Phát thanh xúc cảm của bạn !

Không phải hết duyên mà là hết thương

2019-12-11 01:10

Tác giả: Ngọc Thuyền Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Tôi chẳng hiểu nổi mình, khi yêu anh đến lạ lùng, yêu đến nỗi bao dung tất cả mọi chuyện, không nỡ trách móc giận hờn hay căn vặn ghen tuông bởi thời gian gọi cho nhau quá quý giá, “thương còn không hết giận nhau chi”. Với tôi, yêu là tin. Và có lẽ tôi đã sai…

***

Yêu đương là một cảm giác lạ lùng, tình yêu làm cho con người ta cảm thấy vui vẻ vì một chuyện không đâu. Nó khiến ta bất giác mỉm cười khi đi trên đường bởi nhớ tới một câu nói, một cái xoa đầu, một vòng ôm, một lời hứa hẹn... Mãi đến sau này khi trải qua một vài mối tình, tôi vẫn chưa thể nào từ bỏ được cảm giác tự làm khổ mình sau chia tay, dù người ta bảo rằng yêu nhau là duyên, còn đi với nhau đến cuối cùng hay không là phận, “duyên là ý trời, còn phận tại lòng người”.

Tôi không phải là người thích sự ổn định, bởi vậy, tình yêu với tôi vốn dĩ chỉ là một cuộc dạo chơi. Không giống với những cô gái khác, tôi ít khi nói về chuyện sau này, cũng không bắt người ta phải hứa hẹn “yêu cả đời”. Bởi tôi nghĩ, chỉ cần biết hôm nay tôi và người còn hạnh phúc bên nhau, vậy là đủ. Phải chăng vì thế mà tôi làm người ta cảm thấy không tin tưởng vào tình yêu của tôi dành cho họ, để mà chia tay tôi và kiếm tìm một hạnh phúc mới?

Anh bảo hình như anh yêu tôi nhiều hơn, còn tôi thì cứ dửng dưng, chẳng bao giờ nói yêu nói nhớ. Anh chẳng bao giờ thấy tôi ghen, chẳng bao giờ nhắn cho anh cái tin “Anh đang ở đâu, với ai, làm gì?”. Chỉ đôi lần tôi buột miệng than nhớ và thương anh nhiều, hiếm khi mè nheo giận dỗi gì. Tôi cứ như bạn của anh, chứ không phải người yêu. Yêu xa, chúng tôi tự gặm nhấm nỗi buồn riêng mình, giấu đi những điều buồn bực để đối phương khỏi phải lắng lo, để rồi thấy chẳng cần nhau nữa. Vết nứt cứ lớn dần, lớn đến nỗi không thể hàn gắn được. Chúng tôi chia tay.

Tôi chẳng hiểu nổi mình, khi yêu anh đến lạ lùng, yêu đến nỗi bao dung tất cả mọi chuyện, không nỡ trách móc giận hờn hay căn vặn ghen tuông bởi thời gian gọi cho nhau quá quý giá, “thương còn không hết giận nhau chi”. Với tôi, yêu là tin. Và có lẽ tôi đã sai…

Chúng tôi trượt khỏi đời nhau, khi anh bảo không tìm được tiếng nói chung nữa. Anh xin lỗi, có lẽ chúng ta có duyên không phận. Tôi cứ tưởng mình sẽ khóc lóc dữ lắm, sẽ vật vã và đau buồn như những thước phim mình vẫn hay xem. Tôi nghĩ mình sẽ gọi cho anh ăn vạ, níu kéo hay làm đủ trò để anh quay lại. Nhưng rồi, tôi cứ lẳng lặng mà nuốt nỗi buồn vào trong. Không một giọt nước mắt rơi, không một lời oán trách. Giá mà anh có người mới, giá mà anh bịa ra một cái cớ, không phải: “Chỉ là anh hết thương em rồi”…

Ừ, thì hết thương…

Tôi nghĩ mình sẽ ổn, rồi thời gian sẽ xóa nhòa tất cả. Nhưng tôi đã lầm. Vài tháng trôi qua, nỗi buồn bắt đầu gặm nhấm tôi tự bao giờ. Tôi nhớ anh. Lạ lùng thay, tôi vẫn ngăn không cho mình khóc. Tôi không dám bay ra “có duyên hẹn anh một buổi cà phê” như lời nói cứng lúc chia tay... Tự hỏi: “Mình đã làm gì sai, rồi nhận lại câu trả lời không ai sai, chỉ là chúng ta không còn đủ thương để bên nhau nữa…”

Tình yêu ấy mà, chẳng phải “vì không hợp nhau” mà người ta bỏ đi, bởi trên thế giới này làm gì có ai sinh ra đã hợp nhau, chẳng qua là họ cố gắng vì nhau đấy thôi. Khi mà họ không còn cố gắng được nữa, họ sẽ tự động rời đi. Người ta gọi là “hết duyên”, còn tôi, xin gọi là “hết thương”. Bởi duyên sẽ không hết được, họ vẫn gặp nhau đấy thôi, có chăng là không còn thương nhau như người yêu nữa, mà sẽ thương như “người bạn”, như “tri kỉ”,… Và dù gì thì cũng là người thương, đừng nhìn nhau bằng ánh nhìn cay nghiệt, dẫu họ có làm gì sai với mình, đó cũng là quá khứ, xin hãy bỏ qua cho nhau, để thấy lòng thật an. Và cũng đừng định nghĩa duyên phận làm gì cho mệt, hãy sống thật bình tâm, người đến thì đón, hết thương thì đi, vui vẻ, không oán hận, vậy là đủ.

