Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

2019-12-03 01:05

Tác giả: Mealfa Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Giá như có thể quay lại. Tôi sẽ không cao lãnh nữa, không tỏ vẻ cao giá nữa. Vứt hết sĩ diện vớ vẩn gì đó đi, tôi sẽ lấy hết dũng cảm tỏ tình với cậu, nói cho cậu biết tôi rất thích cậu, thích rất lâu rồi. Nói cho cậu biết cậu rất đẹp trai, rất nam tính. Rằng tôi luôn nghĩ về cậu, những lúc sang lớp cậu trao đổi bài thực ra là vì muốn nhìn lén cậu, muốn cậu sẽ nhìn thấy tôi, sẽ để ý tôi. Rằng những lúc tôi căng cổ lên mắng cậu là vì tôi không muốn bị nhìn ra mình bối rối trước mặt cậu, không nhìn thẳng cậu là vì không dám chứ không phải ghét cậu.

***

Cậu! Có lẽ cậu không biết rằng vẫn có một người thầm dõi theo cậu đã mười lăm năm đâu nhỉ? Không ngờ được phải không? Bởi nếu bây giờ chúng ta có gặp nhau cũng chỉ gật đầu như từng biết, có ai sẽ nghĩ rằng tôi đã thích thầm cậu bấy nhiêu năm, lâu đến nỗi mà tôi đã nghĩ rằng có lẽ mình không hề thích cậu. Đúng vậy, nếu không có những giấc mơ khiến tôi mệt mỏi về những năm tháng cắp sách đến trường, những tư tưởng tình cảm của tôi đối với cậu thì ngoài mặt đối với tôi cậu chẳng qua chỉ là bạn cùng trường cấp ba mà thôi, không thân không gần.

Tôi gặp cậu lần đầu là khi vừa chuyển lên học cấp ba ở lại nhà bác, bởi vì cậu ở gần nhà nên bác nhờ cậu dẫn tôi quen đường đến trường. Thật sự lúc đầu tôi không có ấn tượng gì với cậu, đến cả mặt tôi cũng không nhớ được, chúng ta người trước người sau cùng với một cô bạn của cậu nữa ba chiếc xe đạp cùng đi cùng về, ngoại trừ hai cô gái chúng tôi nói chuyện thì cậu chỉ đóng vai trò là người cùng đường. Cho đến một buổi chiều, chỉ có chúng ta cùng về, khi đi qua chiếc cầu lắc lư mà tôi vẫn còn sợ hãi, cậu đạp xe phía trước một tay vắt sau lưng còn tôi tái mặt dắt xe theo phía sau vừa ngưỡng mộ vừa rủa thầm cái tên đang thong dong phía trước thì cậu bỗng quay đầu lại nhìn tôi cười. Chính ánh mắt đó, nụ cười lưu manh đó, cái điệu bộ thong dong tự tại đó đã khiến trái tim tôi rộn ràng nhảy nhót. Cũng bởi ánh mắt nụ cười ấy đã giam cầm sự rung động của tôi đến tận bây giờ. Kể từ đó, cậu là người khiến tôi quên đi cảm giác xa nhà, xa ba mẹ và các em. Mỗi tối trước khi đi ngủ nghĩ đến cậu, mỗi sáng mong chờ sẽ lại cùng đường với cậu.

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Nhưng kể cũng lạ ghê, chúng ta tuy có thể nói là có chút “quan hệ” mà không hiểu sao lại không nói chuyện hay thân thiết với nhau nhỉ, cứ việc anh anh đi, việc tôi tôi theo sau, mặc dù đôi lúc cậu cũng hành động tỏ ra khá quan tâm đến tôi đấy chứ. Cứ thế gần một học kỳ khi tôi đã quen bạn mới, quen tuyến đường, có thể đạp xe băng băng trên chiếc cầu tôi đã từng sợ thì cậu không còn đợi tôi nữa. Cậu đi cùng với nhóm con trai nghịch ngợm rồi đôi lúc lại hùa cùng tụi nó bắt nạt, trêu chọc nếu tình cờ gặp tôi. Lúc đó, chẳng biết đã nghĩ gì nữa, tim đập rộn ràng nhưng miệng thì lại cứ mắng ác cậu. Lại có lúc, cậu cùng tụi nó tắm sông thấy tôi đi qua liền chặn đường nhờ vả gửi cặp sách về giùm, kì thật tôi cứ lâng lâng nhưng không hiểu sao lại nói một đằng, nghĩ một nẻo cứ tỏ vẻ ghét lắm mặc kệ cậu.

Một năm học trôi qua, nghỉ hè tôi về nhà ở với bố mẹ, một tháng tôi nhớ đến nhiều nhất là cậu, có lúc ngẩn ngơ đỏ mặt, có lúc lại trừng mắt phùng má để hai đứa em tôi thấy được rồi trêu chọc.

