Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mùa thu - mùa tri kỷ

2019-10-30 01:05

Tác giả: Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Nhưng cái thu mà tôi nhớ nhất là thu Hà Nội. Cái ngày đầu tiên mới ra trường, cái ngày mà lần đầu tiên lượn qua con phố Thanh Niên vắt ngang qua hồ tây, có lẽ con đường đó tôi gửi lại mọi thứ ban đầu. Dường như tôi biết yêu thứ gì đó ngoài người mình từng trao tình cảm. Cái cảm giác lần đầu tiên nhìn những vệt nắng xuyên qua cành phượng đang mùa đổ lá, cái cảnh mà đến những người khô khan nhất cũng phải thốt lên sao mà đẹp đến vậy.

***

Nếu nói thứ gì làm tôi lưu luyến nhất, điều gì đưa đến cho tôi nhiều cảm xúc nhất có lẽ tôi chỉ có một câu trả lời đó là mùa thu. Cái mùa mà đến những người khô khan nhất cũng phải nao lòng bên những góc phố, với lá vàng rơi, đâu đó chút man mác buồn, chút gió heo may se lạnh. Nhiều người nói mùi hoa sữa làm cho người ta cảm thấy khó chịu nhưng với tôi hẳn ràng đó là mùi mà tôi tì kiếm nhiều nhất trong năm. Cũng ít ai có thể ngồi dưới gốc cây hoa sữa, hít hà lấy cái hương thơm nồng nàn ấy.

Tôi với mùa thu như tri kỷ vậy, nhưng có lẽ là thu miền Bắc. Còn Sài gòn có lẽ cái thu nó khác quá. Trong đó hình như tôi không biết khi nào là thu mà khi nào là đông nữa. Tôi đã may mắn được sống ở cả hai miền đất nước, không biết có phải là may mắn không nữa, cứ cho là vậy đi. Tôi từng được cảm nhận thu Hà Nội, từng được rảo bước trên công viên lớn nhất Việt Trì Phú Thọ, đã từng được hít hà hương hoa sữa nồng nàn trên những tuyến phố của Thái Bình hay nhâm nhi ly cafe giữa tập nập bên bờ hồ giữa Thành phố Nam Định. Đã từng ngắm mưa Lạng Sơn rồi cảm nhận cái lạnh mà đến giờ không thể quên được của Hà Tĩnh. Cái lạnh đột ngột giữa những ngày tháng 10, cái lạnh mà đáng nhẽ không nên có, cái lạnh mà mà bản thân tôi có lẽ không bao giờ quên.

Nhưng cái thu mà tôi nhớ nhất là thu Hà Nội. Cái ngày đầu tiên mới ra trường, cái ngày mà lần đầu tiên lượn qua con phố Thanh Niên vắt ngang qua hồ tây, có lẽ con đường đó tôi gửi lại mọi thứ ban đầu. Dường như tôi biết yêu thứ gì đó ngoài người mình từng trao tình cảm. Cái cảm giác lần đầu tiên nhìn những vệt nắng xuyên qua cành phượng đang mùa đổ lá, cái cảnh mà đến những người khô khan nhất cũng phải thốt lên sao mà đẹp đến vậy. Thu Hà Nội đẹp đến nao lòng. Có người nói, thu chỉ đẹp khi người ta biết thưởng thức và hẳn rằng tôi may mắn khi cảm nhận được đôi chút thu Hà Nội. Tôi nhớ quán cafe góc phố, cái quán cafe mà bây giờ in trong tâm trí tôi như một ngôi nhà cổ tích nằm giữa ngã ba đường, nơi mà dường như ai đi qua cũng phải đứng lại, đứng lại một chút vì sự mộc mạc của nó.

Là bàng rơi, chút ánh đèn khuya sau cơn mưa bất chợt. Đôi lúc gió lay nhẹ chiếc lá còn đẫm nước làm người ta ướt đôi bờ vai. Tôi may mắn khi không phải cô đơn giữa những ngày thơ mộng như vậy. Thời gian không quá dài ở chốn ấy nhưng dường như thanh xuân của tôi đọng lại trong từng hạt mưa nhỏ. Tôi nhớ cảm giác ngồi đến 3 giờ sáng ở hồ Gươm giữa những ngày tháng 9, có lẽ trong đời mình ngày đó là ngày tôi được sống là chính tôi.

