Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đông đến rồi cứ yêu đi ngại gì

2019-11-27 09:05

Tác giả: nga119 Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Giá như có một người cùng tôi lượn phố để cùng nhau cảm nhận cái lạnh đầu mùa mà tôi rất thích, giá như có một người lấy bàn tay mình ủ ấm đôi tay lạnh cóng của tôi, hay chỉ giá như có người cùng tôi mặc chiếc áo hodie xinh xắn đang treo trong tiệm quần áo kia. Mùa đông, tôi vẫn có những người bạn thân kề vai sát cánh, mà sao tôi vẫn thấy lòng mình lặng thinh, trong thâm tâm tôi vẫn đang tìm kiếm điều gì đó. Tôi cũng không biết nữa?

***

Thành phố đang trong những ngày chuyển mình sang đông, thật tuyệt biết bao nếu vào một ngày rảnh rỗi được đi vòng quanh các con phố, hít hà cái khí trời se lạnh này. Vào đông, Hà Nội sẽ không còn thấy những cái nắng chói chang làm con người ta chạy nhanh qua khỏi các con đường, thay vào đó là những tia nắng ấm nhẹ nhàng như chàng trai dịu dàng chạm lên đôi má người con gái, và những trận mưa rào cũng nhường chỗ cho những cơn mưa phùn bay bay với cái lành lạnh của gió đầu mùa. Thật háo hức biết bao, tôi thích những ngày đông dịu dàng ấy, thích màu ảm đạm, trầm lắng của mùa đông nhuộm trên sự bận rộn, tấp nập của một Hà Nội luôn ồn ào. Nhưng không hiểu vì sao, tôi cứ có cảm giác thiếu một thứ gì đó mà bản thân khó lòng diễn tả. Đông đến, tôi còn thiếu điều gì chăng?

Người ta thường nói, mùa đông là mùa của chia tay. Phải vậy không? Tôi lại thấy rằng, cái lạnh mùa đông làm lạnh cả trái tim những người cô đơn, con người ta khi lạnh mặc nhiên sẽ làm ấm mình, phải chăng một tình yêu sẽ làm họ thấy ấm áp. Lượn vòng quanh trên những con phố mà cuối tuần nào tôi cũng đi, nhưng sao tôi không còn thấy những sự rộn rã như ở mùa hè, không cảm thấy nhẹ nhàng như mùa thu? Tự nhiên tôi thấy mình cô đơn. Chẳng lẽ cái ảm đạm, trầm lắng mà mùa đông làm tôi thích thú lại đang làm tôi muốn được yêu. Hay là cái lạnh làm tôi muốn được tình yêu sưởi ấm. Tôi thầm nghĩ, giá như có một người cùng tôi lượn phố để cùng nhau cảm nhận cái lạnh đầu mùa mà tôi rất thích, giá như có một người lấy bàn tay mình ủ ấm đôi tay lạnh cóng của tôi, hay chỉ giá như có người cùng tôi mặc chiếc áo hodie xinh xắn đang treo trong tiệm quần áo kia. Mùa đông, tôi vẫn có những người bạn thân kề vai sát cánh, mà sao tôi vẫn thấy lòng mình lặng thinh, trong thâm tâm tôi vẫn đang tìm kiếm điều gì đó. Tôi cũng không biết nữa?

Đông đến rồi cứ yêu đi ngại gì

Tôi không biết những gì mình nghĩ có đúng hay không? Nhưng với lòng tôi thì nó thỏa mãn cho những thắc mắc trong tâm trí tôi rằng “vì sao mùa đông làm người ta muốn yêu”. Người ta sẽ thật sự muốn yêu khi người ta gặp được tình yêu của mình, hoặc khi người ta thấy mình thật sự cô đơn. Gặp được người mình yêu tưởng dễ mà lại khó bởi nếu tâm can chưa sẵn sàng cho việc yêu thì rất khó để trái tim mở cửa. Còn sự cô đơn tưởng bình thường nhưng hóa ra lại rất khó cưỡng lại. Tôi tin là thế. Khi cuộc sống có quá nhiều việc xảy ra, có quá nhiều chuyện phải nghĩ đến, mặc nhiên sẽ đến lúc lòng bạn thấy mình thật yếu đuối, thấy mình cần một ai đó để dựa vào, và bạn thấy mình thật cô đơn. Cô đơn làm trái tim bạn muốn yêu! Vậy sao mùa đông lại khiến chúng ta muốn được yêu. Mùa đông có lẽ là mùa riêng biệt nhất, mùa đông mang dáng vẻ riêng biệt của nó, nếu xuân, hạ, thu rộn ràng, tươi trẻ bao nhiêu thì mùa đông giống một người đàn ông chững chạc, trầm lắng bấy nhiêu. Cái ảm đạm, phảng phất nét u buồn của mùa đông, làm lòng người ta gợn sóng, nó như đẩy người ta đến nốt trầm của bản nhạc, và người ta sẽ chỉ thấy nó rộn ràng lên khi người ta có tình yêu. Lại thêm cái lạnh đặc biệt của nó làm lòng người hiu quạnh hơn, và những cái ấm của tình yêu khác làm trái tim người cô đơn trở nên thèm muốn, thèm được sưởi ấm như những trái tim đang yêu. Có lẽ vì vậy, mùa đông làm con người ta muốn yêu hơn bao giờ hết, muốn yêu để khỏa nấp khoảng trống vắng trong tâm hồn họ, muốn yêu để họ được ấm áp dù cho ngoài kia những cơn mưa phùn có làm họ lạnh cóng.