Hai năm tiếp theo tôi không ở nhà bác nữa mà ở trọ hẳn trên trường để học thêm, lớp cậu ngay bên cạnh lớp tôi, chúng ta có gặp nhau nhưng cứ tỏ vẻ xa cách lạnh lùng như không quen. Khi có bạn nam nào đó nói thích tôi là y như rằng cả dãy hành lang đều biết hết rồi cả đám hùa nhau trêu chọc, tôi thật hi vọng cậu sẽ ghen. Nhưng cậu thật là tên khốn mà, cậu không ghen mà còn tham gia vào hội đồng trêu chọc đó. Tôi không quan tâm đến chuyện gì khác ngoài việc học và thích cậu, thỉnh thoảng lấy cớ sang lớp cậu trao đổi học tập chỉ vì muốn được nhìn lén cậu, vì muốn cậu sẽ nhìn thấy tôi, cũng sẽ thích tôi. Thật là một “con gà công nghiệp” ngu ngốc nhỉ?

Rồi chúng ta ra trường, tôi chọn cho mình con đường học tập dài đằng đẵng sau khi đậu đại học, còn cậu thì tôi cũng không gặp sau đó mà chỉ nghe bác tôi nói là cậu đi học cao đẳng thể thao gì đó rồi. Cái thời đó điện thoại, mạng xã hội không phát triển như bây giờ nên tôi chỉ nghe tin cậu từ bác hoặc thi thoảng từ ông anh họ bởi hai người thường chơi với nhau. Tôi vẫn chăm chỉ học tập, không yêu đương chơi bời gì chờ đến lúc ra trường đã là sáu năm sau. Thỉnh thoảng về thăm bác có tình cờ gặp cậu trong đám bạn ông anh nhưng cũng chỉ làm lơ vì vẫn không dám nhìn thẳng mặt cậu. Bởi không dám đối diện trực tiếp với cậu nên tôi cũng không biết cậu có để ý đến tôi không. Nghe nói cậu cũng đã đi làm và vẫn chưa có bạn gái vậy nên tôi vẫn mơ mộng về cậu. Thông qua mạng xã hội của anh họ, tôi cũng biết chút ít cuộc sống của cậu, trong mắt tôi cậu căn bản vẫn lêu lổng ham chơi, thật không phải là mẫu người đàn ông thích hợp để nương tựa.

Nhưng… Bây giờ cậu đã là người đàn ông của người ta rồi, một người con gái dễ thương, nhìn có vẻ hiền lành và ngoan ngoãn. Tôi thẫn thờ. Tôi giật mình và phát hiện ra… mình đau!

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Tôi sai rồi. Giá như có thể quay lại. Tôi sẽ không cao lãnh nữa, không tỏ vẻ cao giá nữa. Vứt hết sĩ diện vớ vẩn gì đó đi, tôi sẽ lấy hết dũng cảm tỏ tình với cậu, nói cho cậu biết tôi rất thích cậu, thích rất lâu rồi. Nói cho cậu biết cậu rất đẹp trai, rất nam tính. Rằng tôi luôn nghĩ về cậu, những lúc sang lớp cậu trao đổi bài thực ra là vì muốn nhìn lén cậu, muốn cậu sẽ nhìn thấy tôi, sẽ để ý tôi. Rằng những lúc tôi căng cổ lên mắng cậu là vì tôi không muốn bị nhìn ra mình bối rối trước mặt cậu, không nhìn thẳng cậu là vì không dám chứ không phải ghét cậu. Khi xa cậu tôi rất nhớ, bởi vì nhớ nên rất hay mơ, cái ánh mắt, nụ cười và dáng vẻ lưu manh của cậu nó đã “ám” tôi rồi, những giấc mơ khiến tôi cảm thấy buồn phiền mỗi khi thức giấc bởi sau tỉnh dậy chúng ta vẫn xa lạ. Khi biết cậu có bạn gái tôi rất cô đơn và luôn tự vấn, tự trách bản thân rằng tại sao mày lại ngu ngốc như vậy?

Nhưng đó chỉ là mơ thôi, hôm nay cậu đã là chồng của người ta, những gì muốn nói đã không đợi được nữa, đã không thể nói nữa rồi.

Vậy nên… Đến đây thôi! Từ giờ tôi sẽ chôn đi những cảm xúc ấy sâu trong kí ức, sẽ không bao giờ mở ra nữa, là do sự ngốc nghếch của tôi đã làm rơi mất cậu.

Tạm biệt cậu! Người chưa kịp nói một lần thương! Tạm biệt tuổi thanh xuân khờ khạo ngây ngốc của tôi!

Ngày sau khi gặp lại cậu, tôi sẽ nhìn thẳng mắt cậu, sẽ mỉm cười và chúc phúc, sẽ thoải mái như hai người bạn thân.

