Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cứ lưu luyến vào mùa cúc họa mi

2019-11-24 01:05

Tác giả: Lại Thị Hồng Phúc, Hoàng Thưởng, Nguyễn Lan Hương, Tiểu Ca Giọng đọc: Hà Diễm

Có một mùa họa mi xao xuyến đến tê tái cõi lòng. Họa mi điểm trắng tinh khôi trên những gánh hàng rong, những xe hàng hoa rong ruổi khắp phố phường Hà Nội. Họa mi báo hiệu một mùa đông giá lạnh nữa lại đến và cũng nhắc nhớ về miền ký ức xa xôi… Họa mi khiến người ta nhớ, người ta thương, và người ta lưu luyến. Anh vẫn nhớ mùa hoa năm ấy, anh nắm tay em khắp các phố phường Hà Nội…

Cứ lưu luyến vào mùa cúc họa mi

 

Những tháng ngày lết mình trôi chậm rãi,

Gió thở dài kéo vệt nắng bay đi.

Đám mây xanh vương vấn cúc họa mi,

Và hơi ấm cũng vơi đi một nửa...

 

Gió và mây chưa bao giờ than thở,

Nhọc nhằn này hãy ở lại bình yên.

Để khoảng trời mỗi lúc lại là riêng,

Để mây - gió ngày càng thêm xa cách.

 

Đố ai định nghĩa, thế nào là "bất hạnh"?

Là gần nhau chẳng biết nói điều chi,

Là không khí thấm đẫm mùi chia li,

Là chẳng có gì để vui cùng nhau nữa.

 

Gió chẳng biết mây xa xôi cách trở,

Mây chẳng rõ mình nên ở hay đi?

Cứ lưu luyến vào mùa cúc họa mi,

Cứ e ấp làm đau nhau như thế...

 

© Lại Thị Hồng Phúc - blogradio.vn

Vì mãi nhớ mãi thương, mãi lưu luyến những xúc cảm cũ để rồi không khỏi chạnh lòng bởi cảnh kẻ ở người đi…

Người ở người đi, kẻ dại khờ

 

Tiễn bước người đi thấy chạnh lòng

Em về bên nớ nhớ tôi không?

Gió mang bao nỗi sầu khôn xiết

Con nước lênh đên chảy ngược dòng

 

Tiễn bước người qua một cuộc đời

Bàng hoàng tôi nhặt cánh thư rơi

Còn chăng? Đọng lại … chiều hôm ấy

Tóc rối ngang vai khẽ mỉm cười

 

Tiễn bước người yêu lạc mộng hờ

Não nùng trong mắt lạnh trong mơ

Màn xuân ai xé tim dần lạnh

Nhốt cả dư âm mãi ỡm ờ

 

Tiễn bước người rồi lại ngẩn ngơ

Phải chi cố níu chút hương thừa

Thì đâu phải lụy cùng thương nhớ

Đàn lỗi dây chùn lạc phím tơ!

 

Tiễn một người đi, một kẻ chờ

Một người vào mộng, một người mơ

Một người gác lạnh người đơn gối

Người bước sang sông, kẻ dại khờ!

 

© Hoàng Thưởng - blogradio.vn

Bạn thân mến, nói về các kỷ vật tình yêu, không ai là không nhớ đến những lá thư tay. Những lá thư chở nặng tâm tình bay đi vạn nẻo rồi đến với người ta thương. Những lá thư đầu ắp yêu thương, đầy ắp lời nhắn gửi mà người ta chẳng thể nói thành lời.

Thế nhưng rồi, khi công nghệ lên ngôi, những lá thư tay dần được thay thế bằng những tin nhắn qua điện thoại, qua mạng xã hội vừa nhanh, gọn, vừa tiện lợi. Dù vậy, không ít người vẫn nhớ đến những lá thư tay bởi những tình cảm được gửi gắm trong đó.

Giờ đây, chẳng còn những ký ức về thư tay, người ta chỉ còn biết lưu luyến, vấn vương về kỷ niệm cũ…

Ai còn ngồi viết những lá thư tay

 

Lá thư tay em viết cho tôi

Màu mực tím nét chữ nhỏ xinh

Lá thư mỏng mà nặng ân tình

Bao tháng năm tôi còn gìn giữ

 

Lá thư em viết dăm ba chữ

Câu thăm hỏi anh có khỏe không?

