽ tôi đã sai…

Chúng tôi trượt khỏi đời nhau, khi anh bảo không tìm được tiếng nói chung nữa. Anh xin lỗi, có lẽ chúng ta có duyên không phận. Tôi cứ tưởng mình sẽ khóc lóc dữ lắm, sẽ vật vã và đau buồn như những thước phim mình vẫn hay xem. Tôi nghĩ mình sẽ gọi cho anh ăn vạ, níu kéo hay làm đủ trò để anh quay lại. Nhưng rồi, tôi cứ lẳng lặng mà nuốt nỗi buồn vào trong. Không một giọt nước mắt rơi, không một lời oán trách. Giá mà anh có người mới, giá mà anh bịa ra một cái cớ, không phải: “Chỉ là anh hết thương em rồi”…

Ừ, thì hết thương…

Tôi nghĩ mình sẽ ổn, rồi thời gian sẽ xóa nhòa tất cả. Nhưng tôi đã lầm. Vài tháng trôi qua, nỗi buồn bắt đầu gặm nhấm tôi tự bao giờ. Tôi nhớ anh. Lạ lùng thay, tôi vẫn ngăn không cho mình khóc. Tôi không dám bay ra “có duyên hẹn anh một buổi cà phê” như lời nói cứng lúc chia tay... Tự hỏi: “Mình đã làm gì sai, rồi nhận lại câu trả lời không ai sai, chỉ là chúng ta không còn đủ thương để bên nhau nữa…”

Tình yêu ấy mà, chẳng phải “vì không hợp nhau” mà người ta bỏ đi, bởi trên thế giới này làm gì có ai sinh ra đã hợp nhau, chẳng qua là họ cố gắng vì nhau đấy thôi. Khi mà họ không còn cố gắng được nữa, họ sẽ tự động rời đi. Người ta gọi là “hết duyên”, còn tôi, xin gọi là “hết thương”. Bởi duyên sẽ không hết được, họ vẫn gặp nhau đấy thôi, có chăng là không còn thương nhau như người yêu nữa, mà sẽ thương như “người bạn”, như “tri kỉ”,… Và dù gì thì cũng là người thương, đừng nhìn nhau bằng ánh nhìn cay nghiệt, dẫu họ có làm gì sai với mình, đó cũng là quá khứ, xin hãy bỏ qua cho nhau, để thấy lòng thật an. Và cũng đừng định nghĩa duyên phận làm gì cho mệt, hãy sống thật bình tâm, người đến thì đón, hết thương thì đi, vui vẻ, không oán hận, vậy là đủ.

© Ngọc Thuyền – blogradio.vn

Giọng đọc: Hà Diễm

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình: Ít ra còn có anh

Ngọc Thuyền

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngụy trang bằng những nụ cười

Ngụy trang bằng những nụ cười

Con người giỏi nhất là ngụy trang. Không có sinh vật nào có nhiều cảm xúc phức tạp như con người. Đến một lúc nào đó, dù buồn, vui, đau khổ gì, người ta cũng ngụy trang bằng những nụ cười. Đó là cách để người ta thích nghi với một cuộc sống bề bộn.

Đã từng có người thương anh nhiều như vậy

Đã từng có người thương anh nhiều như vậy

Thanh xuân chúng ta ai cũng có mối tình khắc cốt khi tâm để rồi đánh mất và chỉ còn biết ngẩn ngơ tiếc nuối “giá như”. Thời gian là một đường thẳng, những gì đã qua chẳng thể quay lại bao giờ.

Blog Radio 733: Hạnh phúc không bao giờ rời bỏ chúng ta

Blog Radio 733: Hạnh phúc không bao giờ rời bỏ chúng ta

Có người đã đánh đổi cả tuổi trẻ, buông bỏ hoài bão, đánh rơi cuộc sống yên bình với hy vọng đổi lấy một cuộc sống hạnh phúc hơn. Đôi khi người ta lựa chọn sai lầm mà sai lầm nào cũng phải trả giá.

Đi qua thanh xuân nhìn lại, bạn đã thay đổi như thế nào?

Đi qua thanh xuân nhìn lại, bạn đã thay đổi như thế nào?

Có câu ai rồi cũng khác nhưng bạn có bao giờ dừng lại một chút để nhận ra mình khác như thế nào? Hàng ngày đối mặt với cái tôi của hiện tại, chính chúng ta cũng chẳng nhận ra mình đã khác xưa nhiều đến thế.

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Cuối cùng tôi cũng không chịu nổi mà đứng dậy lao ra khỏi cái không gian ngột ngạt ấy, ngay khi cảm giác được những hạt mua lạnh buốt rơi trên người, tôi nhận ra mình có thể thở

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Trong bóng đêm, những nỗi đau, những vết thương lòng được phơi bày ra một cách trần trụi nhất. Bạn đã bao giờ tâm sự cùng đêm?

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Cám ơn em đã vì anh mà làm bạn, người yêu, và cả tình nhân của anh. Hãy luôn vui vẻ nhá, vì em khóc nhìn như con dở ý.

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Yêu người đàn ông có vợ là phải chấp nhận tình yêu ấy luôn phải giấu giếm trong bóng tối, công khai là điều xa xỉ, càng không có chuyện họ bỏ vợ con để cưới nhân tình. Thế mà vẫn có không ít những cô gái nhẹ lòng sa ngã vào thứ tình yêu sai ngay từ lúc chưa bắt đầu ấy.

Chỉ chân thành là không đủ

Chỉ chân thành là không đủ

Có khi chỉ vì không chung đường, cùng hướng, suy nghĩ cũng khác mà dần cách xa nhau. Câu chia tay ai nói trước không quan trọng vì biết đâu đấy, kẻ nói ra câu chia tay mới là người đau nhất.

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Sai lầm của nhiều người là để bản thân dính mắc vào tình yêu. Biết rằng trái tim người ấy không thuộc về mình mà vẫn cố giành giật bằng được cái xác rỗng. Ở bên cạnh người mình yêu và họ cũng yêu mình thì nơi đâu cũng là thiên đường.

back to top