Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cuộc sống ở nước ngoài qua lời kể của những người con xa xứ

2019-11-03 01:05

Tác giả: Giọng đọc: Titi

Những ngày gần đây, vụ việc 39 người tử vong trên container tại Anh đang thu hút nhiều sự quan tâm của dư luận và truyền thông. 39 người chỉ là 1 phần trong số rất nhiều người con vì mong muốn đổi đời và giúp đỡ gia đình đã lựa chọn con đường đi xuất khẩu lao động ở nước ngoài. Thế nhưng không phải ai cũng đạt được mong muốn của mình, không phải ai cũng có được cuộc sống tốt nơi xứ người. Có rất nhiều người đã chia sẻ về cuộc sống không như mơ ở nơi xa lạ, đó là những ngày làm việc quên ăn quên ngủ, làm thâu đêm suốt sáng với những bữa cơm đạm bạc nuốt vội hay chiếc bánh mì khô khốc để tiết kiệm tiền gửi về gia đình.

Đồng cảm với những hoàn cảnh đó, xin mời các bạn cùng lắng nghe những dòng tâm sự của bạn có nick name Kẻ buôn nỗi buồn. Bạn đã những lời tâm sự vô cùng xúc động mang tên: Ngày tôi xa quê - Nỗi buồn tha hương, khiến nhiều người bật khóc:

Đêm buồn giá rét, dòng người hối hả, tâm trạng rối bời, ở nơi xa xứ niềm vui nào bằng được bên gia đình, bên làng quê của mình chứ. Ánh mắt xa xăm đầy hoài niệm và những dòng ký ức xưa bỗng hiện về một cách ồ ạt - Ngày phải xa quê.

“Ngày em xa quê, mưa gieo bến vắng

Cò bay ngang sông, sông chưa tắt nắng

Chợ quê ban mai, em không đến nữa

Còn nguyên trên vai, mưa che nắng xóa”

Cảnh tượng “ngày phải xa quê” chắc là dấu ấn cuộc đời tôi không thể bao giờ quên được. Ngần ấy thời gian mà vẫn in đậm trong tâm trí, ngày buồn dai dẳng nhất của cuộc đời tôi... Và giờ đây có lẽ nếu có nhớ cũng không thể hốt lên thành lời.

Quang cảnh làng nghèo đơn sơ, cánh đồng lúa chiều tà lúc nhìn về xa xăm, cảnh đàn em nô đùa vô tư lự…

Trên tay là chiếc vali cũ đầy ấp những hành trang để chuẩn bị hành trình đi đến nơi xa xôi -  “Miền đất hứa” để thực hiện khao khát “thoát nghèo” của chính mình và của gia đình. Đôi điều bố mẹ căn dặn, “Khi nào đến nơi nhớ viết thư gửi về cho bố mẹ nha con!”, “Thân một mình nơi đất khách quê người thì phải biết khôn khéo để mà sống”, “Khó khăn quá cũng phải cố, nhưng khi cố không được thì hãy quay về bên bố mẹ…”. Đôi lời nói ấy, giờ là “trang bị” để tôi vững tin và đối mặt đối mặt cuộc sống hiện tại...

“Đồng xanh hôm nay, ai vắng xa rồi

Đồng xanh từ đó, in màu mây trời

Ngày em xa quê, khuya sớm trông về

Dường như mình đã, phiêu bạc lâu rồi…”

Ngày hôm ấy, bữa cơm ăn gia đình còn vội vã, dòng xe đã hối hả thúc giục tôi lên đường cho kịp lộ trình. Buồn nào tả xiết, dòng xe cứ lăn, lăn bánh, cứ lăn bánh đi... Ngồi trên xe, nhìn cái vẫy tay đầy luyến tiếc của đáng sinh thành tiễn con đi xa xứ, chắc cảm giác lúc này bố mẹ buồn lắm, cái ôm chia tay lúc vội còn vương vấn vài giọt nước mắt chia ly. Nhìn đàn em thơ dõi trông theo người anh xa xứ, dường như chúng phải tạm xa một điều rất quý báu, chúng khóc ré lên mà nghe não lòng và sà vào người bố mẹ để được vỗ ve, an ủi. Nhìn quang cảnh làng quê nghèo lần cuối, nghèo nàn nhưng mà chan chứa chất tình, sau này chắc “xa lạ” lắm đây. “Quê nghèo à, chờ tao trở về nhé!”

