Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ai cũng thường ước được trở về thời học sinh

2019-11-20 01:05

Tác giả: Đoàn Hòa, Đoàn Hòa Giọng đọc: Titi

Mái trường - Ngôi nhà thứ hai luôn là nơi lưu lại những dấu ấn đáng nhớ nhất cuộc đời mỗi con người. Ở nơi đó, thầy cô là cha mẹ, bạn bè là anh em gắn bó với nhau như ruột thịt và cùng nhau tạo nên những kỉ niệm khó phai. Suốt những năm tháng cắp sách đến trường, luôn có những người để lại cho ta bài học hay vực ta đứng dạy từng những nơi tối tăm, hay đơn giản là cách giảng bài sâu sắc mà không sao quên được.

Thế nhưng dường như suốt thời học sinh, ai cũng có những lần phạm lỗi khiến những người ta thương buồn lòng. Ở cái tuổi “nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò” thì không gì có thể ngăn được những trò nghịch ngợm ấy. Hồi ấy vẫn cười vui vẻ mỗi lần thành công một phi vụ nghịch dại, thế nhưng giờ đây khi lớn lên rồi mới nhận ra những nụ cười, niềm vui ấy chẳng thể quay trở lại được nữa. Thế nên…

Người ta thường ước những điều không thể...

Ngày bé, người ta vẫn ước được lớn thật nhanh nhưng đến khi lớn lên, người ta lại ao ước được bé như ngày còn nhỏ để mà được vô tư hồn nhiên chứ không phải lo nghĩ cuộc đời chuyện người.

Nhưng mà thật sự ước cũng chỉ là ước, người ta vẫn ước những điều không thể, như là hiện tại tôi đang ước được trở lại những ngày cấp ba... Ra trường 7 năm, thật sự cũng dài, thậm chí đủ dài để mọi người tự có một định hướng riêng cho tương lai hoặc đã có tương lai tốt. Nhưng mà điều gì đáng nhớ thì vẫn cứ mãi nhớ, đáng để trân trọng thì vẫn trân trọng...

Cách để tôi gửi lời cảm ơn đến người cô ấy cũng lặng lẽ như cách cô đã âm thầm dạy dỗ và rèn luyện chúng tôi suốt những năm tháng cấp ba. Cô chẳng bao giờ kể lể về những điều đó, chỉ âm thầm mang đến cho đám học trò nghịch ngợm những bài học không tên. Thế mà những điều tưởng chừng nhỏ bé đó lại là cả một bài học lớn cho tất cả chúng tôi những ngày sau.

Ai cũng thường ước được trở về thời học sinh

Ngày đó, không ít lần mấy đứa nhỏ dại bâng quơ mà khó chịu, bực tức trước những lời dạy của cô. Cũng đúng thôi, cái tuổi bướng bỉnh muốn tự khẳng định mình, muốn cái tôi của mình là duy nhất mà chẳng biết được ngoài kia còn nhiều thứ phải học, phải biết, phải đánh đổi. Chỉ đến khi đã thất bại, đã vấp ngã thì mới thấy rằng những bài học của cô là đáng giá, chỉ là trước đó mình chẳng chịu hiểu, chẳng chịu nghe. Nhưng đến khi đã hiểu, đã biết thì chỉ thể nói được hai từ "giá như" rồi lại lặng lẽ ao ước được trở lại những ngày ấy mà thay đổi, mà chuyên tâm học hành.

Cô dạy môn Văn, cũng là môn để rèn giũa một con người. Thế nên những ngày đầu, chúng tôi đã dần trở nên quen thuộc với một người cô hiền lành, nhẹ nhàng, dịu dàng như một người mẹ.

Nụ cười của cô mỗi lần thấy đám học trò chăm chỉ, ngoan ngoãn hơn...

Ánh mắt lấp lánh của cô mỗi lần thấy được những tiến bộ của lũ trò nhỏ...

