Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ai cũng thường ước được trở về thời học sinh

2019-11-20 01:05

Tác giả: Đoàn Hòa, Đoàn Hòa Giọng đọc: Titi

Mái trường - Ngôi nhà thứ hai luôn là nơi lưu lại những dấu ấn đáng nhớ nhất cuộc đời mỗi con người. Ở nơi đó, thầy cô là cha mẹ, bạn bè là anh em gắn bó với nhau như ruột thịt và cùng nhau tạo nên những kỉ niệm khó phai. Suốt những năm tháng cắp sách đến trường, luôn có những người để lại cho ta bài học hay vực ta đứng dạy từng những nơi tối tăm, hay đơn giản là cách giảng bài sâu sắc mà không sao quên được.

Thế nhưng dường như suốt thời học sinh, ai cũng có những lần phạm lỗi khiến những người ta thương buồn lòng. Ở cái tuổi “nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò” thì không gì có thể ngăn được những trò nghịch ngợm ấy. Hồi ấy vẫn cười vui vẻ mỗi lần thành công một phi vụ nghịch dại, thế nhưng giờ đây khi lớn lên rồi mới nhận ra những nụ cười, niềm vui ấy chẳng thể quay trở lại được nữa. Thế nên…

Người ta thường ước những điều không thể...

Ngày bé, người ta vẫn ước được lớn thật nhanh nhưng đến khi lớn lên, người ta lại ao ước được bé như ngày còn nhỏ để mà được vô tư hồn nhiên chứ không phải lo nghĩ cuộc đời chuyện người.

Nhưng mà thật sự ước cũng chỉ là ước, người ta vẫn ước những điều không thể, như là hiện tại tôi đang ước được trở lại những ngày cấp ba... Ra trường 7 năm, thật sự cũng dài, thậm chí đủ dài để mọi người tự có một định hướng riêng cho tương lai hoặc đã có tương lai tốt. Nhưng mà điều gì đáng nhớ thì vẫn cứ mãi nhớ, đáng để trân trọng thì vẫn trân trọng...

Cách để tôi gửi lời cảm ơn đến người cô ấy cũng lặng lẽ như cách cô đã âm thầm dạy dỗ và rèn luyện chúng tôi suốt những năm tháng cấp ba. Cô chẳng bao giờ kể lể về những điều đó, chỉ âm thầm mang đến cho đám học trò nghịch ngợm những bài học không tên. Thế mà những điều tưởng chừng nhỏ bé đó lại là cả một bài học lớn cho tất cả chúng tôi những ngày sau.

Ai cũng thường ước được trở về thời học sinh

Ngày đó, không ít lần mấy đứa nhỏ dại bâng quơ mà khó chịu, bực tức trước những lời dạy của cô. Cũng đúng thôi, cái tuổi bướng bỉnh muốn tự khẳng định mình, muốn cái tôi của mình là duy nhất mà chẳng biết được ngoài kia còn nhiều thứ phải học, phải biết, phải đánh đổi. Chỉ đến khi đã thất bại, đã vấp ngã thì mới thấy rằng những bài học của cô là đáng giá, chỉ là trước đó mình chẳng chịu hiểu, chẳng chịu nghe. Nhưng đến khi đã hiểu, đã biết thì chỉ thể nói được hai từ "giá như" rồi lại lặng lẽ ao ước được trở lại những ngày ấy mà thay đổi, mà chuyên tâm học hành.

Cô dạy môn Văn, cũng là môn để rèn giũa một con người. Thế nên những ngày đầu, chúng tôi đã dần trở nên quen thuộc với một người cô hiền lành, nhẹ nhàng, dịu dàng như một người mẹ.

Nụ cười của cô mỗi lần thấy đám học trò chăm chỉ, ngoan ngoãn hơn...

Ánh mắt lấp lánh của cô mỗi lần thấy được những tiến bộ của lũ trò nhỏ...

Niềm hạnh phúc của cô mỗi lần cả lớp đạt được thành tích cao...

Cô chẳng bao giờ dành cho chúng tôi những lời khen quá cao siêu mỹ miều. Thế nhưng mỗi lần cả lớp có sự tiến bộ, cô đều vui vẻ cười nói thật nhiều. Cô như một người mẹ không ngừng dạy dỗ, không ngừng quan tâm tất cả chúng tôi, tận tình mà chỉ bảo, lo lắng mà khuyên can.

Cô ơi, giờ thì tất cả chúng em đã lớn thật rồi, đã đủ trưởng thành để tự mình bước đi và tự chịu trách nhiệm với cuộc đời của mình rồi. Cảm ơn cô đã dạy dỗ, bảo ban, rèn giũa, lo lắng cho tất cả chúng em. Chúng em vẫn ao ước có hai từ "giá như" để có thể quay lại những năm tháng ấy, được đến lớp, được nghe những bài giảng của cô, được cùng nhau nối dài thêm những kỷ niệm. Thế nhưng người ta vẫn thường ước những điều không thể phải không cô, thế nên chỉ có thể nhớ và mang theo bài học ấy suốt con đường mình chọn.

