Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cứ lưu luyến vào mùa cúc họa mi

2019-11-24 01:05

Tác giả: Lại Thị Hồng Phúc, Hoàng Thưởng, Nguyễn Lan Hương, Tiểu Ca Giọng đọc: Hà Diễm

Có một mùa họa mi xao xuyến đến tê tái cõi lòng. Họa mi điểm trắng tinh khôi trên những gánh hàng rong, những xe hàng hoa rong ruổi khắp phố phường Hà Nội. Họa mi báo hiệu một mùa đông giá lạnh nữa lại đến và cũng nhắc nhớ về miền ký ức xa xôi… Họa mi khiến người ta nhớ, người ta thương, và người ta lưu luyến. Anh vẫn nhớ mùa hoa năm ấy, anh nắm tay em khắp các phố phường Hà Nội…

Cứ lưu luyến vào mùa cúc họa mi

 

Những tháng ngày lết mình trôi chậm rãi,

Gió thở dài kéo vệt nắng bay đi.

Đám mây xanh vương vấn cúc họa mi,

Và hơi ấm cũng vơi đi một nửa...

 

Gió và mây chưa bao giờ than thở,

Nhọc nhằn này hãy ở lại bình yên.

Để khoảng trời mỗi lúc lại là riêng,

Để mây - gió ngày càng thêm xa cách.

 

Đố ai định nghĩa, thế nào là "bất hạnh"?

Là gần nhau chẳng biết nói điều chi,

Là không khí thấm đẫm mùi chia li,

Là chẳng có gì để vui cùng nhau nữa.

 

Gió chẳng biết mây xa xôi cách trở,

Mây chẳng rõ mình nên ở hay đi?

Cứ lưu luyến vào mùa cúc họa mi,

Cứ e ấp làm đau nhau như thế...

 

© Lại Thị Hồng Phúc - blogradio.vn

Vì mãi nhớ mãi thương, mãi lưu luyến những xúc cảm cũ để rồi không khỏi chạnh lòng bởi cảnh kẻ ở người đi…

Người ở người đi, kẻ dại khờ

 

Tiễn bước người đi thấy chạnh lòng

Em về bên nớ nhớ tôi không?

Gió mang bao nỗi sầu khôn xiết

Con nước lênh đên chảy ngược dòng

 

Tiễn bước người qua một cuộc đời

Bàng hoàng tôi nhặt cánh thư rơi

Còn chăng? Đọng lại … chiều hôm ấy

Tóc rối ngang vai khẽ mỉm cười

 

Tiễn bước người yêu lạc mộng hờ

Não nùng trong mắt lạnh trong mơ

Màn xuân ai xé tim dần lạnh

Nhốt cả dư âm mãi ỡm ờ

 

Tiễn bước người rồi lại ngẩn ngơ

Phải chi cố níu chút hương thừa

Thì đâu phải lụy cùng thương nhớ

Đàn lỗi dây chùn lạc phím tơ!

 

Tiễn một người đi, một kẻ chờ

Một người vào mộng, một người mơ

Một người gác lạnh người đơn gối

Người bước sang sông, kẻ dại khờ!

 

© Hoàng Thưởng - blogradio.vn

Bạn thân mến, nói về các kỷ vật tình yêu, không ai là không nhớ đến những lá thư tay. Những lá thư chở nặng tâm tình bay đi vạn nẻo rồi đến với người ta thương. Những lá thư đầu ắp yêu thương, đầy ắp lời nhắn gửi mà người ta chẳng thể nói thành lời.

Thế nhưng rồi, khi công nghệ lên ngôi, những lá thư tay dần được thay thế bằng những tin nhắn qua điện thoại, qua mạng xã hội vừa nhanh, gọn, vừa tiện lợi. Dù vậy, không ít người vẫn nhớ đến những lá thư tay bởi những tình cảm được gửi gắm trong đó.

Giờ đây, chẳng còn những ký ức về thư tay, người ta chỉ còn biết lưu luyến, vấn vương về kỷ niệm cũ…

Ai còn ngồi viết những lá thư tay

 

Lá thư tay em viết cho tôi

Màu mực tím nét chữ nhỏ xinh

Lá thư mỏng mà nặng ân tình

Bao tháng năm tôi còn gìn giữ

 

Lá thư em viết dăm ba chữ

Câu thăm hỏi anh có khỏe không?

Lời dặn dò giữ ấm mùa đông

Giản đơn thôi mà yêu đến thế!

 

Lá thư tay vài dòng ngô nghê

Lời chân thành đâu cần nhạc thơ

Cũng đủ tim bồi hồi mong chờ

Người đưa thư những chiều cuối tuần

 

Nhưng đã lâu không được ngơ ngẩn

Đợi thư em như ngày xưa ấy

Tinh tinh... tin nhắn gửi vài giây

Ai còn thời gian viết thư tay?

 

© Tiếu Ca - blogradio.vn

Giữa lòng thành phố chật hẹp, ồn ào, chắc hẳn có nhiều lần chúng ta cảm thấy thật cô đơn, lạc lõng. Thế nhưng, trong khoảnh khắc nhìn thấy những bông hoa cúc họa mi nhỏ xinh, trắng muốt rung rinh trong gió, ta bất chợt nhận ra bình yên giữa chốn này thật ra không ồn ã như mọi người nghĩ và ngẫm ra rằng loài hoa không chỉ gắn với những kỉ niệm vấn vương mà còn cả những lời hẹn thề của tình yêu.

Cứ lưu luyến vào mùa cúc họa mi

Lời hẹn giữa mùa cúc họa mi

 

Em bỏ quên một lời hẹn ước

Giữa mùa cúc mi nở trắng cánh đồng

Nỗi buồn anh rơi lặng giữa hư không

Bình yên xô vào nhau hối hả.

 

Rưng rức lòng đau mùa cúc mi trắng xoá

Em dằn lòng níu lại chút hương thu

Anh vụng về phiêu gót kẻ lãng du

Đông bối rối buông mù giăng thảng thốt.

 

Thôi anh ạ họa mi không biết hót

Tiếc làm chi mùa cũ đã xa rồi

Chỉ riêng em mắc nợ một lời thôi

Hẹn ước ấy em ghim vào trong gió.

 

Chỉ mùa đông vẫn âm thầm nhắc nhớ

Cúc họa mi vẫn nở trắng cánh đồng

Nỗi buồn anh làm rỗng cả khoảng không

Và giông bão mang bình yên ngày cũ.

 

© Nguyễn Lan Hương - blogradio.vn

Giọng đọc: Hà Diễm

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình: Khi bình yên người ta thường quên lời thề trong giông bão

Lại Thị Hồng Phúc

Lá rời cây vì gió cuốn lá đi hay là vì cây không giữ lá ở lại?

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Tôi thầm nói khẽ “cơn mưa qua phố rồi trời cũng sẽ sáng, mọi thứ sẽ vẹn nguyên như lúc ban đầu, như sóng vào bờ rồi ngược lại ra khơi”. Tôi bước chân đi vội vã, chỉ còn duy nhất một ánh sáng cuối cùng đèn nhà ai cũng vừa chợt tắt, giờ đây là màn đêm đầy tĩnh lặng yên bình.

Replay Blog Radio: Điểm dừng hạnh phúc

Replay Blog Radio: Điểm dừng hạnh phúc

Em đừng hỏi anh rằng anh sẽ yêu ai…Hãy cho anh thêm thời gian để bình tĩnh hơn, để anh có thể sắp xếp những nỗi nhớ về em ngăn nắp lại rồi anh sẽ lại yêu. Anh sẽ nhớ em lắm đấy.

back to top