Niềm hạnh phúc của cô mỗi lần cả lớp đạt được thành tích cao...

Cô chẳng bao giờ dành cho chúng tôi những lời khen quá cao siêu mỹ miều. Thế nhưng mỗi lần cả lớp có sự tiến bộ, cô đều vui vẻ cười nói thật nhiều. Cô như một người mẹ không ngừng dạy dỗ, không ngừng quan tâm tất cả chúng tôi, tận tình mà chỉ bảo, lo lắng mà khuyên can.

Cô ơi, giờ thì tất cả chúng em đã lớn thật rồi, đã đủ trưởng thành để tự mình bước đi và tự chịu trách nhiệm với cuộc đời của mình rồi. Cảm ơn cô đã dạy dỗ, bảo ban, rèn giũa, lo lắng cho tất cả chúng em. Chúng em vẫn ao ước có hai từ "giá như" để có thể quay lại những năm tháng ấy, được đến lớp, được nghe những bài giảng của cô, được cùng nhau nối dài thêm những kỷ niệm. Thế nhưng người ta vẫn thường ước những điều không thể phải không cô, thế nên chỉ có thể nhớ và mang theo bài học ấy suốt con đường mình chọn.

Cảm ơn cô!

Không chỉ gửi lời tri ân đến những người thầy, người cô đã luôn sát cánh, đồng hành trong suốt tuổi học trò, kỷ niệm cùng bạn bè còn là điều ai cũng nhớ…

Này bạn, nếu một ngày hè trở lại sân trường thênh thang, liệu bạn có còn nhớ tôi, nhớ bạn, nhớ thầy cô, nhớ chúng ta của năm ấy?

Mới đó mà đã hơn 10 năm ra trường, liệu ai còn nhớ đến lời hẹn sẽ về thăm trường, thăm thầy cô giáo cũ, lời hứa về những lần họp lớp... Mỗi người đều có một con đường, lựa chọn riêng, thế nên chúng ta cứ dần đổ lỗi cho thời gian trôi quá nhanh, guồng quay cuộc sống này quá vội vã khiến ta quên mất lời hứa cũ.

Nhớ ngày ấy, lần đầu tiên biết đến ngôi trường Diễn Châu 5 là vào kỳ thi chuyển cấp. Khi ấy, ngôi trường chưa khang trang như bây giờ, đường đi cũng chưa được đổ xi măng. Thế nhưng tất cả những điều ấy cũng chẳng ngăn được sự háo hức trong lòng đứa học trò nhỏ. Và khi trở thành thành viên chính thức của ngôi nhà chung Diễn Châu 5, tôi đã dành trọn tình yêu cho ngôi trường này.

Kỉ niệm với ngôi trường này nhiều lắm kể làm sao cho hết, suốt 3 năm ấy, thời gian ở trường còn nhiều hơn ở nhà. Đi học chính khóa, phụ khóa, học thêm, học bồi dưỡng,... dường như luôn có lý do để tôi đến trường. Đó cũng là nơi gắn bó với tôi cả lúc vui lẫn lúc buồn. Có những ngày tan trường, cả nhóm còn nán lại chuyện trò rôm rả, ra được cổng trường thì đã vắng hoe đến mức bác bảo vệ phải giục đi về. Hay những hôm đi học bồi dưỡng, thầy thương hai đứa học trò nhỏ nên luôn mang thêm ít bánh kẹo hay đồ ăn vặt. Thế mà có lần tôi còn buột miệng chê kẹo không ngon, hôm sau đã thấy thầy đổi sang loại kẹo khác. Có những hôm đi học thêm về muộn đều được bác bảo vệ giúi cho bọc ngô rang hay lạc luộc rồi bảo: "Ăn đi còn có sức mà đạp xe về nhà". Đâu đây trong tôi những ngày lang thang khắp các ngõ ngách của trường như những nhà thám hiểm mở rộng vùng đất mới.

"Một đời người - một dòng sông...

Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,

Muốn qua sông phải lụy đò

Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa ..."

