Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những ngày cô đơn nơi phố thị

2019-11-10 01:05

Tác giả: Cơn mưa nhỏ Giọng đọc: Sand

blogradio.vn - Có những lúc mệt mỏi tôi chỉ muốn nói với mẹ rằng mình rất cô đơn. Ở đây không một người thân thích cũng chẳng có lấy một người bạn. Cảm tưởng như con đang trốn chạy cả thế giới. Nhìn dòng người tấp nập trên phố đông con lại xót xa cho chính mình. Đã có lúc đang đi trên đường mà nước mắt con rơi, tự trách chính mình sau yếu đuối như thế này. Đã đi gần hết một phần ba cuộc đời mà con của mẹ vẫn chỉ là một đứa vô dụng.

***

Tiếng chuông điện thoại reo lên tôi biết đó là mẹ vì mẹ tôi thường gọi điện cho tôi vào cái giờ đó. Dạo này mẹ tôi thường gọi cho tôi thường xuyên hơn, mẹ bảo vì mẹ lo khi con gái mẹ ở một mình mặc cho đây không phải là lần đầu tiên tôi sống xa nhà. Nhưng đây lại là lần đầu tiên tôi sống ở một nơi không người thân thích. Cuộc điện thoại nào tôi cũng không dám nói nhiều không phải vì tôi không có chuyện gì để nói với mẹ mà tôi sợ tôi sẽ không làm chủ được cảm xúc tồi tệ hiện nay của mình.

Tôi chẳng thể nói với mẹ rằng thời gian này con của mẹ chẳng hề ổn một chút nào. Đầu óc con lúc nào cũng căng ra vì chất chứa quá nhiều suy nghĩ chưa có hồi kết. Những thứ không mong đợi cứ liên tục tìm đến con. Tình trạng hiện nay của tôi giống như sắp bị đuối nước đang cố vùng vẫy để thoát thân thì lại gặp phải một con quái vật tấn công. Cảm giác chới với ấy khiến tôi cạn hết sức lực. Mẹ tôi đã phân tích cho tôi đủ điều khi biết tôi có ý nghĩ sẽ tiếp tục rời xa gia đình. Và bản thân tôi cũng đã lường trước rất nhiều chông gai có thể sẽ gặp phải kể từ khi quyết định từ bỏ tất cả mọi thứ để bắt đầu lại từ đầu. Nhưng tôi lại quên rèn luyện cho mình một ý chí kiên cường để chống lại nó.


Mẹ biết không, đứa con này của mẹ đã gần bước qua tuổi 30 rồi vậy mà câu chuyện mẹ kể cho mọi người chỉ là chuyện của quá khứ. Khi đứa con của mẹ dù không có năng lực học sáng lạn như người ta nhưng lại trở thành cô tân sinh viên với thành tích mà nhiều người phải ngưỡng mộ. Để có được kết quả đó con đã có sự khích lệ của mẹ rất nhiều cùng với sự nỗ lực của bản thân. Con còn nhớ rất rõ ngày con nức nở trên cánh đồng khi thấy lũ bạn balo lên đường nhập học. Vậy mà con của mẹ vẫn lụy hụi giữa ruộng lúa mênh mông. Lúc đó mẹ của con vừa mắng vừa dỗ dành "nếu con không muốn phải cặm cụi bán mặt cho đất bán lưng cho trời như mẹ thì hãy cố gắng ôn lại cho thật tốt, chứ khóc thì được gì hả con".

Năm tháng qua đi con cũng đã trưởng thành, những tưởng con sẽ không còn là đứa con để bố mẹ phải lo lắng như còn thơ bé. Vậy mà sau bao năm con lại khiến cho mẹ hằn thêm những nếp nhăn, rồi những lần gọi điện là giọng như nghẹn lại vì con. Khi con đi mẹ đã từng bảo "nếu cuộc sống ngoài kia khó khăn quá thì về nhà với mẹ".

Có những lúc mệt mỏi tôi chỉ muốn nói với mẹ rằng mình rất cô đơn. Ở đây không một người thân thích cũng chẳng có lấy một người bạn. Cảm tưởng như con đang trốn chạy cả thế giới. Nhìn dòng người tấp nập trên phố đông con lại xót xa cho chính mình. Đã có lúc đang đi trên đường mà nước mắt con rơi, tự trách chính mình sau yếu đuối như thế này. Đã đi gần hết một phần ba cuộc đời mà con của mẹ vẫn chỉ là một đứa vô dụng.

Những ngày cô đơn nơi phố thị

Trở về với căn phòng của với bốn bức tường vây quanh mà lòng con không khỏi muộn phiền. Chỉ muốn được trở về nhà ngay, tự ăn ủi bản thân ừ thì cạnh mình còn có mẹ sẽ không sao đâu. Nhưng ý nghĩ ấy làm con thấy nhói trong tim. Những đứa con gái như con bây giờ đã tay bồng tay bế hay đạt được một thành tựu gì đó còn con tất cả đã trở về con số không. Không thể cho được bố mẹ điều gì thì ít ra cũng phải tự lo được cho chính bản thân mình. Con của mẹ nào đâu thể tiếp tục khiến tóc mẹ bạc thêm, tương lai của mình thì mù mịt.