© Mealfa - blogradio.vn

Giọng đọc: Hà Diễm

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình: Đông đến rồi cứ yêu nhau đi thôi

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Đừng chạy trốn anh nữa được không em?

Replay Blog Radio: Đừng chạy trốn anh nữa được không em?

Cái nơi này chăng thể nào bình yên nổi từ khi anh xất hiện, anh lại lần nữa bước vào cuộc đời tôi, làm nó rôi tung lên. Tôi thấy mình mệt mỏi trước tất cả mọi thứ, tôi muốn chạy trốn khỏi nơi này và tôi muốn được thả trôi bản thân mình một nơi nào đó…”Anh hãy cứ tìm em như lời anh nói nhé”.

Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Ai cũng từng trải qua thời sinh viên tươi đẹp, rồi sinh viên cũng phải ra trường, lúc đó bạn giống như đứa trẻ mới chập chững biết đi. chập chững bước vào đời. Rồi bạn đi tìm việc, bạn muốn làm công việc với đúng niềm đam mê và sở thích nhưng cuộc đời không như bạn mong đợi. Khi bạn không có cho mình niềm đam mê, bạn phải tự đặt cho mình động lực để cố gắng. Tuy nhiên bạn không được phép tự bắt mình phải "đơn độc" trên con đường mình đi, hãy cố gắng tạo cho mình những thói quen tích cực, bản thân bạn sẽ thay đồi tích cực theo.

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Chúng ta thường nghe một câu nói quen thuộc “Chàng trai năm 17 tuổi sẽ không thể đi cùng bạn suốt đời”. Bởi lẽ, tình yêu tuổi 17 thường là mối tình đầu, khi chúng ta còn quá trẻ, tình yêu ấy chưa đủ mạnh mẽ để đương đầu với những sóng gió của cuộc đời. Người ta bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất. Bởi lần đầu yêu, chúng ta sẽ yêu bằng bản năng, không nghĩ suy, không mưu tính. Bởi lần đầu yêu, có lẽ là lần duy nhất trong đời, chúng ta thực sự yêu một ai đó bằng cả trái tim. Người ta cũng bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, vì nó luôn dở dang.

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Rồi một ngày trên đường đời lênh đênh chìm nổi, ta bỗng va phải một kẻ cô đơn giống như mình. Hóa ra, mình không phải là người khổ nhất, càng không phải là người duy nhất cô đơn trên cuộc đời này. Khi hai kẻ cô đơn chạm vào nhau, liệu có thể sưởi ấm trái tim nhau?

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Ước mơ ban đầu? Cô có sao? Ừ thì, có đấy. Chỉ là, cô đã lãng quên nó trong những ngày giúp anh hoàn thiện giấc mơ của mình. Cô cũng từng ước ao những năm tháng bình dị, có một cửa hàng hoa nho nhỏ rồi ngày ngày cứ thế an yên.

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Bố mẹ chỉ có thể là ngọn đèn soi sáng cho con vững bước đi, chứ không thể là vật cản trên con đường của con cái được. Mẹ con không phải là gắng nặng của con và bố, bà ấy là tình yêu, là điều tuyệt vời nhất gắn kết chúng ta với nhau.

Chia tay không buồn

Chia tay không buồn

Ai rồi cũng sẽ có hạnh phúc của riêng mình. Người đến rồi đi, ắt hẳn là duyên chưa đủ đậm. Rồi một ngày bạn sẽ quên hết những gì đẹp nhất, tệ nhất với người cũ. Rồi một ngày sẽ có một người khác thay thế và sưởi ấm trái tim của bạn một lần nữa.

Hết thương còn vương nỗi nhớ

Hết thương còn vương nỗi nhớ

Mỗi người qua nhiều năm tháng sẽ có nhiều thay đổi và thay đổi đó là điều hiển nhiên. Chúng ta sau nhiều năm, sẽ là dần quên đi những điều trong kí ức, không còn mang khư khư giữ lấy nó bên mình mà cất nó vào sâu trong ngày cũ.

Blog Radio 674: Thế giới hôn nhân có gì mà người ta than thở biết thế chẳng kết hôn?

Blog Radio 674: Thế giới hôn nhân có gì mà người ta than thở biết thế chẳng kết hôn?

Liệu cuộc sống hôn nhân mệt mỏi thế nào mà người ta thi nhau than thở trong các hội nhóm Biết thế không lấy vợ, Biết thế chẳng lấy chồng? Lên mạng xã hội, cứ 10 người phụ nữ thì đến 9 người khuyên chị em ở vậy cho lành.

Replay Blog Radio: Hà Nội – Sài Gòn đêm không ngủ

Replay Blog Radio: Hà Nội – Sài Gòn đêm không ngủ

Hà Nội và Sài Gòn cách nhau hơn một nghìn bảy trăm kilomet, nỗi nhớ cũng dài như khoảng cách, nhưng chẳng dám thừa nhận hay đơn giản chẳng dám nói ra.

back to top