Mùa đông đang làm tôi muốn yêu. Dù cho những tổn thương trong trái tim nhỏ bé vẫn chưa lành, nhưng mùa đông kì bí như có một nguồn sức hấp dẫn lạ kì kéo tôi đến với tình yêu. Tôi ước gì vào một sớm mai thức dậy, hay một buổi tối lạnh, tôi được ai đó yêu để trái tim tôi được sưởi ấm, để mùa đông không thể làm tôi lạnh. Bạn có đang muốn yêu không? Bạn có thấy như tôi, có thấy mình cô đơn khi đông về? Nếu có, hãy yêu đi. Ngại gì!

© nga119 – blogradio.vn

Giọng đọc: Hà Diễm

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình: Những ngày cô đơn nơi phố thị


nga119

Dùng nụ cười để đối mặt với cuộc sống

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Nhất định sẽ có một khoảnh khắc mà ta biết trước rằng ta sắp mất đi một ai đó rất quan trọng trong cuộc đời mình. Tất cả còn lại chỉ là ta sẽ lựa chọn ôm lấy họ hay ôm lấy nỗi thương nhớ về họ trong phần đời phía sau

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh Những câu chuyện cũng dần trôi vào quên lãng Ngày đầu gặp nhau dưới cơn mưa lãng mạn Em thôi nhắc về kĩ niệm cũ ngày xưa.

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Và dường như, càng già, thì người ta thường phát triển theo hai xu thế, một là cuống cà kê lên nhờ người này người kia mai mối để được leo lên xe bông về nhà chồng.

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Giá như có thể quay lại. Tôi sẽ không cao lãnh nữa, không tỏ vẻ cao giá nữa. Vứt hết sĩ diện vớ vẩn gì đó đi, tôi sẽ lấy hết dũng cảm tỏ tình với cậu, nói cho cậu biết tôi rất thích cậu, thích rất lâu rồi. Nói cho cậu biết cậu rất đẹp trai, rất nam tính.

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Trong cuộc sống này có một số người, bạn giúp họ cả trăm lần họ không có được một lời cảm ơn. Nhưng chỉ một lần không giúp, họ quay ra hận bạn. Bao nhiêu cố gắng nỗ lực bỏ ra vì người khác, thứ bạn nhận lại được không phải là sự chân thành mà chỉ là nỗi cay đắng.

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài?

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài?

Trưởng thành khiến người ta mệt ngoài với những cô đơn và bộn bề của cuộc đời. Đó là khi ta biết giấu nhẹm đi cảm xúc của mình, chẳng còn vui thì cười thật to hay buồn thì khóc thật lớn như ngày bé nữa. Thế nhưng, mạnh mẽ đến mấy cũng muốn được về bên mẹ để được yêu thương…

Blog Radio 628: Trái tim anh thuộc về ai?

Blog Radio 628: Trái tim anh thuộc về ai?

Ai cũng có một người trong trái tim, hễ nhắc đến là sẽ khiến cho bạn hoặc sẽ hạnh phúc, hoặc sẽ đau lòng. Có khi là cả hai thứ cùng tồn tại.

Mất đi những người bạn thân còn buồn hơn cả thất tình

Mất đi những người bạn thân còn buồn hơn cả thất tình

“Hai chữ đã từng trong tình bạn còn đáng buồn hơn cả trong tình yêu”, câu nói đó đã thật sự làm trái tim tôi hẫng đi một nhịp, một nhịp hẫng mà có lẽ bất kì ai từng mất đi một người bạn, đều có thể hiểu được.

Đông đến rồi cứ yêu đi ngại gì

Đông đến rồi cứ yêu đi ngại gì

Mùa đông, tôi vẫn có những người bạn thân kề vai sát cánh, mà sao tôi vẫn thấy lòng mình lặng thinh, trong thâm tâm tôi vẫn đang tìm kiếm điều gì đó. Tôi cũng không biết nữa?

Goo Hara tuổi 28: gửi nụ cười cho người và giữ lại nước mắt riêng ta

Goo Hara tuổi 28: gửi nụ cười cho người và giữ lại nước mắt riêng ta

Tôi tự hỏi, ngay thời khắc thông tin ra đi của Goo Hara xuất hiện trên các phương tiện truyền thông, đã có bao nhiêu trái tim của người trẻ vỡ òa thổn thức và đã có bao nhiêu tâm hồn vỡ vụn trước cái chết của một người - cũng trẻ như họ. Và tôi cũng tự hỏi, sự cô đơn, cứ hoài giết đi những tâm hồn như thế, mà chẳng một ai thấy được sao?

back to top