Người ta thường hay nói con cái là nợ của bố mẹ có lẽ đối với tôi nó chẳng hề sai một chút nào. Khi còn nhỏ bố mẹ lo chăm cho mình từng bữa ăn, giấc ngủ, lớn lên hơn chút thì lo cho mình ăn học, lớn lên hơn chút nữa thì lo lắng chuyện công việc, lớn hơn nữa là chuyện gia đình... Bởi vì tôi biết trên đời này chỉ có gia đình là thương chúng ta vô điều kiện còn lại dường như tất cả chỉ là phép thử hay là một sự trao đổi ngầm mà thôi.

© Cơn mưa nhỏ - blogradio.vn

Giọng đọc: Sand

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình: Cuộc sống ở nước ngoài qua lời kể của những người con xa xứ

Cơn mưa nhỏ

"Nếu bạn tin rằng bạn có thể làm được một điều gì đó đồng nghĩa với việc bạn đã đi được nửa đường đến đó"

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết chỉ thật sự đến khi bạn trở về nhà

Tết chỉ thật sự đến khi bạn trở về nhà

Nhớ rằng Tết là để về nhà, Tết là để đoàn viên.

Bắt được tình yêu giữa trời đông (Những Blog Radio hay nhất về mùa đông P1)

Bắt được tình yêu giữa trời đông (Những Blog Radio hay nhất về mùa đông P1)

Bắt được tình yêu bởi vì tình yêu luôn đến theo cái cách bất ngờ nhất.

Replay Blog Radio: Những ngày cuối đông

Replay Blog Radio: Những ngày cuối đông

Tôi chẳng thể tìm lại tôi của ngày nào. Có lẽ cả anh cũng vậy. Dù có khắc khoải nhìn về quá khứ bao nhiêu, cảm xúc đó cũng chẳng thể quay trở lại, tình yêu đó đã ra đi rồi.

Tết chỉ về khi bạn trở về

Tết chỉ về khi bạn trở về

Tôi vẫn nhớ trong một bài giảng thầy giáo tiếng anh của tôi đã dạy, đối với từ “home” chúng ta dùng “go home” mà không dùng “to” như khi dùng đối với những địa điểm khác. Vì đó là nơi chúng ta trở về. Điều này làm tôi nhớ đến một câu nói: "Người ta có rất nhiều nơi để đi nhưng chỉ có một chốn để về".

Gió chướng gọi Tết về

Gió chướng gọi Tết về

Cơn gió Tết miên man thổi quyện nhẹ khói nhang nhà ai, có chút gì man mác buồn như nuối tiếc thời gian đã qua. Không khí chuẩn bị Tết đã theo ngọn gió len lỏi vào từng căn nhà, ngõ vắng, tôi cũng háo hức mừng thầm. Tết sắp về đến rồi.

Cuối năm ngồi ngẫm lại: chúng ta đã có bao nhiêu ngày dành cho bản thân mình?

Cuối năm ngồi ngẫm lại: chúng ta đã có bao nhiêu ngày dành cho bản thân mình?

Trong 365 ngày qua chúng ta có lúc hối hả tất bật, có lúc lại chợt thấy thanh thản bình yên sau những ngày tháng bận rộn. Dường như hôm nay mọi lo toan, mọi gánh nặng đều được trút bỏ, để thấy những khoảnh khắc là yên ắng, là chan chứa, là bình yên...

Blog Radio 635: Cho tôi tấm vé tìm về Tết đoàn viên

Blog Radio 635: Cho tôi tấm vé tìm về Tết đoàn viên

Hy vọng tết đến nụ cười sẽ nở trên môi mỗi người và nỗi buồn tạm dừng chân ngoài cửa.

Replay Blog Radio: Lưng chừng mùa đông

Replay Blog Radio: Lưng chừng mùa đông

Nếu em thích cappuccino thì em sẽ thấy nó giống như những ngày ta đang sống, thực chất là có những khoảnh khắc dù rất ngắn, nhưng em sẽ không bao giờ quên được, nhất là khi em nhận ra một người nào đó có ý nghĩa đặc biệt với mình.

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể

Những ngày cuối năm, không biết sao nghe tiếng gió cũng vội vàng, gấp rút, chẳng mấy nữa mà Tết cũng sẽ về, con lại bộn bề trong đống câu hỏi của họ hàng mà con biết mỗi lần như thế con biết tim mẹ lại buồn, mẹ thương con gái mẹ vẫn chưa yên bề gia thất. Và con, con lại nợ mẹ một chàng rể mà năm trước con hứa sẽ tìm cho mẹ.

Cuối năm ngồi ngẫm lại cuộc đời: Cứ sống chết vì tiền chúng ta có bao nhiêu ngày thực sự dành cho bản thân?

Cuối năm ngồi ngẫm lại cuộc đời: Cứ sống chết vì tiền chúng ta có bao nhiêu ngày thực sự dành cho bản thân?

Cuộc đời con người có thể vì tiền mà "vào sinh ra tử". Vất vả nửa đời chính là vì mong muốn tích góp nhiều tiền tài, vật chất hơn nữa để có thể nâng chất lượng sinh hoạt lên một độ cao khác. Thế nhưng, đồng thời tiền tài cũng tựa như xiềng xích, lòng tham là nấm mộ chôn vùi bản thân. Chúng ta càng để đồng tiền, danh lợi, vật chất chiếm đoạt bản thân lại càng đánh mất tất cả. Cuối cùng chỉ là công dã tràng, không còn gì trong tay.

back to top
logo left
logo right
banner bottom