“Dài như sông trôi, xa như nỗi nhớ

Tuổi trăng hai mươi, qua không biết nữa

Bỏ quên trong mơ, hay vương vấn mãi

Mùa sen trên tay, xin em giữ lấy…”

(Ngày em xa quê - Thùy Chi | Vòng eo 56)

Tôi đi với tâm trạng vừa buồn vừa vui. Buồn vì tôi phải một mình trơ trọi nên xứ người, vui vì tôi có thể thay đổi cuộc sống của một gia đình chứ quanh năm cơ cực bố mẹ vẫn nghèo mãi trên vai nhiều mảnh vải chấp vá chồng chéo lên nhau, đàn em tôi chắc hẳn đã quen với cái nghèo rồi… Chúng biết cảm giác khi đói chứ cảm giác nghèo là như thế nào sao chúng chả mà định nghĩa được. Các em yên tâm nhé, mai này anh hai sẽ cố gắng thật nhiều để các em sẽ được cắp sách đến trường, được nô đùa cùng bè bạn sẽ không còn khổ như anh hai.

Có lẽ lưu luyến biết mấy, buồn bao nhiêu cũng phải đành rời xa nơi này. Mai này những bữa cơm nghèo đạm bạc vây quần bên nhau cũng là thức quà quá đỗi “xa xỉ” đối với những người xa xứ như tôi. Vài con khô, vài đọt rau vườn làm nên bữa cơm còn đâu, nồi cơm với cá kho quẹt cũng “đắt đỏ” lắm cơ… Cả bầu trời đầy tiếc nhớ!

Cảm giác thật khó tả! Đã bao lâu rồi bạn không nghe tiếng gọi thân thương của gia đình? Ất hẳn đây là nỗi "thèm khát" chỉ ai đi tha hương mới thấu hiểu hết nỗi buồn của những kẻ xa quê...

Cũng giống như bạn Kẻ buôn nỗi buồn, cách đây không lâu, trên mạng xã hội truyền nhau bài viết của một bạn có tên N.H.H. từng là du học sinh ở Nhật Bản. Bài chia sẻ của H. về cuộc sống của du học sinh nhận được nhiều sự chú ý của cư dân mạng. Theo đó, H. viết:

"Gọi về nhà lúc nào mọi người cũng bảo ở gần nhà có con bé nhà bà này, ông nọ, đi sau mình 3 tháng mà mỗi tháng nó gửi về nhà 40-50 triệu.

Lại còn mấy tháng lại thấy về nhà một lần, quà cáp họ hàng đủ cả. Tự hỏi có khi chúng nó tìm thấy mỏ vàng ở Nhật mà không nói cho mình biết hay sao đó?

Mỗi tháng 40 triệu, vị chi sau nửa năm là nó gửi về 240 triệu - trả được chi phí sang đây luôn.

Trong khi mình và đa số những người xung quanh, cuộc sống chẳng dễ thở tí nào, tất bật đủ bề. Tiền ăn, tiền nhà, tiền sinh hoạt phí, tiền sắm sửa đồ đạc...cứ đến tháng là đổ ập một đống lên đầu.

Tự túc ư? Đừng đùa tôi, nhà lo được, nuôi được hẵng đi cho biết. Còn không thì chỉ sơ sẩy một bước chân, bạn sẽ có hai lựa chọn: một là quay gót ra về khóc với mẹ cạnh đống giấy nợ bên cạnh, hai là chịu khó phạm pháp, chui lủi ngoài vòng pháp luật mà sống!?

Nói ra đây cho thoả nỗi lòng và cũng để mọi người ở nhà có cái nhìn chính xác hơn, du học chỉ có màu hồng khi nhà bạn buôn vàng, còn không? Đừng nghĩ sang đây sẽ đổi đời, sẽ có tương lai tươi sáng hơn. Mọi thứ bạn dùng, bạn ăn bạn uống hằng ngày đều phải đổi bằng mồ hôi, nước mắt"."

Hiện nay, nhiều bạn trẻ nuôi mộng sang nước ngoài du học, vừa học vừa làm với thu nhập cao ngất ngưởng. Thế nhưng chỉ có những người đã từng trải qua mới hiểu được rằng cuộc đời không màu hồng như mọi người vẫn tưởng. Bạn H. tiếp tục cho biết:

"Bạn nào ngu ngơ hồi đầu mới sang chẳng may bị lừa thì khốn khổ khốn nạn lắm. Vài người cuộc sống thoải mái hơn tí thì gia đình phải gửi tiền sang, còn không thì ngày 12 tiếng đi làm, 4 tiếng đi học, 1-2 tiếng di chuyển ngoài đường.

Về đến nhà là mặt mũi không khác gì moi dưới cống lên, đụng vào là gắt cả thảy, đứa nào con gái không chịu được thì khóc, hoặc ngủ như chết để ngày hôm sau lại tiếp tục như vậy.

Học ở tỉnh đã khó, huống hồ gì Tokyo lại là thành phố đắt đỏ bậc nhất thế giới. Đành là còn trẻ, chi tiêu nào biết trước sau gì đâu, quần áo nước nhà người ta đẹp, bền, phải mua chứ?

Đi học, đi làm với người nước ngoài, người Hàn, người Trung, người Đài Loan... đầu tóc họ gọn gàng, đẹp đẽ mình cũng phải sửa cho nó hợp môi trường chứ? Thế mới có chuyện tiền lương chưa tới tay thì đã bị các khoản nợ xé sạch còn vài đồng xu lẻ.