Cảm ơn cô!

Không chỉ gửi lời tri ân đến những người thầy, người cô đã luôn sát cánh, đồng hành trong suốt tuổi học trò, kỷ niệm cùng bạn bè còn là điều ai cũng nhớ…

Này bạn, nếu một ngày hè trở lại sân trường thênh thang, liệu bạn có còn nhớ tôi, nhớ bạn, nhớ thầy cô, nhớ chúng ta của năm ấy?

Mới đó mà đã hơn 10 năm ra trường, liệu ai còn nhớ đến lời hẹn sẽ về thăm trường, thăm thầy cô giáo cũ, lời hứa về những lần họp lớp... Mỗi người đều có một con đường, lựa chọn riêng, thế nên chúng ta cứ dần đổ lỗi cho thời gian trôi quá nhanh, guồng quay cuộc sống này quá vội vã khiến ta quên mất lời hứa cũ.

Nhớ ngày ấy, lần đầu tiên biết đến ngôi trường Diễn Châu 5 là vào kỳ thi chuyển cấp. Khi ấy, ngôi trường chưa khang trang như bây giờ, đường đi cũng chưa được đổ xi măng. Thế nhưng tất cả những điều ấy cũng chẳng ngăn được sự háo hức trong lòng đứa học trò nhỏ. Và khi trở thành thành viên chính thức của ngôi nhà chung Diễn Châu 5, tôi đã dành trọn tình yêu cho ngôi trường này.

Kỉ niệm với ngôi trường này nhiều lắm kể làm sao cho hết, suốt 3 năm ấy, thời gian ở trường còn nhiều hơn ở nhà. Đi học chính khóa, phụ khóa, học thêm, học bồi dưỡng,... dường như luôn có lý do để tôi đến trường. Đó cũng là nơi gắn bó với tôi cả lúc vui lẫn lúc buồn. Có những ngày tan trường, cả nhóm còn nán lại chuyện trò rôm rả, ra được cổng trường thì đã vắng hoe đến mức bác bảo vệ phải giục đi về. Hay những hôm đi học bồi dưỡng, thầy thương hai đứa học trò nhỏ nên luôn mang thêm ít bánh kẹo hay đồ ăn vặt. Thế mà có lần tôi còn buột miệng chê kẹo không ngon, hôm sau đã thấy thầy đổi sang loại kẹo khác. Có những hôm đi học thêm về muộn đều được bác bảo vệ giúi cho bọc ngô rang hay lạc luộc rồi bảo: "Ăn đi còn có sức mà đạp xe về nhà". Đâu đây trong tôi những ngày lang thang khắp các ngõ ngách của trường như những nhà thám hiểm mở rộng vùng đất mới.

"Một đời người - một dòng sông...

Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,

Muốn qua sông phải lụy đò

Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa ..."

(Người lái đò)

Nếu cha mẹ là người đã sinh ra ta thì thầy cô chính là những người cha, người mẹ thứ hai rèn luyện, dạy ta kiến thức, truyền đạt thêm nhiều điều hay giúp ta nên người. Có mấy ai trưởng thành mà không trải qua những ngày tháng học sinh, ngồi trên ghế nhà trường nghe thầy cô giảng bài. Những người thầy người cô ấy chính là người lái đò tận tụy, hết lòng với nghề, với mỗi học sinh của mình.

Những ngày ấy, hỏi có buồn không khi sắp ra trường, sắp kết thúc 12 năm học với bao kỷ niệm?

Có buồn không khi chẳng còn được nghe mấy lời nì nèo chia bàn, đổi chỗ của đứa bàn bên?

Có buồn không khi phải bỏ thói quen đứng trên hành lang tầng 3 nhìn xuống sân trường rộng lớn?

Giờ mới nhận ra rằng năm ấy, chúng ta còn nợ nhau một ánh mắt, đôi lần ngoảnh lại, vài ba nụ cười, trăm lời cảm ơn và ngàn lần xin lỗi. Chúng ta ao ước có cánh cửa thần kì của Doraemon, để ngược thời gian để cảm ơn và cũng xin lỗi thầy cô, các bạn vì những năm tháng qua đã khiến người phải buồn, phải thất vọng. Nhưng sự chân thành của hiện tại không thể thay thế được sự thật là chúng ta không phải Nobita. Chỉ là chúng ta của ngày ấy quá ngây thơ, cứ mãi ngại ngùng mà chẳng nói nổi một câu cảm ơn chân thành đến những người luôn tận tụy dạy ta nên người.

