Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

2019-12-10 01:05

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Thời gian chẳng chờ đợi ai cả nhưng mỗi phút qua đi,mỗi khoảnh khắc trong đời đều có quyền lưu giữ cho riêng mình. Thời gian không giống như một cuốn băng cát-sét để người ta có thể tua đi, tua lại bất cứ khi nào mình muốn nhưng thời gian cũng giống như một cuốn băng, vẫn có thể tạm dừng lại (một chút thôi), có thể tua nhanh hay để nó chạy thật từ từ… Viết cho những ngày cuối năm...

***

Những ngày cuối năm...

Có những sự đồng cảm đến lạ, có cả những sự đổi thay và nỗ lực.

Thời gian chẳng chờ đợi ai cả nhưng mỗi phút qua đi,mỗi khoảnh khắc trong đời đều có quyền lưu giữ cho riêng mình.Thời gian không giống như một cuốn băng cát-sét để người ta có thể tua đi, tua lại bất cứ khi nào mình muốn nhưng thời gian cũng giống như 1 cuốn băng, vẫn có thể tạm dừng lại (một chút thôi), có thể tua nhanh hay để nó chạy thật từ từ…

Viết cho những ngày cuối năm...

Nhìn lại một năm đầy nước mắt cho những thất bại của chính mình...

Có lẽ chắng ai hiểu được tôi bằng chính bản thân tôi cả...Tôi đã lạc mất chính mình trong cái không giản nhỏ bé của tình yêu... Viết lại một câu chuyện có lẽ sẽ dễ hơn viết về một quá khứ đau buồn... Tôi đã thay đổi gần như là tất cả...

Tôi nhận ra mình đã trưởng thành hơn, chín chắn hơn và ưu tư hơn...

Một đời người có bao nhiêu lần cuối năm? Con số thất thường, mơ hồ không ai trả lời được cho đến lúc “cát bụi lại trở về với cát bụi”. Một năm nữa lại sắp qua rồi, giữa dòng đời hối hả, bộn bề, ai trong chúng ta cũng đã có những lúc tưởng chừng đuối sức vì công việc và áp lực cuộc sống.

Con đường dẫn đến hạnh phúc, thành công không ở đâu xa mà ngay chính trong con người mình. Tất cả những gì bạn cần lúc này, trong ngày cuối năm này, đó là một khoảng lặng để nhìn lại một năm đã qua, hồi tưởng lại những gì mình đã được hay mất trong một năm qua.

Thời gian làm mọi thứ già đi, bạc trắng theo nó. Cuối năm mọi người sẻ có thêm một tuổi nhưng lại có một năm để ngắm nhìn bản thân, ngắm nhìn mỗi người mình thương yêu để biết cho đi nhiều hơn.

Người ta dùng ngày cuối năm như một nốt lặng trầm ngâm giữa giao thừa năm cũ và năm mới, và cũng là thời điểm dành cho một cái ngoái nhìn về những ngày vừa trôi qua.

Những ngày cuối năm...

Về cùng những cơn gió lạnh mặc sức phả vào nhịp thở những vội vã, những to loan tất bật, hối hả của những vòng quay thường nhật. Thời gian vẫn cứ đều đặn trôi, một hành trình cũng khép lại. Những ngày này chính là khoảng thời gian để mọi người nhìn lại những gì đã trôi, có dành yêu thương nhiều hơn cho cuộc sống hay những hối hả, lo toan phủ lấp cả những khoảng rỗng vô hình.

Những ngày cuối năm...

Sẽ lặng lòng để lắng nghe khúc nhạc của giáng sinh hòa trong gió, cất trong những âm hưởng của những lời thánh ca vang trong giáo đường.

Nhìn lại một năm, thấy mình được nhiều và cũng mất nhiều nhưng mình không muốn nhìn vào những mất mát và tổn thương để phán xét cuộc đời này vì suy cho cùng, trong cái rủi cũng đều có cái may. Có những thất bại, nỗi đau mà chắc chắn ở một thời điểm khác trong đời, mình sẽ biết ơn nó vì cũng nhờ có nó mà mình đã tìm thấy lại chính cuộc đời mình.

Ngày cuối năm nhẹ nhàng đi tới, nụ cười thật hiền trước những lo toan, muốn sống bình yên một chút mà thấy lòng xốn xang, vướng bận bao điều không thể tỏ cùng ai. Ngày cuối năm, lại đành lặng quên đi nhiều thứ để tất bật hối hả cuốn mình theo thác lũ của cuộc đời.

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

Ngày cuối năm, mọi thứ càng trở nên nhộn nhịp theo guồng quay của cuộc sống. Ngày cuối năm theo đuổi những khát vọng còn dở dang, đau đáu tìm lại những gì đã qua của năm để chỉ mai thôi nó đã thuộc về những gì của năm cũ.

Ngày cuối năm, thêm một chút ngẫm đợi nhưng dẫu có ưu tư đến mấy thì cũng đã có những tia nắng trái mùa bừng sáng những cũ kỹ trong từng siêu ký ức như đốm lửa âm ỉ trong đống tro tàn được ngọn gió thổi bùng lên.

Một năm trôi qua - cứ ví nó như một cuộn phim. Những nỗi buồn sẽ là phần phim mà không muốn quay lại, niềm vui là điều mà con người ta có thể tua lại không biết bao nhiêu lần. Quá khứ rồi cũng sẽ qua đi, sẽ làm nền cho những gì đang có ở hiện tại để rồi phấn đấu trong trong tương lai.

Ngày cuối năm, sẽ không còn đau khi nghĩ về chuyện cũ, người cũ, và trái tim sẽ an yên hơn khi tất thảy buồn đau đã nằm lại cùng tờ lịch cuối cùng của năm cũ. Và cảm xúc ấy có chăng là món quà cuối cùng dù không trọn vẹn của một năm nhiều niềm vui cũng lắm nỗi buồn.

Chúng ta đã đón bao nhiêu ngày cuối năm, vui có, bâng khuâng có nhưng hơn hết hãy gửi lời tạm biệt năm cũ để chào đón một hành trình mới, chặng đường mới.

Nguồn: stthay.net

Giọng đọc: Hà Diễm

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình: Ngày chúng ta cùng lặng im

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Có một điều rất đơn giản trong tình yêu, đừng chạy theo một người cứ mải chạy theo người khác hoặc những thứ khác mà không bao giờ ngoảnh lại nhìn mình.

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Khi bạn tìm thấy một người yêu bạn thật lòng, bạn sẽ không phải trưởng thành, sẽ không phải mỗi ngày tìm cách làm cho anh ấy vui còn bạn thì buồn. Chúc bạn sớm ngày tìm được một người như vậy nhé, tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn yêu thương và trân trọng chính mình.

back to top