Người ta bảo những người yêu mùa thu là những người có tâm hồn lãng mạn. Những người yêu mùa thu cái tâm hôn như sến súa. Chắc có lẽ ít ai hiểu rằng người yêu mùa thu còn yêu sự nhẹ nhàng, bình lặng. Ngày đó tôi cũng bắt đầu viết, viết về mọi thứ tôi cảm nghĩ, viết về mọi thứ tôi đem lòng yêu. Mọi người bảo kẹt xe Hà Nội là khủng khiếp nhưng tôi lại phải cảm ơn nó vì nhờ nó mà tôi biết còn có người sẵn sàng ngồi cùng tôi 3 tiếng đồng hồ để chờ tới lúc ra về được.

Mùa thu - mùa tri kỷ

Sao mùa thu nó làm tôi say đắm đến như vậy, lạnh không tới, mưa chẳng xong, còn ngày thì càng lúc càng ngắn lại. Mà tôi cũng không rõ từ khi nào tôi yêu nó nữa. Nó buồn chăng, nó đẹp chăng, hay nó dễ làm con người ta yêu nhiều hơn. Có lẽ là tất cả. Tôi đã từng vỡ òa, đã từng hạnh phúc, rồi lại từng tan vỡ khi chính thu đem đến cho tôi tất cả rồi lại lấy đi của tôi tất cả.

Tôi đã từng yêu không chỉ một lần, đã từng đau cùng không chỉ một lần, đã từng nhớ như điên dại cũng không chỉ một lần. Bắt đầu cũng thu và kết thúc cũng mùa thu. Có lẽ cứ cái lạnh đến, mùi hoa sữa về và những chiếc lá bắt đầu rơi lại là lúc tôi bắt đầu một thứ mới. Đôi lúc là hạnh phúc, khi lại là những giọt nước mắt lăn dài trên má. Và đến ngày đó tôi lại bắt đầu cảm thấy mình dần cô đơn. Tôi lại cô đơn.

© Thanh Ngọc – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình: Mùa thu mùa của những yêu thương

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 757: Một tiếng gọi cho tôi cảm giác ấm lòng

Blog Radio 757: Một tiếng gọi cho tôi cảm giác ấm lòng

Con tim tôi lại loạn nhịp như khi nghe lời tỏ tình năm xưa. Dù cho bao nhiêu năm có trôi qua, vẫn chỉ có tiếng gọi ấy có thể đem lại cho tôi cảm giác ấm lòng đến thế. Thước phim hồi ức như được tua ngược lại những giây phút tuyệt đẹp của rất nhiều năm trước.

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Điều tốt nhất sau khi chia tay là hãy sống tích cực lên, hãy yêu lấy bản thân và trân trọng những gì mình đang có. Đời là vô thường. Nếu ta không biết trân trọng và gìn giữ những người xung quanh thì đến khi đánh mất sẽ rất đau.

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Tình yêu như cơn mưa lặng thầm đến khi nào không ai hay biết. Để rồi khi mưa tạnh, trái tim vẫn ngẩn ngơ nằm đấy, trải qua bao lâu chăng nữa vẫn ướt mềm chẳng thể nào được hong khô.

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Một nửa ly cà phê vẫn là cà phê. Một nửa chiếc bánh vẫn gọi là bánh. Nhưng một nửa tình yêu thì không đáng được gọi là yêu. Cô đã yêu anh chỉ với một nửa trái tim mình, nửa còn lại dành cho sự tính toán.

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Trong những tháng ngày cả nỗi buồn cũng rời bỏ chúng ta mà ra đi là những phút giây thật sự rất đau khổ. Khi bóng tối bủa vây cả cuộc đời mình tôi nhận ra cả cái bóng của mình cũng rời bỏ mình trong những lúc tối tăm nhất.

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Anh nắm chặt tay cô khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô - Mối tình đầu của chúng ta đã xuất hiện từ lâu, nhưng bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Người ta vẫn thường nói Thiên Bình là gió, gió lãng du, không bao giờ ở yên mãi một nơi, cơn gió đi rồi đến lúc nào đó có thể sẽ quay về chốn cũ hoặc cũng có thể không. Nhưng nếu yêu anh, xin em đừng là gió.

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Tháng năm vẫn thế, vội vàng qua đi trong lặng lẽ. Cả anh và em, cả những kỷ niệm của chúng ta cũng sẽ già cỗi, cũng hóa thành một câu chuyện cổ tích mà chẳng ai thèm nhớ đến hay kể lại.

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Khi yêu một người đã ở bên cạnh mình từ rất lâu, bạn thường tự thắc mắc tại sao trước đây mình không có những cảm xúc này với người đó.

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Chúng tôi chưa từng hứa hẹn bên nhau mãi mãi, nhưng tôi nhận ra rằng… mình vừa mới bỏ lỡ cả một đời người!

back to top