Ở nhà thì ai biết đâu, con mình đi học ở đất nước giàu, ở thành phố lớn, sang chảnh các kiểu chứ ai biết được mọi ngóc ngách nguồn cơn?

Cuộc sống ở nước ngoài qua lời kể của những người con xa xứ

Rồi đến ngày lễ, ngày Tết gọi về nhà nước mắt rưng rưng, mệt mà muốn về cũng tốn tiền nữa chứ phải muốn về là được đâu? Khổ lắm chứ sung sướng như ai cũng nghĩ đâu.

Cho nên ai muốn du học ấy, xác định là nhà có tự lo được chi phí sang đây không? Vay mượn ngân hàng thì dẹp luôn, ở nhà cho ngoan.

Chi phí sang xấp xỉ 2-3 trăm triệu, sang đây sinh hoạt hàng tháng 10-15 triệu tiền đồ ăn, tiền điện thoại, tiền nhà, tiền điện nước, tàu xe, tiền thuế má, chưa tính chuyện ốm đau hay nặng hơn là đi viện (nếu ngày nào cũng húp mỳ, và ở nhà trọ thuộc dạng xập xệ nhất)

Tất cả phải tự lo hết chứ chả ai cho không đâu, cứ sống như vậy, dành dụm lấy một tháng 20-25 triệu, rồi đóng học phí trường tiếng, học xong trường tiếng thì đóng học phí trường cao đẳng hoặc đại học nữa".

Theo chủ nhân bài viết, anh không tin được chuyện người nhà hay so sánh rằng "con nhà người ta sang có vài tháng đã gửi về 30-40 mỗi tháng". Theo anh, những người đấy họ chả khác gì cái máy chỉ biết ăn, làm, và kiếm tiền. Kéo theo đó, việc học hành sẽ vô cùng chểnh mảng, mà không tích luỹ được kiến thức, học kém quá cũng không được ở lại!

Bạn thân mến, khi đọc những bài chia sẻ này, bạn có suy nghĩ gì? Có thể chúng ta còn trẻ, chúng ta phải nố lực, phấn đấu, không ngại khó ngại khổ để có tương lai tốt đẹp hơn. Thế nhưng có lẽ một điều quan trọng không kém so với những nỗ lực đó chính là việc bạn cần phải nhìn nhận và đối mặt với thực tế thay vì chỉ nghe theo những lời hứa hẹn về một tương lai màu hồng mà bất chấp tất cả.

Giọng đọc: Titi

Thiết kế: Phạm Hương Giang

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình: Chiều nhớ nhà của đứa con viễn xứ

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, tình mình tan vỡ rồi phải không em?

Replay Blog Radio: Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, tình mình tan vỡ rồi phải không em?

Khi những hạt mưa đầu mùa rơi xuống cũng là lúc tình yêu của tôi và em vỡ tan theo những hạt mưa. Có những cuộc tình, không có biến cố nào cả, cũng chẳng có người thứ ba chen chân, người ta cứ lặng lẽ đến bên nhau rồi lặng lẽ rời xa nhau. Chỉ là chúng ta yêu nhau xong rồi.

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Yêu là đôi khi phải học cách im lặng, cảm nhận và lắng nghe để có thể nắm chặt tình cảm trong tay. Vì tình yêu cũng nhẹ tựa như cơn gió vậy, chỉ dành cho những ai biết trân trọng mà thôi.

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Cuộc đời là một hành trình dài ở đó có nụ cười, có nước mắt, có vấp ngã. Và nếu chẳng may vấp ngã phải biết đứng lên để đi tiếp thôi. Vì cuộc đời này là của bạn nhưng không chỉ riêng bạn mà còn rất nhiều người đứng sau theo dõi và mong bạn hạnh phúc.

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Một trong những nghịch lý của tình yêu là người ta cứ mãi nhớ, vẫn yêu người từng làm mình đau. Người tổn thương em là anh nhưng người không quên được anh lại là em. Đến khi nào em mới bớt suy nghĩ về anh? Đến khi nào em mới có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ.

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Thời gian là thứ quý giá nhất mà chúng ta được cuộc đời này ban tặng, tuy vậy, thời gian của mỗi người là khác nhau, và sự cảm nhận về thời gian của mỗi người cũng khác nhau trong từng thời điểm. Ngày đi, tháng chảy, năm bay, thời gian nước chảy chẳng quay được về.

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Trở thành người lớn đó là quy luật, đâu ai có thể làm trẻ con mãi được. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Chúng ta đều là những chú chim nhỏ, bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp của tiền tài, công việc. Bầu trời xanh kia là ước mơ, ngọn gió mát kia là cảm hứng. Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích trong áp lực củi muối gạo dầu, trong áp lực trưởng thành và thành đạt, cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

back to top