Lời dặn dò giữ ấm mùa đông

Giản đơn thôi mà yêu đến thế!

 

Lá thư tay vài dòng ngô nghê

Lời chân thành đâu cần nhạc thơ

Cũng đủ tim bồi hồi mong chờ

Người đưa thư những chiều cuối tuần

 

Nhưng đã lâu không được ngơ ngẩn

Đợi thư em như ngày xưa ấy

Tinh tinh... tin nhắn gửi vài giây

Ai còn thời gian viết thư tay?

 

© Tiếu Ca - blogradio.vn

Giữa lòng thành phố chật hẹp, ồn ào, chắc hẳn có nhiều lần chúng ta cảm thấy thật cô đơn, lạc lõng. Thế nhưng, trong khoảnh khắc nhìn thấy những bông hoa cúc họa mi nhỏ xinh, trắng muốt rung rinh trong gió, ta bất chợt nhận ra bình yên giữa chốn này thật ra không ồn ã như mọi người nghĩ và ngẫm ra rằng loài hoa không chỉ gắn với những kỉ niệm vấn vương mà còn cả những lời hẹn thề của tình yêu.

Cứ lưu luyến vào mùa cúc họa mi

Lời hẹn giữa mùa cúc họa mi

 

Em bỏ quên một lời hẹn ước

Giữa mùa cúc mi nở trắng cánh đồng

Nỗi buồn anh rơi lặng giữa hư không

Bình yên xô vào nhau hối hả.

 

Rưng rức lòng đau mùa cúc mi trắng xoá

Em dằn lòng níu lại chút hương thu

Anh vụng về phiêu gót kẻ lãng du

Đông bối rối buông mù giăng thảng thốt.

 

Thôi anh ạ họa mi không biết hót

Tiếc làm chi mùa cũ đã xa rồi

Chỉ riêng em mắc nợ một lời thôi

Hẹn ước ấy em ghim vào trong gió.

 

Chỉ mùa đông vẫn âm thầm nhắc nhớ

Cúc họa mi vẫn nở trắng cánh đồng

Nỗi buồn anh làm rỗng cả khoảng không

Và giông bão mang bình yên ngày cũ.

 

© Nguyễn Lan Hương - blogradio.vn

Giọng đọc: Hà Diễm

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình: Khi bình yên người ta thường quên lời thề trong giông bão

Lại Thị Hồng Phúc

Lá rời cây vì gió cuốn lá đi hay là vì cây không giữ lá ở lại?

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thuê bao không liên lạc được

Thuê bao không liên lạc được

Người ta hay ví phụ nữ là những bông hoa, mà theo Hải nếu Hương là loài hoa giấy mỏng manh dịu dàng, thì Vân lại là loài xương rồng đầy gai nhọn sắc, nhưng anh đã nhìn cô cảm mến hơn nhiều khi chính anh biết được hai việc rất nhỏ về cô.

Đừng lựa chọn an nhàn khi còn trẻ

Đừng lựa chọn an nhàn khi còn trẻ

Mọi nỗ lực của chúng ta điều mang một ý nghĩa trong cuộc đời. Nếu nó không tạo ra trái ngọt thì cũng là sự vươn sâu của gốc rễ. Từ từ từng chút một.

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ

Chàng trai à, chỉ còn vỏn vẹn 3 tháng cuối để chúng ta bên nhau, hãy tiếp tục phấn đấu vì mong muốn được cứu người mà cậu hằng mong ước, tớ cũng cố gắng vì mục tiêu riêng của mình. Hãy cứ yên tâm, chỉ cần cậu quay đầu lại sẽ thấy một người luôn âm thầm ủng hộ cậu hệt như cái cách tớ lặng lẽ bước sau lưng cậu trên sân trường. Cảm ơn cậu, cảm ơn cậu vì đã khiến thanh xuân của tớ thêm đẹp đẽ. Cảm ơn vì đã trở thành một phần thanh xuân của tớ.