(Người lái đò)

Nếu cha mẹ là người đã sinh ra ta thì thầy cô chính là những người cha, người mẹ thứ hai rèn luyện, dạy ta kiến thức, truyền đạt thêm nhiều điều hay giúp ta nên người. Có mấy ai trưởng thành mà không trải qua những ngày tháng học sinh, ngồi trên ghế nhà trường nghe thầy cô giảng bài. Những người thầy người cô ấy chính là người lái đò tận tụy, hết lòng với nghề, với mỗi học sinh của mình.

Những ngày ấy, hỏi có buồn không khi sắp ra trường, sắp kết thúc 12 năm học với bao kỷ niệm?

Có buồn không khi chẳng còn được nghe mấy lời nì nèo chia bàn, đổi chỗ của đứa bàn bên?

Có buồn không khi phải bỏ thói quen đứng trên hành lang tầng 3 nhìn xuống sân trường rộng lớn?

Giờ mới nhận ra rằng năm ấy, chúng ta còn nợ nhau một ánh mắt, đôi lần ngoảnh lại, vài ba nụ cười, trăm lời cảm ơn và ngàn lần xin lỗi. Chúng ta ao ước có cánh cửa thần kì của Doraemon, để ngược thời gian để cảm ơn và cũng xin lỗi thầy cô, các bạn vì những năm tháng qua đã khiến người phải buồn, phải thất vọng. Nhưng sự chân thành của hiện tại không thể thay thế được sự thật là chúng ta không phải Nobita. Chỉ là chúng ta của ngày ấy quá ngây thơ, cứ mãi ngại ngùng mà chẳng nói nổi một câu cảm ơn chân thành đến những người luôn tận tụy dạy ta nên người.

Giá như có thể quay trở lại năm tháng ấy, hẳn là chúng ta sẽ bớt nghịch ngợm, bớt quấy phá thầy cô và học hành chăm chỉ hơn. Chúng ta đã từng bỏ qua những lời dạy dỗ của thầy cô về cuộc sống mà không biết rằng đó là những bài học quý giá cho mình sau này. Khi thầy nói cuộc sống không màu hường, chúng ta vô tư tin rằng mình may mắn. Để sau này lớn lên, bước chân hiên ngang vào cuộc đời, cuộc sống chứng minh rằng, thầy cô không gạt chúng ta bao giờ. Giá như có chiếc vé trở về quá khứ để có thể nói với bạn những lời chân thành hơn chứ không phải cứ đành hanh, chí chóe trêu nhau.

Này bạn, nếu một ngày hè trở lại sân trường thênh thang, liệu bạn có còn nhớ tôi, nhớ bạn, nhớ thầy cô, nhớ chúng ta của năm ấy?

© Đoàn Hòa – blogradio.vn

Nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20/11, BBT Blog Radio chúc tất cả các thầy cô giáo trên mọi miền đất nước sức khỏe, hạnh phúc và thành công. Và kính chúc các thầy cô cố gắng hết mình cho thế hệ trẻ hôm nay.

Giọng đọc: Titi

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình: Con trở về thăm lại người thầy xưa

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Mưa đầu mùa thật lạnh. Bây giờ tôi mới biết vừa ăn kem vừa đi trong mưa cũng ngon thật. Cô gái đó rất hợp với cậu ấy, chúc cậu hạnh phúc, mặt trời nhỏ của tôi.

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

Những ngày biết đau lòng

Những ngày biết đau lòng

Tôi nhắm nghiền mắt để gió đi qua. Tiếng gió luồn qua mái tóc đưa tôi về những ngày chưa biết đau lòng.

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Ngày đầu tiên anh gặp cô, anh bước lên một bước muốn lau đi giọt nước mắt sắp trào ra, nhưng cô lại lùi về một bước, hai người trước sau như một cách một bước chân. Dường như khoảng cách này vĩnh viễn sẽ không bao giờ thu hẹp được.

back to top