Giá như có thể quay trở lại năm tháng ấy, hẳn là chúng ta sẽ bớt nghịch ngợm, bớt quấy phá thầy cô và học hành chăm chỉ hơn. Chúng ta đã từng bỏ qua những lời dạy dỗ của thầy cô về cuộc sống mà không biết rằng đó là những bài học quý giá cho mình sau này. Khi thầy nói cuộc sống không màu hường, chúng ta vô tư tin rằng mình may mắn. Để sau này lớn lên, bước chân hiên ngang vào cuộc đời, cuộc sống chứng minh rằng, thầy cô không gạt chúng ta bao giờ. Giá như có chiếc vé trở về quá khứ để có thể nói với bạn những lời chân thành hơn chứ không phải cứ đành hanh, chí chóe trêu nhau.

Này bạn, nếu một ngày hè trở lại sân trường thênh thang, liệu bạn có còn nhớ tôi, nhớ bạn, nhớ thầy cô, nhớ chúng ta của năm ấy?

© Đoàn Hòa – blogradio.vn

Nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20/11, BBT Blog Radio chúc tất cả các thầy cô giáo trên mọi miền đất nước sức khỏe, hạnh phúc và thành công. Và kính chúc các thầy cô cố gắng hết mình cho thế hệ trẻ hôm nay.

Giọng đọc: Titi

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình: Con trở về thăm lại người thầy xưa

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không phải hết duyên mà là hết thương

Không phải hết duyên mà là hết thương

Tôi chẳng hiểu nổi mình, khi yêu anh đến lạ lùng, yêu đến nỗi bao dung tất cả mọi chuyện, không nỡ trách móc giận hờn hay căn vặn ghen tuông bởi thời gian gọi cho nhau quá quý giá, “thương còn không hết giận nhau chi”. Với tôi, yêu là tin. Và có lẽ tôi đã sai…

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

Thời gian không giống như một cuốn băng cát-sét để người ta có thể tua đi, tua lại bất cứ khi nào mình muốn nhưng thời gian cũng giống như một cuốn băng, vẫn có thể tạm dừng lại (một chút thôi), có thể tua nhanh hay để nó chạy thật từ từ… Viết cho những ngày cuối năm...

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết

Để đi đến thành công, bất cứ ai cũng từng ít nhất một lần trải qua những thất bại. Buồn tủi, chán nản và bỏ cuộc… đó là cách mà không ít người đã lựa chọn, và kết quả chỉ là những thất bại nối tiếp thất bại. Vậy chúng ta phải làm gì?

Tháng 12 con trở về nhà

Tháng 12 con trở về nhà

Tôi vẫn hay khóc khi nghe một điệu nhạc buồn, chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại dễ khóc đến thế. Dù đã cố gắng kiềm nén nhưng nước mắt vẫn trào ra. Những giọt nước mắt mặn mặn, chan chát chứa đựng biết bao la nỗi niềm của kẻ xa quê. Mỗi lúc như thế tôi lại thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ và các em tôi quá!

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Đợi chờ một ai đó sẽ yêu mình là một hành trình dài đầy mỏi mệt. Nhưng tình yêu đôi khi lại ập xuống cuộc đời chúng ta theo cái cách bất ngờ nhất, để rồi ta chẳng thể chống đỡ trước sự ngọt ngào của nó.

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Nhất định sẽ có một khoảnh khắc mà ta biết trước rằng ta sắp mất đi một ai đó rất quan trọng trong cuộc đời mình. Tất cả còn lại chỉ là ta sẽ lựa chọn ôm lấy họ hay ôm lấy nỗi thương nhớ về họ trong phần đời phía sau

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh Những câu chuyện cũng dần trôi vào quên lãng Ngày đầu gặp nhau dưới cơn mưa lãng mạn Em thôi nhắc về kĩ niệm cũ ngày xưa.

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Và dường như, càng già, thì người ta thường phát triển theo hai xu thế, một là cuống cà kê lên nhờ người này người kia mai mối để được leo lên xe bông về nhà chồng.

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Giá như có thể quay lại. Tôi sẽ không cao lãnh nữa, không tỏ vẻ cao giá nữa. Vứt hết sĩ diện vớ vẩn gì đó đi, tôi sẽ lấy hết dũng cảm tỏ tình với cậu, nói cho cậu biết tôi rất thích cậu, thích rất lâu rồi. Nói cho cậu biết cậu rất đẹp trai, rất nam tính.

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Trong cuộc sống này có một số người, bạn giúp họ cả trăm lần họ không có được một lời cảm ơn. Nhưng chỉ một lần không giúp, họ quay ra hận bạn. Bao nhiêu cố gắng nỗ lực bỏ ra vì người khác, thứ bạn nhận lại được không phải là sự chân thành mà chỉ là nỗi cay đắng.

back to top