© Ngọc Thuyền – blogradio.vn

Giọng đọc: Hà Diễm

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình: Ít ra còn có anh

Ngọc Thuyền

Cứ tử tế, đời sẽ xanh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Tôi, tách cà phê ít sữa và em

Replay Blog Radio: Tôi, tách cà phê ít sữa và em

Trong cuộc sống, mỗi người sẽ chọn cho mình một con đường riêng, một lối sống riêng. Từ đó họ sẽ chọn cho mình một công việc phù hợp, một người bạn đời lý tưởng và những bữa ăn hợp khẩu vị. Chàng trai trong truyện ngắn ngày hôm nay đã chọn cho mình một tách cà phê ít sữa và một không gian yên tĩnh để lắng nghe trái tim mình

“Spark joy” – khi dọn dẹp nhà cửa cũng là dọn dẹp cho tâm hồn

“Spark joy” – khi dọn dẹp nhà cửa cũng là dọn dẹp cho tâm hồn

Cũng giống như căn nhà chỉ có một diện tích giới hạn; thời gian, tiền bạc, tình cảm, sức lực của bạn cũng vậy.

Blog Radio 688: Em có muốn quên điều gì không?

Blog Radio 688: Em có muốn quên điều gì không?

Khi phải chia tay một người mà lòng vẫn còn yêu, ta sẽ mong người ấy sẽ nhớ mình, không quên được mình. Đến nỗi đau cũng muốn có một người cùng gánh. Nhưng rồi, người mà bạn vẫn ngày đêm mong nhớ hóa ra lại là người đáng quên nhất.

Replay Blog Radio: Ở đâu đó vẫn có người đợi em

Replay Blog Radio: Ở đâu đó vẫn có người đợi em

Đã đi qua những chặng đường dài, hiểu nhiều hơn về cuộc sống, người ta không cho phép mình buông bỏ một thứ gì đó mình đã từng trân trọng. Gặp nhau giữa cuộc đời, rồi yêu nhau như định mệnh sắp đặt. Vậy đừng để những điều nhỏ nhoi, tầm thường làm phai mờ đi những yêu thương vốn có. Người yêu nhau sẽ về bên nhau!

Chung ta chỉ sống một lần trong đời

Chung ta chỉ sống một lần trong đời

Một phút có 60 giây, một giờ có 60 phút, một ngày có 24 giờ và một năm sẽ có 365 ngày, hãy dùng khoảng thời gian của mình thật xứng đáng, thời gian thì không thật sự quay lại được nhưng chúng ta vẫn sẽ ghi nhớ được khoảng thời gian đó như thế nào. Mong rằng ai trong mỗi chúng ta cũng sẽ có nhiều khoảng thời gian thật đẹp. Và chúng ta còn trẻ mà, hãy làm những điều mình muốn, đời người chỉ sống một lần mà thôi.

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân chính là yêu đơn phương

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân chính là yêu đơn phương

Cứ nghĩ rằng “đơn phương” là hai từ rất ngắn, vậy mà nó lại đủ sức làm người ta phí phạm cả một quãng “thanh xuân” thật dài. Thanh xuân có lẽ là khoảng thời gian đẹp nhất của mỗi người. Đó là những ngày tháng tràn đầy năng lượng, nhiệt huyết, khát khao, niềm tin và tan vỡ. Là khoảng thời gian mà khi đi qua bạn không hề để ý, trân trọng nhưng qua rồi thì lại muốn đánh đổi tất cả để trở về.

“Trường hợp xấu nhất sẽ luôn xảy ra” – và đó là điều tốt!

“Trường hợp xấu nhất sẽ luôn xảy ra” – và đó là điều tốt!

Có thể là bạn sẽ bị gọi lên bảng đúng hôm bạn không học bài, nghỉ học đúng hôm giáo viên hứng lên điểm danh, gặp tắc đường đúng hôm ngủ dậy muộn,vv…

Replay Blog Radio: Đã có người yêu em hơn anh

Replay Blog Radio: Đã có người yêu em hơn anh

Tôi đã từng nghĩ rằng cả đời này mình sẽ không thể tha thứ cho anh, không thể tha thứ cho lỗi lầm trong quá khứ. Nhưng cuối cùng tôi cũng có thể mỉm cười mà bỏ qua tất cả. Đều đã kết thúc rồi, sao phải bận tâm làm gì nữa? Hận thù như một viên đá đè nặng trong lòng ta, vứt bỏ nó, chẳng phải sẽ dễ chịu hơn ư?

Blog Radio 687: Chồng em áo rách em thương

Blog Radio 687: Chồng em áo rách em thương

Phải nghĩa nặng tình sâu đến mức nào mới có thể thương đến mức “chồng em áo rách em thương”. Dù khó khăn, dù nghèo khổ, dù ốm đau bệnh tật vẫn gắn bó bên nhau mãi không rời.

Replay Blog Radio: Cho em được bên anh thêm chút nữa

Replay Blog Radio: Cho em được bên anh thêm chút nữa

Xin hãy ôm em thêm một lúc nữa. Em biết khoảnh khắc này không thể là mãi mãi. Vì thế đêm nay hãy ôm em thật chặt, trước khi bình minh mang anh đi thật xa”

back to top