Replay Blog Radio: Anh có bằng lòng với một trái tim mang nhiều vết xước?

Replay Blog Radio: Anh có bằng lòng với một trái tim mang nhiều vết xước?

Sau một lần yêu thương nhiều đau đớn và mất mát, em đã khép chặt lòng mình để rồi từ đó không yêu thêm một người nào khác. Em lạnh lùng hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng từ sâu thẳm trong lòng em, em biết chính mình cô đơn nhiều lắm.

Replay Blog Radio: Chúng ta vì điều gì mà phải xa nhau?

Replay Blog Radio: Chúng ta vì điều gì mà phải xa nhau?

Hôm nay em nhớ anh! Em đã suy nghĩ thật nhiều. Vì điều gì mà chúng ta xa nhau?

Blog Radio 703: Nửa là tri kỷ, nửa là tình yêu

Blog Radio 703: Nửa là tri kỷ, nửa là tình yêu

Có lẽ chúng ta ai cũng từng trải qua một mối quan hệ mập mờ, là thích nhưng chưa phải tình yêu. Hai người không phải tình nhân nhưng càng không phải bạn bè. Cứ như mượn nhau chốc lát trong những thoáng cô đơn để có người cùng mình cà phê, dạo phố, tâm sự chuyện đời.

Có một người luôn chờ đợi cậu

Có một người luôn chờ đợi cậu

Huyên im lặng. Cậu hiểu lúc này trong lòng Phương đang chất chứa những gì. Có lẽ cô bạn đã nhớ nơi mình đã từng sống 16 năm, nhưng lại cảm thấy hoang hoải khi không còn điều gì níu kéo ở nơi đó. Một điều gì thiêng liêng như gia đình, như tình cảm. Nỗi sợ liệu 5 năm, 10 năm nữa trở về Hải Phòng, từ chỗ thân quen, những cảm giác trong lòng cô có thay đổi trở thành xa lạ? Trong khoảnh khắc, Huyên muốn cho Phương biết Hải Phòng vẫn còn một điều níu kéo cô bạn, khiến cô bạn thấy an tâm hơn khi nghĩ về Hải Phòng của cô.

Đừng gọi nhau là người cũ hãy gọi nhau là thanh xuân

Đừng gọi nhau là người cũ hãy gọi nhau là thanh xuân

"Kỉ niệm đẹp không phải vì nó vui hay buồn mà vì nó không bao giờ trở lại". Kỉ niệm mãi âm ỉ trong ta, day dứt ta về một người mà ta từng thương nhớ. Nó mãi không thể nào trở lại, thậm chí không thể nào chạm được dẫu chỉ là trong những giấc mơ. Vì vậy mà nó đẹp một cách kì lạ, lấp lánh đến ngỡ ngàng.

Làm người lớn mệt lắm phải không?

Làm người lớn mệt lắm phải không?

Trong thế giới quan của những đứa trẻ làm người lớn thật là vui. Người lớn có nghĩa là chẳng còn ai quản, thích làm gì thì làm, thích đi đâu thì đi, không phải chịu sự kìm kẹp của ai. Người lớn được thỏa thuê trong thế giới rộng lớn, được theo đuổi những thứ cao xa. Thế nhưng, tới lúc tôi thật sự trưởng thành, cũng đã đỗ vào một ngôi trường ở thành phố mà mình mong muốn rồi thì sự thật đã vỗ vào mặt tôi mà không thương tiếc, làm người lớn hóa ra cũng chẳng vui như tưởng tượng, việc ở nơi đất khách quê người lại càng không hề đơn giản tẹo nào.

Replay Blog Radio: Cần bao nhiêu duyên phận để giữ em lại nơi đây?

Replay Blog Radio: Cần bao nhiêu duyên phận để giữ em lại nơi đây?

Em đã từng kể với tôi rằng em đến với Séc, đến với thành phố Prague này, thậm chí cả gặp tôi cũng là "duyên phận”. Vậy em có thể cho tôi biết cần bao nhiêu “duyên phận” để giữ em lại ở thành phố này với tôi không?

back to top